Cũng như hiện tại, câu này của Trì Tiểu Trì ‘Tên của tao đâu khó nhớ’, đặt ở trong hoàn cảnh bình thường thì nhất định sẽ cho là ‘Không biết điều’, ‘Bày đặt ra vẻ”, nhưng có Lâu Tư Phàm làm chỗ dựa, nhất thời liền thêm vài phần cao ngạo lạnh lùng.
Dọa dẫm đám nhóc này đối với Trì Tiểu Trì mà nói quả thật rất dễ.
Bọn họ đều ngậm miệng, sùng bái mà nhìn Trì Tiểu Trì.
Sau khi trị đám gấu con này thành công, Trì Tiểu Trì nói với 061: “Truyền nội dung còn lại của thế giới tuyến cho tôi đi.”
061: “Được.”
Nửa cuối cuộc đời của Đông Ca xẹt qua như đèn kéo quân trước mắt cậu.
Trước khi biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, Trì Tiểu Trì dựa vào một vài thông tin đã có mà làm ra vô số suy đoán, bao gồm cả việc Đông Ca chỉ tình đơn phương với Lâu Tư Phàm, và Lâu Tư Phàm là biến thái thích nuôi mấy bé shota.
Nhưng mà ngay cả Trì Tiểu Trì cũng không ngờ chuyện sau đó lại có hướng đi như vậy.
Bởi vì trong lòng có ước mơ mãnh liệt và chấp nhất, Đông Ca chiếm lấy kỷ lục là thành viên trẻ nhất từ tổ thanh niên tiến vào tổ trưởng thành.
15 tuổi lẻ 4 tháng, so với khi Lâu Tư Phàm tiến vào tổ trưởng thành còn nhỏ hơn 5 tháng.
Năm 11 tuổi, Lâu Tư Phàm cứu Đông Ca khi cậu ấy trong tình cảnh bất lực nhất, nhưng cậu ấy không có gì cả, chỉ có thể dùng thành tích để báo đáp.
Hiện tại cậu rốt cục theo đuổi được Lâu Tư Phàm.
Tiến vào tổ trưởng thành, cậu và Lâu Tư Phàm cùng nhau sinh hoạt hằng ngày, cùng huấn luyện, cùng tập luyện một động tác có độ khó giống nhau.
Mặc dù cách Lâu Tư Phàm càng ngày càng gần, thậm chí đã mơ hồ có tư thế vượt qua anh ta, nhưng Đông Ca vẫn giữ thói quen ngước nhìn Lâu Tư Phàm.
Có lẽ từ sau khi dậy thì, cậu bắt đầu nghĩ đến càng nhiều, khát vọng cũng càng nhiều hơn.
Đông Ca không am hiểu dùng ngôn từ biểu đạt tình cảm, cho nên cậu chỉ có thể làm.
Cậu chùi giày cho Lâu Tư Phàm, giúp anh ấy lấy cơm mang đến ký túc xá, đưa cho anh ấy xem ghi chép huấn luyện của mình, kéo anh ấy đi xem những trận thi đấu của những tuyển thủ trượt băng nghệ thuật mà anh ấy yêu thích.
Từ trước đến nay Đông Ca không mẫn cảm đối với tình yêu nên không biết đây là tâm tình gì, cậu chỉ là xuất phát từ nội tâm mà muốn làm như thế, cùng chia sẻ với anh ấy sinh hoạt của mình.
Lâu Tư Phàm vẫn thiện lương dịu dàng như trước, chưa bao giờ từ chối cậu, còn thường xuyên cổ vũ và ca ngợi cậu.
“Cám ơn chú em nhỏ nha.”
“Cơm rất ngon, nếu lần sau có thể ăn đồ ăn do em tự làm thì hay biết mấy.”
“Chú em nhỏ, chữ của em thật là đẹp.”
“Em cũng thích anh ấy à? Hay quá, chúng ta thật sự là thần giao cách cảm.”
Anh ta còn lôi kéo Hạ Trường Sinh, ở trước mặt Đông Ca mà nói: “Chú em nhỏ hiền lành như thế, tương lai em dâu nhỏ nhất định sẽ được hưởng phúc.”
Hạ Trường Sinh nhìn Đông Ca một cái: “Ừm, đúng vậy.”
