Rầm!
Đột nhiên, một tiếng cửa đóng lại khiến lão bị giật mình, trong lúc lão chưa biết chuyện gì xảy ra thì đột nhiên, một giọng nói huyền ảo vang vọng khắp căn phòng khiến lão sợ run người.
“Giun dế từ đâu đến?”.
“Ai… là ai đang giả thần giả quỷ”. Lão giã sợ hãi thốt ra. “Có giỏi thì đứng trước mặt ta đây”.
Phừng!.
Đột nhiên, căn phòng thình lình bừng sáng, lão giả trong lúc nhất thời bị quang mang sáng chói che mất tầm nhìn, lão nhíu mắt một lúc rồi mới nhìn thấy được mọi thứ.
“Giun dế, thấy bản Thánh Hoàng ở đây còn không quỳ xuống”. Đế Nguyên Quân đưa tay chống cằm, ánh mắt chủ tể từ trên cao nhìn xuống thế gian vạn vật.
Bất chợt, lão giả toàn thân sợ hãi run lên một cái rồi quỳ rạp xuống đất, lão rất muốn ngẩng mặt nhìn lên nhưng không thể được, giống như bị một loại lực lượng vô hình nào đó ngăn cản.
Khóe miệng lão run lên rồi nói. “Ngươi là ai?”.
“Ngươi quên bản Thánh Vương nhanh như vậy sao?”. Đế Nguyên Quân ánh mắt khinh miệt nhìn xuống nói. “Ngẩng đầu lên nhìn ta?”.
Lời nói vừa dứt, lão giả một lần nữa bị lực lượng vô hình ép buộc ngẩng đầu nhìn lên. Ngay lập tức, lão liền chết đứng, hai mắt trừng lớn nhìn lên cao.
Trong mắt lão, nguyên thần của Đế Nguyên Quân lúc này như là Thần, quanh người có thánh lực quần quanh, thân thể to lớn tới mức mà lão cảm tưởng hai chân của hắn đang đạp trên thiên hà, vì thiên hà làm chậu rửa chân, tinh cầu ở trong tay hắn giống như một hạt cát tùy ý chơi đùa. Tôn Thánh Hoàng trên người khoác một bộ hắc y, gương mặt bị hỗn độn che phủ nhưng lão mơ hồ nhìn thấy một tia trông rất giống với Đế Nguyên Quân. Tôn nguyên thần này cường đại đến mức mà không có gì có thể lý giải được, uy năng kinh khủng đến mức mà không có gì có thể đong đếm, phảng phất vung nhẹ tay một cái là có thể phá vỡ tinh khung, nhấc chân một cái là có thể đạp thủng cửu thiên, vung nhẹ tay có thể hủy diệt vô vàn tinh hà. Kinh khủng vô cùng.
Còn lão giả quỳ ở dưới chân hắn giống như sâu kiến, như phàm nhân đối mặt với thiên địa, với trời đất.
“Không… thể… nào?”. Lão giả ngay lập tức cúi đầu nhìn xuống, lão không dám ngẩng đầu nhìn lên nữa. Khóe miệng lão run rẩy thốt ra không thành lời. “Chuyện… này…. không…. thể…. xảy… ra?”.
“Tuyệt… đối… không…. thể”.
Ở trên cao, Đế Nguyên Quân mở rộng lòng bàn tay, ngay lập tức truyền tống lão vào bên trong rồi lên tiếng. “Có cái gì mà không thể?”.
“Trong mắt của ngươi, ta chỉ là giun dế. Nhưng, ngươi ở trong mắt ta còn không bằng giun dế”.
“Ngay cả Thiên Đạo cũng không giết được ta mà trong khí đó, ngươi muốn đoạt xá bản Thánh Hoàng”.
“Giun dế không biết trời cao đất giày”.
“Tiền bối, cầu xin người tha cho lão nô một mạng”. Lão giả lom khom quỳ rạp xuống rồi liên tục dập đầu nói. “Chỉ cần người tha cho lão nô thì lão nô sẽ nguyện làm mọi để báo đáp”.
“Hahaha, tha cho ngươi”. Ánh mắt ánh mắt lạnh lùng, khinh thường nói. “Ta có thể tha nhưng…”.
“Tiền bối cứ nói, lão nô nguyện sẽ nghe theo ngài”. Lão giả vui mừng ngẩng đầu nhìn lên nói.
“Quả thật, ta đang muốn tìm kiếm một đạo nguyên thần để làm khí linh”. Đế Nguyên Quân nở nụ cười lạnh nói. “Ta thấy ngươi bây giờ rất phù hợp”.
“Ta nguyện, ta nguyện”. Lão giả gật đầu đồng ý. ‘Hahaha, làm khí linh cũng được, miễn là bám vào người này thì ta chắc chắn có cơ hội trở mình’.
