Chân của Vệ Đình Húc có thật sự tàn tật hay không, thử một lần liền biết.
Hai bàn tay đang xoa ấn của Chân Văn Quân chậm rãi từ thắt lưng di chuyển xuống, âm thầm hạ quyết định, cơ hồ sử dụng đến chín phần khí lực niết mạnh vào bắp đùi của Vệ Đình Húc.
Nàng từ nhỏ đã luyện võ sức tay không hề nhỏ, khoảng thời gian trước vết thương ở lòng bàn tay do được dùng thuốc thích hợp đã phục hồi gần như bình thường. Động tác này niết mạnh trên phần bắp thịt non mềm yếu ớt, cho dù có cách một lớp da lông cũng sẽ khiến người bình thường đau đớn phát ra tiếng.
Chỉ cần hai chân của Vệ Đình Húc có chút xíu cảm giác thì sẽ không thể phớt lờ cú niết từ bàn tay sắt này của nàng. Nếu như chân tàn tật là giả vờ, Vệ Đình Húc sẽ lập tức xoay người tức giận mắng nàng, nàng sẽ ngay lập tức quỳ xuống cầu xin nàng thứ tội, biện hộ nói nàng từ nhỏ lao động sức tay quá lớn, vả lại trong một năm qua vì để trở thành người đáng tin cậy có thể bảo hộ được tỷ tỷ, nên đã luôn âm thầm tập võ. Hai chân của tỷ tỷ quanh năm bất động cần nhất là xoa bóp thật mạnh để lưu thông máu, không nghĩ tới lần này xuống tay quá nặng làm cho tỷ tỷ giật mình.
Những lời giải thích ứng phó đã được chuẩn bị chu toàn ở trong lòng nàng, kẻ tiểu nhân trong nội tâm đã muốn cùng Tiểu Hoa song song quỳ rồi, đang chờ Vệ Đình Húc nhảy dựng lên chất vấn nàng.
Thế nhưng nó không hề phát sinh.
Cái gì cũng không phát sinh.
Cú niết mạnh này của nàng tựa như nắm lấy một khối vật chết, đừng nói là nhảy dựng lên, Vệ Đình Húc nằm tựa vào nơi đó chưa hề động đậy một tí nào, cũng không ngẩng đầu, tựa hồ căn bản không biết nàng vừa làm cái gì.
Chỉ có ánh mắt bốc hỏa của Tiểu Hoa giống như một lưỡi kiếm sắc bén, mãnh liệt chém ở trên người nàng.
“Ngươi đang làm cái gì?” Tiểu Hoa là cao thủ công phu, bàn tay phát lực của Chân Văn Quân cho dù có che giấu kỹ đến thế nào cũng khó trốn khỏi ánh mắt nàng.
Tiểu Hoa đứng lên nhanh chóng tới gần, Vệ Đình Húc nghe thấy động tĩnh lúc này mới có chút nghi hoặc ngẩng đầu lên.
Ngay tại khoảnh khắc Tiểu Hoa đứng dậy Chân Văn Quân cũng đã từ trong ánh mắt bừng bừng lửa giận của nàng mà đoán được chuyện sẽ phát sinh tiếp theo.
Không thể tốt hơn.
Nàng cái gì cũng không cần làm, chỉ chờ Tiểu Hoa triệt để đem nàng đưa đến bên cạnh Vệ Đình Húc.
Tiểu Hoa tiến lên nện một quyền vào mặt nàng, đồng thời xách áo nàng lên, ném nàng ra khỏi xe ngựa.
Trong lúc Linh Bích đang đem một miếng thịt khô cuối cùng bỏ vào trong hộp đựng thức ăn, thì một vật gì đó từ bên trong xe ngựa bay ra, dọa con ngựa rống lên một tràng dài, nâng chân mang theo thùng xe chạy đi.
Linh Bích lập tức phi thân lên lưng ngựa, thật vất vả mới làm cho con ngựa ổn định không dẫn đến nhiễu loạn lớn hơn nữa, quay trở lại nhìn thấy, vừa rồi từ trong xe ngựa bay ra lại chính là Chân Văn Quân.