Đông Ca không thích Hạ Trường Sinh cho lắm.
Nói tỉ mỉ thì nguyên nhân có chút ấu trĩ.
—-Mỗi khi Lâu Tư Phàm nhìn Hạ Trường Sinh đều có ánh sáng trong mắt, nhưng Hạ Trường Sinh đối với Lâu Tư Phàm trước sau vẫn nhàn nhạt, có vẻ quân tử chi giao nhạt như nước.
Đông Ca cảm thấy quan hệ như vậy quá không đúng, rất không công bằng cho Lâu Tư Phàm.
Nhưng cậu không có lập trường xen vào tình bạn giữa hai người này, chỉ có thể ở bên cạnh lặng yên đứng nhìn.
Cậu từng cho rằng cả đời mình chỉ có thể là một kẻ ngước nhìn không có tiếng tăm gì.
Không ngờ một việc ngoài ý muốn khiến cậu bị níu vào bên trong dòng lũ vận mệnh.
Khi Đông Ca 19 tuổi, Lâu Tư Phàm và Đông Ca cùng tham gia một giải thi đấu lớn trong nước.
Bởi vì sai sót mà Lâu Tư Phàm thất bại một cách tiếc nuối, đành phải lấy huy chương đồng, quán quân thì bị Đông Ca bỏ túi.
Nhưng trong tiệc mừng công lại xuất hiện một màn kỳ lạ: Quán quân không ngừng chặn rượu thay huy chương đồng, bất cứ người nào đến cũng không hề từ chối.
…Chính là vì trước bữa tiệc, cậu nghe thấy Lâu Tư Phàm nói với Hạ Trường Sinh rằng anh ấy hơi đau dạ dày.
Đó là lần đầu tiên Đông Ca uống rượu, không biết sâu cạn, mạnh mẽ thay Lâu Tư Phàm chặn hết ba chai rượu trắng một chai rượu ngoại.
Bữa tiệc mới đến một nửa, Đông Ca liền ngã nhào
Sau khi tiệc mừng công kết thúc, cậu mơ mơ màng màng bị một người nào đó cũng tràn ngập mùi rượu bế lên, mang về ký túc xá của mình.
Bạn cùng phòng với Đông Ca đã quá tuổi nên đã nghỉ thi đấu rời khỏi đội, bởi vậy trong phòng Đông Ca không có người khác.
Cậu cọ vào lồng ngực người kia, ôm chặt không chịu buông tay, nhỏ giọng gọi: “Lâu ca, Lâu ca.”
Người kia cũng uống không ít, khi bị Đông Ca vô ý làm phiền, thân thể cũng dần nóng lên.
Đêm đó Đông Ca bị rượu ảnh hưởng nên hoàn toàn mơ hồ, chỉ cảm thấy mình bị người nọ xé rách từ giữa.
Chờ cậu tỉnh lại, nhìn thấy mình khỏa thân ôm Lâu Tư Phàm, cả người trở nên ngẩn ngơ.
Trong trường thể thao, nam nhiều nữ ít, Đông Ca cũng từng nghe nhắc đến chuyện hai người con trai ở trong rừng cây hôn nhau tâm sự, nhưng không ngờ chuyện này đến phiên mình thì lại trực tiếp đánh thẳng vào gôn.
Cậu bất ngờ nhưng không chán ghét, chỉ sợ Lâu Tư Phàm sẽ vì vậy mà từ đây rời xa cậu.
Dưới ánh mắt trừng trừng nhìn chăm chú của Đông Ca, Lâu Tư Phàm cũng rất nhanh tỉnh lại.
Nhìn thấy toàn thân Đông Ca loang lổ xanh tím, Lâu Tư Phàm ý thức được chuyện gì đã xảy ra, trong lúc nhất thời sắc mặt nặng nề như muốn mệnh.
Anh ta từ trên giường ngồi dậy, ánh mắt lãng tránh mà dò hỏi: “…Em không sao chứ?”
Đây là lần đầu tiên của Đông Ca, Lâu Tư Phàm không chuẩn bị tốt cho cậu, cho nên vô cùng đau, đau đến mức cậu không đứng dậy nổi, nhưng cậu vẫn nỗ lực bày ra khuôn mặt tươi cười: “Không sao, không sao.”
