Đến khi lão trở lại nha phủ của mình, sau lưng đã có thêm vài tên thủ hạ đi theo.
Thấy lão trở lại, Hoa gia phát hiện sắc mặt lão không đúng, lập tức đứng dậy hỏi:
– Tình huống thế nào?
Ai ngờ Bồ Nhất Công nghiêm mặt, giơ tay chỉ Miêu Nghị, Triệu Phi, Tư Không Vô Úy quát lớn:
– Bắt lại!
Mấy tên thủ hạ sau lưng lão lập tức vọt đến bên cạnh ba người nắm lấy cánh tay cả bọn, lập tức khống chế ba người còn chưa có phản ứng kịp, ngơ ngác không hiểu vì sao.
Mọi người nghi hoặc không hiểu, Hoa gia trầm giọng hỏi:
– Bồ Nhất Công, lão làm như vậy là có ý gì?
Bồ Nhất Công lắc đầu nói:
– Không phải ý của ta, là ý của Đại Đô Đốc, Đại Đô Đốc nói ba người bọn họ dung túng kẻ dưới hành hung, ta chẳng qua là tuân lệnh mà làm thôi!
Hoa gia nhất thời á khẩu không trả lời được, Lan Hầu đã đích thân lên tiếng, toàn bộ Thìn lộ sợ là chỉ có Quân Sứ có thể làm cho Lan Hầu thay đổi chủ ý.
Tư Không Vô Úy bị bắt nổi giận, tức tối nói:
– Nhất định là Hô Diên gia giở trò ở sau lưng, đã muốn bắt tội cần gì lấy cớ!
Đừng nói là y, ngay cả Miêu Nghị và bọn Hoa gia cũng có ý nghĩ này.
– Tiểu bối ngu ngốc, lại dám ăn nói bừa bãi!
Bồ Nhất Công nhìn chằm chằm Tư Không Vô Úy quát:
– Vả miệng cho ta!
– Chậm đã!
Đột nhiên Miêu Nghị lên tiếng quát:
– Bồ Đại nhân, ta muốn gặp Đại Đô Đốc!
Bồ Nhất Công cười lạnh nói:
– Thật đúng là không biết trời cao đất rộng, Đại Đô Đốc há là ngươi muốn gặp là có thể gặp, ta thấy…
Lời còn chưa dứt đột nhiên ngưng bặt, bên tai lão thình lình vang lên tiếng Miêu Nghị truyền âm:
– Hồng Trần Tiên Tử có lời bảo ta chuyển cáo Đại Đô Đốc!
Chuyện tới nước này rồi, Miêu Nghị cũng không có cách nào khác, đối mặt những nhân vật quyền cao chức trọng như vậy, bất cứ một người nào cũng có thể làm cho hắn không chịu nổi. Hiện tại hắn mới hiểu được lúc trước tranh hơi ở trước mặt Hồng Trần Tiên Tử là hết sức buồn cười, lúc ấy hắn bóp vỡ miếng ngọc điệp Hồng Trần Tiên Tử cho, không nghĩ tới bây giờ vẫn phải mang Hồng Trần Tiên Tử ra tự cứu.
Nếu như gặp lại Hồng Trần Tiên Tử chỉ sợ sẽ thẹn đến muốn chui xuống đất, còn muốn Hồng Trần Tiên Tử làm nữ nhân của mình, hết sức nực cười! Sau này Hồng Trần Tiên Tử biết chuyện sẽ cười hắn không biết bao nhiêu mà kể…
Bồ Nhất Công khẽ giơ tay lên, ý bảo thủ hạ khoan hãy vả miệng Tư Không Vô Úy.
Mọi người vẫn đang kinh ngạc, không biết tại sao lời của lão đột nhiên ngưng bặt.
Bồ Nhất Công truyền âm cảnh cáo Miêu Nghị:
– Tại sao ngay từ đầu không đề cập tới Hồng Trần Tiên Tử!? Tiểu tử ngươi cũng không thể nói lung tung, bây giờ bất quá ngươi chỉ bị tội dung túng kẻ dưới hành hung, tội không đáng chết, nhưng có biết hậu quả của tội nói hươu nói vượn hay không?
Miêu Nghị đáp:
– Nếu ta nói láo, Đại Đô Đốc chỉ cần tìm Hồng Trần Tiên Tử đối chất lập tức sẽ biết, ta không ngốc tới nỗi tìm đường chết!
Bồ Nhất Công suy nghĩ một chút cũng phải, phất tay nói:
– Trước hết hãy giải bọn chúng đi.
Và như vậy ba người bị áp giải đi, có thể nói là bị xiềng xích nhốt lại, nhốt vào bên trong ngục giam tường đồng vách sắt.
Vừa vào ngục giam liền phát hiện có một bạn tù khác đang kêu to, vị này vừa nghe có người tiến vào lập tức rống giận:
– Thả ta ra, mau thả ta ra, lão tổ nhà ta là Hô Diên Thái Bảo! Các ngươi dám nhốt ta, sau này lão tổ tông nhà ta sẽ không tha cho các ngươi, còn không mau thả ta ra ngoài!
Nghe thanh âm tên này có hơi khàn khàn, suy đoán trước đó đã kêu gào thật lâu.
—————