Chân Văn Quân bị hộ vệ bao vây xung quanh, miệng hộc máu.
Linh Bích xoay người xuống ngựa đẩy bọn hộ vệ ra, kéo nàng dậy: “Sao lại thế này! Xảy ra chuyện gì!”
Ngay cả ám vệ vẫn luôn ẩn nấp ở trên cây và trong rừng đều lao tới, hộ vệ xông vào bên trong xe ngựa, ám vệ ở bên ngoài quan sát. Ai ngờ vừa vọt vào thì thấy bên trong ngoại trừ Vệ Đình Húc cùng Tiểu Hoa thì không còn ai khác.
Một quyền này của Tiểu Hoa chứa đựng biết bao nhiêu tức giận, Chân Văn Quân không dám nghĩ nhiều, xoa nắn chỉnh lại cái cằm bị trật khớp, đau đến nước mắt đều ứa ra.
“Không có việc gì, không có việc gì…… Cùng Tiểu Hoa tỷ tỷ có chút hiểu lầm.” Sau khi ấn cằm chỉnh trở về vị trí cũ mới miễn cưỡng mở miệng nói được, sờ soạng khóe miệng sưng phù, xuyên qua khung cửa sổ bị phá hỏng thấy Vệ Đình Húc đang nhìn nàng.
Trong mắt có vẻ không đành lòng sao?
Chân Văn Quân lao lực mà đánh giá.
Khi nàng rõ ràng từ trong đôi mắt của Vệ Đình Húc nhìn ra loại cảm xúc không đành lòng cùng thương tiếc, trái tim treo cao mới chậm rãi hạ xuống. Một quyền này nàng chịu cũng không uổng phí.
Linh Bích mang theo Chân Văn Quân quay về trong lều trại nghỉ tạm, cầm chút thuốc đưa cho nàng tự thoa.
Ở trong lều có đặt một cái nồi nóng hầm hập, bên trong đang nấu thịt gà rừng, rau cải phơi khô mang theo cùng một nửa quả bắp, khi nước vừa sôi thì mùi thịt cùng mùi hương ngọt ngào của rau cải dung hòa lẫn nhau, ngập tràn khắp cả lều trại.
Chân Văn Quân thoa thuốc, trong lòng còn đang suy nghĩ về chuyện của Vệ Đình Húc.
Xem ra hai chân của Vệ Đình Húc quả thật là không còn tri giác nữa, nhưng nàng nhớ lại một chuyện, a phụ của Chân Văn Quân kia cũng từng là sĩ tộc ở Bình Thương, chẳng qua là do trong nhà xảy ra biến cố mới trốn tới nơi sơn dã sinh sống. Nói vậy a phụ nàng cũng đã đọc qua không ít sách, đặt cho nữ nhi một cái tên cũng không có gì kỳ quái.
Thế nhưng nàng vẫn có chút không yên lòng, nếu như có cơ hội nhất định phải tự mình đi lên núi tìm hiểu.
Đợi đến khi canh gà đã được nấu chín cũng không nhìn thấy Vệ Đình Húc cùng Tiểu Hoa.
“Tiểu Hoa và tỷ tỷ đâu?” Chân Văn Quân hỏi.
Linh Bích lắc đầu: “Nữ lang có căn dặn, nàng cùng Tiểu Hoa đi đến sườn núi phía bắc, chỉ dẫn theo hai hộ vệ, ngay cả ám vệ cũng không cho phép đi theo.”
“Cái gì? Ám vệ cũng không được đi cùng? Vạn nhất gặp nguy hiểm thì phải làm sao? Không được, ta phải nhanh chóng đến xem.”
“Ngươi đừng có đi a, vạn nhất bị nữ lang phát hiện ngươi có được mấy lớp da để mà lột?”
Chân Văn Quân do dự nói: “Linh Bích tỷ tỷ nói rất đúng.”
Linh Bích đang muốn dạy dỗ nàng một phen, Chân Văn Quân lại trực tiếp lôi kéo nàng chạy ra bên ngoài lều trại: “Nhưng mà có Linh Bích tỷ tỷ cùng đi theo ta sẽ không sợ bị mắng. Hảo tỷ tỷ đi cùng ta đi!”