Lâu Tư Phàm đứng dậy, đi ra ban công hút điếu thuốc.
Đông Ca cuộn tròn ở trên giường một hồi lâu, sau đó mới tích lũy chút khí lực mà bò dậy, giả vờ như rất có kinh nghiệm đen chăn gối đặt xuống dưới đất, rồi cuộn lại ráp trải giường dính máu và chất lỏng, suy nghĩ nên vứt bỏ hay giặt sạch.
Cậu cực lực dùng việc vụn vặt này để phân tán sự chú ý của mình, bởi vì cậu không dám nghĩ Lâu Tư Phàm sẽ đối với mình như thế nào.
Tuy rằng anh ấy luôn dịu dàng với cậu nhưng anh ấy thật sự yêu thích đàn ông sao?
Anh ấy sẽ buồn nôn, chán ghét mình? Hay là sẽ…
Khi bị một vòng tay ôm lấy từ sau lưng, Đông Ca đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình liền trực tiếp cứng đờ tại chỗ.
Lâu Tư Phàm dán vào lỗ tai của cậu mà nhỏ giọng nói: “Thức dậy làm gì?”
Đông Ca khịt khịt mũi, đè nén tâm tình: “…Em dọn ráp trải giường.”
Lâu Tư Phàm dịu dàng nói: “Bỏ xuống đi. Để anh làm.”
Đông Ca: “Lâu ca…”
“Xuỵt xuỵt.” Lâu Tư Phàm nói, “Là anh sai, không nên bắt nạt em như vậy. Chăm sóc em là chuyện anh nên làm.”
Đông Ca lập tức nói: “Không, là em tự nguyện.”
Lâu Tư Phàm nở nụ cười, mùi thuốc lá như có như không bên môi khiến Đông Ca cảm thấy toàn thân như phát run.
Lâu Tư Phàm nói: “Vậy làm sao em biết anh không phải tự nguyện đây.”
Đông Ca cả kinh, niềm vui sướng cực độ xâm chiếm cả tâm hồn: “…Lâu ca…”
Lâu Tư Phàm chuyển đề tài: “Anh biết tâm ý của em, nhưng huấn luyện viên yêu cầu anh không được yêu đương, chúng ta không thể công khai. Sợ là sẽ khiến em uất ức.”
Bởi vì vẻ ngoài của Lâu Tư Phàm rất xuất sắc, lại thân thiện, hình tượng trước công chúng rất tốt, có không ít fan nữ biểu lộ với anh ấy, nói muốn gả cho anh ấy.
Lời này được Lâu Tư Phàm nhẹ giọng chậm rãi nói, Đông Ca nào dám không nghe.
Cậu gật gật đầu: “Dạ, em biết rồi.”
Lâu Tư Phàm sờ đầu của cậu, cười nói: “Ngoan.”
Từ đó về sau Đông Ca trở thành tình nhân bí mật của Lâu Tư Phàm.
Trên mặt băng cậu là băng sơn mỹ nhân, chỉ khi ở trong lòng Lâu Tư Phàm mới cam nguyện trở thành quả đào tươi mộng.
Trong vô số ban đêm, Đông Ca tỉnh dậy từ cơn đau đớn và sức cùng lực kiệt, vuốt ve sau lưng người trước mắt, hạnh phúc đến run rẩy.
Đây là bóng lưng mà cậu vẫn luôn theo đuổi.
Hiện tại anh ấy đang ở bên cạnh cậu, chính mình chỉ cần đưa tay là có thể với đến.
Còn có chuyện nào hạnh phúc hơn điều này hay sao?
Mọi thứ của Lâu Tư Phàm đều tốt, duy nhất khiến Đông Ca khó chịu là sau khi thân quen với cậu, bên môi của Lâu Tư Phàm luôn nhắc đến hai chữ “Trường Sinh.”
“Ngày hôm nay Trường Sinh luyện kiến thức căn bản ba tiếng, em luyện bao lâu?”
“Em ăn chút đồ ăn này đi, Trường Sinh rất thích ăn.”
“Trước đây Trường Sinh cũng luyện trượt một người, sau này…”
Lâu Tư Phàm nhắc đến Hạ Trường Sinh thường xuyên như ăn cơm bữa.
