”Tuyết Lạc, ta yêu nàng!” Đã sáu trăm năm rồi hắn mới nói lại câu nói này giúp trong lòng như gỡ được nút thắt nào đó. Hắn cúi đầu xuống nâng cằm nàng lên rồi nhẹ nhàng trao một nụ hôn, chiếc lưỡi hắn thuần thục mà quét sạch miệng nàng không chừa chỗ nào. Hắn một tay ôm nàng một tay điển phép vào đầu cô, tại thời khắc này Tuyết Lạc bỗng dừng lại ngước mắt nhìn hắn ”Đừng điển nữa ta nhớ lại tất cả mọi chuyện rồi.”
”Nàng nói gì? Nàng nói thật sao? Nàng nhớ ra mọi chuyện rồi?” Hắn mỉm cười hạnh phúc nhìn Tuyết Lạc.
”Ngày hôm qua sau khi đến gặp chàng thì vô tình ngã để đầu va đập vào đá rồi nhớ lại nhưng linh lực của ta vẫn chưa hồi phục.” Tuyết Lạc dừng một hồi rồi nói tiếp ”Lúc nảy ta làm vậy là cố ý thử lòng chàng và muốn nhắc nhở chàng đừng làm chuyện có lỗi với ta.”
”Nàng yên tâm ta tuyệt đối không để chuyện như vậy xảy ra lần nữa, Ái Lệ cũng đã chết rồi nên ta không còn vướng bận gì nữa.” Thanh Phong vui mừng đặt hai cánh tay lên đôi vai nhỏ của nàng thật chặt.
”Được ta tin chàng.” Tuyết Lạc nhẹ nhàng nói.
”Nàng thật sự tha thứ cho ta sao?” Hắn mếu máo nói.
”Cả đêm qua ta đã suy nghĩ rất nhiều, suy cho cùng ta và chàng đều có lỗi nhưng chàng đã hối hận ta cũng đã nhận hình phạt thích đáng thì cứ xem là không ai làm việc có lỗi với nhau nữa.” Tuyết Lạc đáp.
”Đa tạ nàng, Tuyết Lạc.” Hắn ôm chặt nàng rồi khóc.
”Chàng cũng đã hơn mười sáu nghìn tuổi rồi mà lại ôm một cô nương hai mươi tuổi đầu để khóc không cảm thấy xấu hổ sao?” Tuyết Lạc vuốt nhẹ lưng hắn đùa cợt nói ”Hay ta nên gọi chàng là ‘lão tổ tông’?”
”Ta thích nàng gọi ta là ‘lão công’ hay ‘tướng công’ cũng được.” Hắn đắc ý nói.
”Vô liêm sỉ.”
”Dù gì cũng theo ta rồi còn không mau theo ta về núi.” Thanh Phong nói xong nắm tay Tuyết Lạc cùng nàng bay đi về căn nhà tranh của hắn.
”Hôm nay đáng lẽ nàng nên ở Thẩm gia nhưng lại theo ta đến đây chẳng lẽ nàng muốn gả cho ta sao?” Thanh Phong áp sát Tuyết Lạc hỏi.
”Ta nói ta sẽ gả cho chàng lúc nào chứ?” Tuyết Lạc đỏ mặt nói.
”Là chính miệng ai nói ‘ta nguyện ý, ta nguyện ý đi theo chàng’?”
”Ta có nói câu đó sao? Hình như ta cũng quên mất rồi, chàng cứ xem như lúc đó ta chưa nói gì.” Tuyết Lạc lanh miệng nói.
”Nàng… ta hứa đưa nàng đi và ta cũng đã thực hiện rồi.” Thanh Phong trìu mến nhìn Tuyết Lạc.
”Ngôi mộ đó là…” Lay hoay một hồi Tuyết Lạc đã nhận ra ở đây có một ngôi mộ không tên.
”Là ta lập cho nàng năm đó.” Hắn đỏ mặt nói làm Tuyết Lạc phì cười.