Linh Bích: “Ngươi đi tìm mắng còn muốn kéo theo ta?!”
Gió lạnh trăng sáng cây khô, Chân Văn Quân kiên quyết túm theo Linh Bích đi đến sườn núi phía bắc, lặng lẽ leo lên trên tàng cây, may mà tối nay trăng sáng nhô cao có thể mượn chút ánh sáng, nàng liếc mắt một cái liền nhìn thấy Vệ Đình Húc và Tiểu Hoa cùng với hai hộ vệ ở cách đó chừng trăm bước.
Vệ Đình Húc ngồi trên xe lăn, Tiểu Hoa quỳ gối ở trước mặt nàng, chỉ nghe Vệ Đình Húc nói: “Văn Quân muội muội chính là ân nhân cứu mạng của ta, mặc dù trước đó ta có nghi ngờ thử thách nàng rất nhiều, nhưng nàng chung quy là không phụ lòng ta, thậm chí vì cứu ta mà không tiếc đánh đổi tính mạng. Người trọng tình trọng nghĩa như thế ngươi há có thể vì tính khí nhất thời mà ra tay làm nàng bị thương?”
Chân Văn Quân cho rằng Tiểu Hoa sẽ phản bác, sẽ vạch trần chuyện nàng tận lực dùng sức thăm dò, lại không nghĩ rằng Tiểu Hoa đối với Vệ Đình Húc nói gì nghe nấy căn bản không phản bác nàng một câu nào.
Vệ Đình Húc tiếp tục nói: “Linh Bích trông coi bên trong ngươi trông coi bên ngoài, mà Văn Quân muội muội sau này sẽ là trợ thủ đắc lực của ta để dự trữ quân nhu, chiêu binh mãi mã. Các ngươi đều là cánh tay đắc lực tâm phúc của ta, người cùng một phe, không thể tồn tại khúc mắc ở trong lòng. Ta biết ngươi rất cố chấp, giờ khắc này không phản bác lại ta nhưng trong lòng chưa hẳn cam nguyện. Ngươi tạm thời ở đây suy nghĩ cho thật kỹ, sau khi có thể thật tình tiếp nhận Văn Quân thì đến tìm ta.”
Nói xong hộ vệ liền đẩy xe lăn mang nàng rời đi, Tiểu Hoa ngoan ngoãn một mình quỳ gối giữa đêm lạnh.
Giống như Chân Văn Quân đã nghĩ, Vệ Đình Húc quả thực đã bắt đầu tín nhiệm nàng, mà ra lệnh cho nhiều người tránh đi là vì muốn răn dạy Tiểu Hoa nhưng cũng muốn chừa chút mặt mũi cho Tiểu Hoa. Chân Văn Quân sở dĩ mang theo Linh Bích cùng đến đây chính là muốn Linh Bích cũng chính tai nghe được những lời này, về sau nàng cũng sẽ không hoài nghi theo dõi, thuận tiện cho Chân Văn Quân hành sự.
Chẳng qua Tiểu Hoa vừa mới bắt đầu trị độc, trên người tất cả đều là miệng vết thương, cả một đêm quỳ ở chỗ này cũng thực đáng thương. Cũng phải nói, Tiểu Hoa thật sự là một người trung nghĩa mang một mảnh máu đào lòng son, đích thật là vì phát hiện có người gây bất lợi đối với nữ lang nhà mình mới ra tay, nếu không phải bất đồng phe cánh Chân Văn Quân cũng sẽ không làm khó nàng.
Tiểu Hoa quỳ nửa canh giờ, bỗng nhiên ngửi được mùi thịt thơm lừng. Nàng ngẩng đầu nhìn thấy, trên nhánh cây ở đỉnh đầu có treo một cái nồi còn đang bốc hơi nóng.
Tiểu Hoa: “……”
Ở bên kia lều trại, Linh Bích đi tìm ba vòng cũng không thấy bóng dáng bữa cơm tối, không tài nào hiểu nổi:
“Con gà của ta đâu! Con gà mà ta phải đuổi theo qua ba đỉnh núi mới bắt được đâu rồi!”