‘Ngươi đợi đó’.
Chợt, ánh mắt Đế Nguyên Quân dần lạnh lạnh, trên gương mặt nở nụ cười hững hờ nói. “Ta chỉ nói nguyên thần ngươi phù hợp nhưng không phải ngươi ý nghĩ”.
“Ngươi đã từng muốn đoạt xá ta thì không thể tránh khỏi việc bị trừng trị”.
“Tiền bối, người muốn làm gì?”. Đế Nguyên Quân bóp nhẹ tay một cái, nguyên thần của lão giả liền bị ép chặt xuống cho đến khi gần bị bóp nát. Lão giả sợ hãi lên tiếng cầu xin. “Là lão nô sai, cầu xin người”.
“Tha cho lão nô”.
“Vẫn a”. Đế Nguyên Quân cười cười, lòng bàn tay bóp chặt lại.
Chỉ nghe thấy một tiếng “Tách”, nguyên thần của lão giả bị hắn bóp nát và chỉ để lại một sợi linh trí hình thức ban đầu mà thôi.
Nắm trong tay linh trí, Đế Nguyên Quân dần dần tỉnh dậy. Ánh mắt nhìn về tia linh trí rồi nở một nụ cười lạnh. “Một sợi Thánh Vương thần niệm đã thoát được Thiên Đạo Khóa”.
“Một sợi là quá đủ rồi”.
“Không thể tin được, chỉ một động phủ nhỏ mà khiến ta gặp một đại cơ duyên lớn đến như vậy”.
“Nhưng uy năng Thánh Hoàng thần niệm quá khủng bố, ta bây giờ không thể thúc dục được dù chỉ là một phần ngàn tỉ, nhưng ít nhất vẫn có thể bảo vệ được nguyên thần và thần thức”.
“Như thế đã quá đủ rồi”.
Đế Nguyên Quân ánh mắt nhìn ra bên ngoài tinh khung, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường nói. “Thiên Đạo Tử, chắc ngươi không ngờ được chứ?”.
“Sẽ rất nhanh thôi, ta sẽ đến để giết ngươi và giẫm đạp Thiên Đạo Đài ở dưới chân”.
Rầm rầm!
Nguyên thần của lão giả mất đi, động phủ nhỏ này đã không còn lực lượng để chống trụ nữa nên bắt đầu đổ sụp xuống.
Đế Nguyên Quân thấy vậy nên nhanh chóng hành động, hắn đưa tay lấy nhẫn trữ vật của lão giả rồi chạy thẳng một mạch ra bên ngoài.
“Đã tám tháng rồi, không biết Lâm Tuyết Nhi bây giờ như thế nào rồi?”. Đế Nguyên Quân vừa chạy ra ngoài vừa nói.
Ở một nơi nào đó trong động phủ!
Lâm Tuyết Nhi tay nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt đằng đằng sát ý đám người ở trước mặt. Bọn chúng ỷ vào thế đông người nên muốn bắt ép nàng. Và người dẫn đầu là một tên có cảnh giới là Ngưng Hải cảnh tầng sáu và hơn bảy người Ngưng Hải cảnh tầng ba tầng bốn. Thực lực rất mạnh mẽ.
“Tiện nữ, nói cho ta biết. Mã Hồng Tuấn đang ở đâu”. Nam tử ánh mắt tức giận rồi quát lớn một tiếng. “Ngoan ngoãn khai ra thì ta còn tha cho ngươi một mạng”.
“Câu này là ta phải hỏi lại ngươi mới đúng”. Lâm Tuyết Nhi lạnh giọng nói. “Mã Hồng Tuấn ở đâu rồi”.
Hơn tám tháng, nàng đi khắp để tìm kiếm tung tích của Đế Nguyên Quân nhưng không có một chút tin tức nào cả. Ngay cả Mã Hồng Tuấn, nàng tìm cũng không thấy.
Trong thời gian này, nàng đã được đám đệ tử của Đấu Giá Hội khuyên ngăn nhưng vẫn vô dụng. Nàng suốt ngày chỉ đi tìm hắn mà không màng đến những cơ duyên ở xung quanh.
Thậm chí, những lúc này nàng còn tự nghĩ. ‘Bản thân mình có thật sự yêu hắn hay không?’.
Câu hỏi này cứ hiển hiện ở trong đầu nàng mãi nhưng nàng không tìm được câu trả lời.
“Hừ, không biết sống chết”. Nam tử hừ lạnh một tiếng quát.
Đáp lại, Lâm Tuyết Nhi gương mặt trắng bạch, khóe miệng ẩn ẩn máu tươi trông như thụ thương. Nhưng nàng không hề sợ hãi mà một mình dũng cảm lao lên. “Mã Hồng Tuấn đang ở đâu?”.