Bản tính của Đông Ca kiêu ngạo, vốn không thích bị so sánh với bất kỳ ai, sau vài lần nhẫn nhịn, cậu hỏi Lâu Tư Phàm: “Lâu ca, anh cảm thấy em và Hạ ca ai tốt hơn ai?”
Lâu Tư Phàm vừa kết thúc một buổi huấn luyện, đang nghỉ ngơi uống nước, cảm thấy kinh ngạc khi Đông Ca đột nhiên nhắc đến đề tài này: “Em hỏi chuyện này làm gì”
“Em…”
Lâu Tư Phàm nghiêm mặt nói: “Anh không hy vọng em so sánh bản thân mình với người khác.”
Ngoài miệng Đông Ca không nói nhưng trong lòng lại chua chua ngọt ngọt, vô cùng phức tạp.
Chua chính là rõ ràng Lâu Tư Phàm thường xuyên so sánh hai người bọn họ, hơn nữa dường như chính mình mọi thứ đều không bằng Hạ Trường Sinh.
Ngọt chính là Lâu Tư Phàm xem như quan tâm cậu, không muốn cậu phải tự ti.
Nhưng rất lâu sau đó Đông Ca mới biết, người mà Lâu Tư Phàm chân chính muốn quan tâm, không phải là “Cậu”, mà là “Người khác”.
Trì Tiểu Trì đọc một lần tất cả ký ức của Đông Ca, đang định sửa sang một chút manh mối thì liền thấy huấn luyện viên từ ngoài nhà ăn đi đến, ngoắc tay về phía cậu.
Trì Tiểu Trì đi đến.
Huấn luyện viên nói: “Mẹ em gọi điện thoại đến.”
Trì Tiểu Trì hơi run rẩy: “Như thế nào? Có chuyện gì xảy ra sao?”
Trong trí nhớ của Đông Ca, từ sau khi đến trường thể thao, mẹ cũng rất ít khi liên lạc cậu.
Đầu tiên là Lâu Tư Phàm nhắc đến việc từng nhìn thấy Đông Ca cho con chó vàng ăn, tiếp theo lại là mẹ của Đông Ca đột nhiên gọi điện báo, những tin tức này chưa từng xuất hiện trong ký ức vốn có của Đông Ca.
…Ngày hôm nay xuất hiện khá nhiều biến số rồi đó.
Trì Tiểu Trì vừa suy nghĩ vừa cùng huấn luyện viên đi tới văn phòng, tiếp nhận cuộc gọi bất ngờ kia.
Nhưng nội dung cuộc gọi lại càng ngoài dự đoán của cậu.
“…Chú út?”
“Đúng vậy.” Bà Đông nói, “Con đã đến tuổi này rồi mà sao còn không hiểu chuyện? Đã bảo con có chuyện thì cứ tìm chú út, vậy mà xem con đi, ngay cả điện thoại cũng không gọi. Chút út của con ngày hôm nay liên hệ với ba con, bảo là con đến Tân Châu lâu như vậy mà vẫn chưa đi tìm chú ấy, làm chú ấy lo lắng. Tối nay chú ấy đón con về nhà dùng bữa cơm. Hai người cứ thoải mái trò chuyện. Mẹ xin huấn luyện viên cho con nghỉ phép rồi, đừng bảo là con không muốn đi.”
Trì Tiểu Trì trầm mặc trong chốc lát, duy trì tính cách của Đông Ca, một chữ quý như vàng: “Dạ, được.”
Cậu tìm khắp ký ức của Đông Ca nhưng cơ bản không tìm thấy chú út này là từ đâu ra.
Cậu hỏi 061: “Này là ai vậy?”
061 nói: “Chắc là NPC.”
Trì Tiểu Trì suy nghĩ một chút, cứ cảm thấy có chỗ nào đó hơi kỳ lạ.
Cho dù người nhà đối với Đông Ca có xa cách nhưng dù sao cũng là thân sinh, không có đạo lý bỏ mặc không quan tâm, nếu có thân thích ở tại Tân Châu có thể giúp đỡ thì tại sao khi nguyên chủ còn sống lại chưa từng thấy người “Chú út” này xuất hiện?
……..
P/S: Đoán xem Chú út này là ai đây.