Nói xong hai tay đưa sổ sách lên. Thân binh nhận lấy sổ sách đặt ở trên bàn của lão Trình. Lão Trình chỉ nói biết rồi, phất tay bảo Vân Diệp lui ra.
Xem ra Vân Diệp là vị quan tướng cuối cùng giao lệnh với đại tướng quân.
– Lão phu đã giao lệnh cho Binh bộ, từ nay trở đi đại triều hội, phàm quan tướng lục phẩm của Tả Võ Vệ ta đều cần thượng triều yết kiến bệ hạ, không được thất lễ, không được vượt quy củ, kẻ vi phạm sẽ phạt nặng. Chư vị hai năm chưa từng trở về nhà, lão phu cũng không phải người bất cận nhân tình, đặc phép hai ngày nghỉ các người đoàn tụ với gia nhân. Hai ngày sau vào giờ này lão phu tập trung, kẻ vô cớ không đến án quân luật xử trí, không được khoan dung. Giờ giải tán.
Chúng tướng đồng thanh kêu vâng, rồi nối đuôi nhau xuất doanh. Vân Diệp vừa muốn đi ra ngoài thì bị lão Trình gọi lại, ném qua một cái túi. Vân Diệp tiếp lấy, mở ra xem là một túi bảo thạch, màu sắc rực rỡ.
– Đây là một chút tâm ý của lão phu và Ngưu bá bá ngươi, ngươi thân không có của cải gì, gặp người thân dù gì cũng phải có quà cáp. Di vật của lão sư ngươi không được phân cho đệ muội, lão phu còn muốn dùng nó cầu thân cho ngươi. Nhớ kỹ.
Từ lâu đã không sợ lão Trình tìm vợ cho mình rồi, có thể làm được gì? Ái tình của mình đã sớm bị vợ cũ lấy mất, hiện tại chỉ còn lại thể xác, nối dõi tông đường là chuyện nhất định phải suy nghĩ, chỉ cần không phải quá khó tiếp thu, quản đó là ai chứ.
Cung kính bái tạ hai vị lão soái, kết quả bị đá ra phòng nghị sự, Vân Diệp như tên biến thái mặt mày rạng rỡ tìm Vượng Tài và thân binh. Bản thân phải về nhà, những thân binh có nhà này phát cho mỗi người 10 quan tiền về nhà, đợi đến khi về đất phong lại ở cùng nhau. Mười tên độc thân còn lại thiên địa bất thu thì theo Vân Diệp đến Vân phủ nghỉ ngơi.
Triều đình thu hồi lại nhà cũ của Vân thị bán ra trước kia, cũng trang hoàng đổi mới hoàn toàn, đặc biệt mời lão phu nhân xem qua, trong nhà đồ dùng, đồ sứ, đồ cổ, tất cả dụng cụ sinh hoạt đều phân phối đầy đủ hết, điều này làm cho lão phu nhân lại khóc một trận.
13 người, 14 ngựa, rất nhanh đi qua Kim Quang Môn, đi vào thành Trường An. Thành quan đã đóng, nếu không phải lão Trình xin giấy phép đặc biệt của ti Binh mã, cũng chỉ ngày mai khi mặt trời mọc mới vào Trường An được. Thủ lĩnh thị vệ mới của Vân phủ là Trang Tam Đình hình như biết tâm tư của hầu gia, một mạch khoái mã dẫn đường đi qua Tụ Đức phường, Tây Thị, Duyên Thọ phường, cuối cùng đi tới Vĩnh Yên phường sở tại của Vân gia. Vân Diệp vô tâm tư nhìn cảnh đêm Trường An, chỉ cảm thấy người đến người đi, thật là phồn hoa, Tây Thị thậm chí chưa đóng, đèn đuốc sáng trưng buôn bán náo nhiệt.
Một hạ nhân đứng ở cửa Vĩnh Yên phường thấy mấy thớt ngựa phóng như bay trên đường Trường An rộng rãi vả lại toàn thân giáp trụ, biết là chính chủ tới rồi, vội vàng trở về chạy, vừa chạy vừa gọi:
– Hầu gia hồi phủ rồi, hầu gia hồi phủ rồi!
Dẫn tới người qua đường chú ý, cũng không biết là hầu gia nào, lớn ra sao.
Trên môn lâu to lớn mới sửa của Vân phủ treo bốn đèn lồng đỏ to, chữ Vân to tướng viết bằng mực đen rất là kiêu ngạo, thảm lông Tây Vực màu đỏ trải trước cửa, cũng không quản tuyết mới ngừng rơi, nữ nhân lớn nhỏ trong phủ dẫn theo ba bốn mươi người hầu toàn thân thanh y nhìn ra phường môn xa xa, phường quan đứng đối diện đường, cũng chính là chủ nhiệm Cư ủy hội, toàn bộ cung kính nhìn hơn mười con chiến mã phóng nhanh tới. Vân Diệp ghìm chiến mã lại trước phủ môn, thấy trong Vân phủ cửa mở. Lão phu nhân mặc quan phục cáo mệnh phu nhân đứng ở trong đại môn hai mắt đẫm lệ nhìn Vân Diệp toàn thân khải giáp, tổ mẫu này cái gì cũng tốt, chính là quá hay mau nước mắt.
Vân Diệp hạnh phúc oán thầm xuống chiến mã, các chiến mã còn lại đều được người hầu dẫn tới chuồng, chỉ có Vượng Tài ai kéo cắn người đó, cố chấp đi theo sau Vân Diệp không đi. Trang Tam Đình biết địa vị của Vượng Tài trong lòng hầu gia, ngăn cản người hầu đòi kéo đi.
Mọi người thấy Vân Diệp bước qua chậu than, toàn thân áo giáp vang lẻng xẻng, uy phong lẫm lẫm hành lễ với lão phu nhân. Bảy tám phụ nhân tuổi chừng 40 đứng cạnh lão phu nhân theo câu “tháo giáp” của lão phu nhân liền đồng loạt đi lên, người cởi nón, người tháo giáp, còn có người cầm bát đổ gạo lên đầu, đợi Vân Diệp tháo giáp trụ xong, toàn thân cẩm bào, tóc cũng được tết cao, cắm một bạch ngọc trâm, cũng có vài phần phong thái của hầu gia. nguồn TruyệnFULL.vn
Vào đại đường ngồi xuống, toàn gia 13 tỷ muội đồng bối đồng thời quỳ lạy, nói huynh đệ vì nước chinh chiến vất vả rồi, khiến Vân Diệp hốt hoảng vội vã đứng lên muốn nâng dậy. Lão phu nhân ngăn hành động vô vị của y, nói đây là quy củ nghìn năm nay của Quan Trung, tướng sĩ xuất chinh trở về nhà đều sẽ nhận được gia nhân đại lễ tham bái.