Hàn Phong thấy một màn này thì liền há miệng thở phào một hơi điều chỉnh lại thân thể đang căng cứng của mình.
Thu linh tê kiếm lại, ho bước nhanh tới bên cạnh Trầm Ngọc hỏi:
– Ngươi không sao chứ?
Nghe thấy thanh âm của Hàn Phong, Trầm Ngọc mới bỏ tay xuống mở to mắt ra nhìn. Thấy Hàn Phong đang đứng trước mặt mình, bộ dáng không có việc gì cả. Nhất thời tâm tình khẩn trương đang treo trong lòng nàng liền biến mất, định mở miệng nói thì nàng đột nhiên cảm thấy toàn thân vô lực, khí huyết trong cơ thể sôi trào lên, ngực thì đau, sau đó nàng chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng rồi cả người mềm nhũn khuỵu xuống.
Hàn Phong giật mình, vội vàng ôm lấy nàng thì thấy nàng tuy hai mắt vẫn trợn tròn nhưng sắc mặt lại rất xanh và có vẻ rất thống khổ.
Thấy tình trạng của Trầm Ngọc, Hàn Phong đột nhiên nhớ tới cái gì, cẩn thận kiểm tra thì phát hiện trên chân trái của nàng có một vết thương đen kịt. Hắn biết vết thường này là do nọc độc của thiên thanh mãng vừa nãy tạo thành, mà tình trạng của Trầm Ngọc chính là triệu chứng sau khi trúng phải nọc độc này.
Có lẽ vừa rồi, lúc nọc độc rơi xuống đất đã có một giọt bắn lên mắt cá chân của Trầm Ngọc. Hoàn hảo là Trầm Ngọc chỉ bị dính vào một chút, độc tính cũng không phải rất mạnh, trong thời gian ngắn sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng toàn thân nàng sẽ mất hết sức lực.
Nếu không nhanh chóng trị liệu thì độc tố sẽ lan ra toàn thân, khí độc công tâm, như vậy thì chỉ đành bất lực.
Nghĩ đến đây, Hàn Phong nhẹ nhàng đặt Trầm Ngọc nằm xuống rồi xoay người đi tới chỗ thi thể của thiên thanh mãng. Nọc độc của thiên thanh mãng tuy rằng rất mạnh nhưng chỉ cần chưa chết thì vẫn còn có thể cứu được. Mà thứ có thể chữa được nọc độc này lại chính là hai cái răng nanh của con súc sinh này.
Hai cái răng nanh này chính là bộ phận duy nhất trên người thiên thanh mãng không có độc bởi vì chúng được dùng để tinh lọc nọc độc.
Bây giờ thứ duy nhất có thể cứu Trầm Ngọc chỉ có chúng.
Hàn Phong chặt đứt hai cái răng bằng ngón cái kia đi tới bên người Trầm Ngọc.
Nhưng lúc này sắc mặt của Trầm Ngọc đã có thêm vài phần hắc khí. Hàn Phong biết hắn cần phải hành động nhanh hơn, nếu không sẽ không kịp.
Hắn nhanh chóng xé một góc áo của mình bọc hai cái răng nanh lại cầm trong tay rồi vận đấu khí quán chú vào cánh tay không ngừng.
Đến khi cảm giác đã không sai biệt lắm, nắm tay hắn chợt phát lực, một tràng âm thanh vỡ nát vang lên, hai cái răng nanh bọc bên trong mảnh áo đã biến thành bột phấn.
Hàn Phong cẩn thận để thân thể Trầm Ngọc dựa vào người hắn, một tay đỡ lấy đầu nàng, một tay cẩn thận bón đám bột phấn kia vào miệng nàng. Nhưng lúc này Trầm Ngọc tuy vẫn còn tỉnh táo nhưng do nọc đôc phát tác nên nàng không thể nào mở miệng ra được.
Hàn Phong có chút bất đắc dĩ, nhưng cứu người quan trọng hơn. Thoáng do dự một chút, hắn ngậm đám bột phấn vào miệng rồi cúi đầu truyền qua môi của Trầm Ngọc.
Đôi con ngươi của Trầm Ngọc đột nhiên nở lớn ra nhìn chằm chằm vào Hàn Phong. Nàng rất muốn lên tiếng ngăn cản nhưng … hữu tâm vô lực.
Một khắc khi đôi môi Hàn Phong chạm vào môi nàng, Trầm Ngọc chỉ cảm thấy cả người mê muội, ánh mắt mang theo vẻ phức tạp nhìn Hàn Phong.
Hàn Phong lúc này cũng không thể quan tâm nhiều như vậy. Sau khi mớm bột phấn cho Trầm Ngọc, hắn liền cẩn thận quan sát biến hoá của Trầm Ngọc. Quả nhiên chỉ sau một lát, hắc khí trên mặt Trầm Ngọc đã chậm rãi phai đi, rồi hoàn toàn tiêu biến.
Ngay cả vết thương ở chân của nàng cũng có thể bằng mắt thường thấy đang chậm rãi khôi phục.
Lúc này Hàn Phong mới có thể hoàn toàn buông lỏng thần kinh đang căng thẳng của mình.
Mà Trầm Ngọc lúc này cũng đã khôi phục được chút khí lực, trong mắt nàng hiện lên vẻ xấu hổ, nhưng lập tức lại thống khổ kêu lên:
– Thật là khó chịu!
Hàn Phong thấy nàng đã có thể nói chuyện thì quan thiết hỏi:
– Cảm giác thế nào?
– Ta có thể thế nào chứ? Toàn thân không có chút khí lực nào!
Trầm Ngọc có chút khó chịu nói.
– Ngươi trúng độc!
Hàn Phong đơn giản giải thích lại sự việc vừa rồi một chút.
Trầm Ngọc sau khi nghe xong thì mớt biết mình vừa mới dạo một vòng qua quỷ môn quan, tức thì sắc mặt nàng lại trở nên trắng bệch.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 46: Trúng độc