Vành tai Tiết Tĩnh Xu ửng hồng, cảm thấy những lời này của hắn mang theo thâm ý.
Sau bữa ơm trưa hôm nay, bữa tối Hoàng Đế cũng không lại đây.
Tiết Tĩnh Xu một mình dùng xong bữa tối, ở trong cung đi dạo vài vòng cho tiêu thực, liền vào thiên điện tắm gội.
Nhiều ngày nay vì trên người bất tiện, nàng chỉ dùng khăn vải ướt lau mình là xong. Tuy nói thời tiết không còn nóng, có thể đếm được ngày chưa đụng nước, cũng làm người cảm thấy không đủ thoải mái.
Trong bồn tắm đã sớm đầy nước ấm, mấy ngày nay hoa trong Ngự Hoa Viên đã nở, các cung nữ hái những đóa hoa nở đẹp nhất tách cánh hoa bỏ vào trong bể tắm.
Một hồ nước ấm này, nước ấm tỏa nhiệt cùng hương thơm.
Tiết Tĩnh Xu cởi xiêm y vịn tay cung nữ, chậm rãi bước vào bể tắm. Lúc sau xua xua tay, bảo các nàng đều lui ra nghỉ ngơi, không cần ở lại hầu hạ.
Nước nóng ấm áp bao vây lấy toàn thân, làm người vừa thoải mái vừa thích ý. Nàng liền dựa vào cạnh hồ, chậm rãi ngâm nước, thậm chí có chút buồn ngủ.
Nửa tỉnh nửa mê, bỗng nhiên nghe được thanh âm của Hoàng Đế ở ngoại điện truyền vào.
Nàng hơi mở mắt ra, còn chưa phản ứng lại, liền nghe được tiếng bước chân quen thuộc đi về phía bể tắm.
Tiết Tĩnh Xu lập tức tỉnh táo, đang muốn đứng dậy đi lấy khăn lau mình, lại thấy màn che hơi nị vén lên. Người tới đã vào được bên trong, nàng đành phải trốn vào trong nước, hai mắt trừng Hoàng Đế.
Hoàng Đế thản nhiên nói: “Ta cũng chưa tắm gội, vậy tắm cùng Hoàng Hậu đi.”
Tiết Tĩnh Xu theo thành ao chậm rãi chuyển sang chỗ khác tránh xa chỗ Hoàng Đế, toàn bộ thân mình đều giấu ở dưới nước.
Hoàng Đế thoải mái hào phóng mà cởi áo và nới thắt lưng.
Nàng cũng cố gắng chống đỡ nhìn Hoàng Đế, nhưng thấy quần áo trên người hắn từng cái từng cái ít dần. Cuối cùng chịu không nổi, trên mặt hiện lên hai đám mây hồng.
Vì đưa lưng về phía Hoàng Đế, nàng chỉ có thể nghe thấy tiếng hắn đi vào trong nước và thanh âm hắn vén nước đi đến.
Tiết Tĩnh Xu khẽ kéo căng thân mình, không có ý đồ né tránh, Hoàng Đế liền thuận thế ôm nàng vào trong lòng ngực.
Hai người thẳng thắn thành khẩn tương đối có nhiều lần, nhưng đó là đều ở trên giường, ở dưới ánh đèn tối tăm. Không giống hiện tại, ánh nến sáng như ban ngày, nước chậm rãi chảy quanh hai người, càng tăng thêm một tia kiều diễm.
Hoàng Đế cúi đầu ngửi ngửi người Tiết Tĩnh Xu, nói: “Trên người Hoàng Hậu thơm quá.”
Tiết Tĩnh Xu không được tự nhiên nói: “Bệ hạ ngâm nước ở trong ao này một lát, cũng sẽ thơm như vậy.”
Hoàng Đế nói: “Huân bao nào có tư vị tốt như Hoàng Hậu?”
Tiết Tĩnh Xu thấy hắn chỉ lo nói chuyện, thân mình còn chưa hoàn toàn ướt hết, liền cầm gáo ngọc múc nước đổ lên trên người hắn.
Nàng có lòng tốt giúp hắn tắm gội, người nọ lại không cảm kích. Một bàn tay không an phận sờ soạn trên người nàng, dừng lại một chỗ sờ một cái.
Tiết Tĩnh Xu bỗng nhiên bị hắn sờ cái eo mềm, cả người nhất thời run lên, vội tránh ra từ trong lòng ngực hắn, khẽ trừng mắt mắt hỏi: “Bệ hạ làm cái gì?”
Hoàng Đế vuốt cằm, nói: “Là ta sai, đã quên hoàng hậu sợ nhất là ngứa. Hoàng Hậu yên tâm, lần sau sẽ không như vậy.”
Nói liền phải duỗi tay tiến lại trêu chọc nàng.
Tiết Tĩnh Xu sao còn dám tin tưởng hắn? Thấy hắn muốn lại đây, vội vén nước đi đến bên kia.
Hoàng Đế không nhanh không chậm mà đi theo sau.
Tiết Tĩnh Xu bị hắn dồn đến trong góc, thật sự không chỗ để trốn, đành phải mở to hai mắt ngấn nước cầu xin tha thứ.
Hoàng Đế nói: “Đừng sợ, ta sẽ không ăn nàng.”
Tiết Tĩnh Xu không chỗ trốn, đành lại bị hắn kéo vào trong lòng ngực. Khẩn trương phòng bị, sợ Hoàng Đế lại cù nàng.
Hoàng Đế thấy nàng giống như con thỏ, hai lỗ tai dựng thẳng, liền cúi đầu ở bên tai nàng nhẹ nhàng cắn một chút, nói: “Hoàng hậu cũng thật đáng yêu.”
Tiết Tĩnh Xu rụt rụt cổ, lại chậm rãi thả lỏng, nhẹ nhàng khước từ hắn: “Bệ hạ tắm gội trước đi.”
“Trước?” Hoàng đế thủ sẵn chữ nàng: “Đó có phải là chuyện khác lát nữa cũng có thể không?”
Tiết Tĩnh Xu nhìn hắn một cái, ngữ khí mang theo vài phần sẵn giọng: “Bệ hạ hà tất nói như vậy, ta có lần nào thật sự cự tuyệt ngài chưa?”
Hoàng Đế chậm rãi gật đầu: “Hoàng Hậu luôn luôn là tri kỷ. Rất hiểu ý ta.”
Tiết Tĩnh Xu không để ý đến hắn, để gáo ngọc kia trở về, lại múc nước đổ lên trên người hắn. Trong lòng lại nghĩ, nếu nói nàng tri kỷ, lại nói rất hiểu ý hắn, nhưng tại sao lúc lăn lộn với nàng, càng ngày càng không thủ hạ lưu tình?
Một lần tắm hoa này tốn rất nhiều thời gian, chờ Hoàng Đế tắm xong, hai tay Tiết Tĩnh Xu đều bị ngâm nhăn.
Nàng buông gáo ngọc chuẩn bị đi lên.
Hoàng Đế bỗng nhiên ôm nàng từ sau lưng, nói: “Để ta ôm Hoàng Hậu lên.”
Không biết có phải hắn ngâm trong nước ấm quá lâu hay không, nhiệt trên người tựa hồ ấm áp hơn so với ngày thường.
Tiết Tĩnh Xu nhẹ nhàn dựa vào trên người hắn, lại lập tức lại cứng đờ. Bởi vì nàng cảm giác được, có vật gì đó nóng bỏng đâm vào người nàng.
Mà căn bản không cần suy nghĩ, nàng cũng biết vật kia là cái gì.
Hoàng Đế phảng phất không phát hiện biến hóa trên người của mình, ôm nàng bước lên bậc thang bể tắm, chậm rãi đi về phía trên.
Bởi vì động tác đi bộ kia, vật kia trên người hắn từng chút từng chút chọc lên mông Tiết Tĩnh Xu.
Tiết Tĩnh Xu bị hắn “đâm” đến mặt sắp nhỏ ra máu, chỉ cắn môi không ra tiếng.
Hoàng Đế đặt nàng lên giường nệm bên cạnh hồ, chính mình cũng leo lên, chống ở phía trên nàng, hình như có chút buồn rầu nói: “Phải xin Hoàng Hậu giúp ta một chút, bộ dạng này nếu để cho người ta thấy, sẽ bị người chê cười.”
Ai dám chê cười người? Huống hồ, người còn sợ người khác chê cười sao?
Còn không phải lại là một thủ đoạn dụ dỗ nàng sao?
Nhưng cho dù biết rõ đây là thủ đoạn của Hoàng Đế, Tiết Tĩnh Xu vẫn nhắm mắt lại, run run mà vươn tay cánh tay, vòng lấy cổ hắn.
—————————–
TiểuPi: làmtatưởngsẽcómộtmàn “uyênươnghíthủy” đặc sắc chớ, aingờhaingườilạiđổiđịađiểm. Thật là…. *tặc lưỡi tiếc nuối* ≧o≦