Mấy tu luyện giả đến Tự Do chi thành để tìm di bảo của cổ thần đương nhiên trở thành đối tượng bị hoài nghi, không khí trong thành hết sức khẩn trương. Thần Nam đi trên đường trong lòng có chút lo lắng không yên, nếu để người khác biết kẻ gây ra tai hoạ là hắn, hắn sẽ chết chắc, hơn nữa là chết thảm. Vài chục long kị sỹ nếu đồng thời xuất thủ, đừng nói là hắn, cho dù là tuyệt thế cao thủ cũng khó đương đầu.
Ở trong thành hắn chạm mặt một số học sinh của Thần Phong học viện, mấy ma pháp sư trong số đó giận dữ nhìn hắn, nhưng không có ai tiến đến tìm hắn làm phiền.
Thái dương sắp xuống núi, sự việc trong dự đoán đã xảy ra, tiểu bảo chúa ôm Tiểu Ngọc đến khách sạn, dáng vẻ như muốn dùng thủ đoạn vấn tội hắn.
“Tên bại hoại đáng chết ngươi cuối cùng cũng về rồi, mau nói ngươi rốt cuộc đã hiếp bách Tiểu Ngọc đưa ngươi đi đâu? Ngươi cái tên hỗn đản này không ngờ lại bỏ rơi ta, không cho ta đi cùng, chuyện vui như vậy lại khiến ta bỏ qua, thật vô cùng đáng ghét.”
Thần Nam cố tình tạo bộ mặt căm phẫn, chỉ nhìn hổ vương Tiểu Ngọc, nói: “Sắc hổ này thật đáng ghét đến cực điểm, lại mang ta đi chạy loạn trong đại sơn, cảnh tượng nhìn thấy toàn núi là núi, căn bản không có địa phương đặc biệt nào, cuối cùng tên gia hoả này lại muốn vứt bỏ ta ở trong núi để một mình lủi mất, may mà ta phản ứng nhanh nhẹn, níu giữ nó lại, nếu không bọn ta đều không tìm được đường ra khỏi núi.”
Tiểu bảo chúa nhìn hắn với ánh mắt hồ nghi, sau đó lại nhìn Tiểu Ngọc trong lòng mình, nàng cũng đã sớm truy hỏi Tiểu Ngọc, chỉ là Hổ Vương một mực không nguyện đưa nàng ra khỏi Tội Ác chi thành.
Thần Nam để làm tăng thêm độ đáng tin cậy, xả nỗi tức giận lên Tiểu Ngọc đang ở trong lòng nàng, trước hết cốc lên đầu nó vài cái, sau đó nhấc một tai nó lên rồi quăng vào trong vườn.
Tiểu bảo chúa lo âu hét lớn: “A, bại hoại đáng chết ngươi muốn gì hả? Ngươi làm trò gì vậy? Sao ngươi có thể đối xử với Tiểu Ngọc như vậy?”
Tiểu Ngọc triệt để bạo nộ, thân thể trong sát na hoá thành lớn, thiểm điện phóng vào trong phòng, nhìn Thần Nam với ánh mắt vô cùng hung bạo, hai mắt đều nhanh chóng phún xuất tia lửa.
Thần Nam nói: “Sắc hổ trừng mắt cái gì? Ai bảo ngươi không thành thật đưa ta đến nơi thần bí đó, lại đưa ta đi loanh quanh loạn cả lên…”
Nghe những lời “hồ ngôn loạn ngữ” của hắn, trong mắt Tiểu Ngọc loé sáng hung quang, bất quá nó cuối cùng cũng thu liễm ánh lửa hung bạo trong mắt lại, lùi lại bên cạnh tiểu bảo chúa vẻ không cam tâm, nhưng vẫn nhìn Thần Nam với ánh mắt tràn đầy địch ý sâu đậm.
Thần Nam thầm khen ngợi, Hổ Vương quả nhiên thông minh, đã thành tinh rồi, lại chỉ dừng nộ hoả lại, phối hợp với những lời dối trá của hắn.
Tiểu bảo chúa vỗ lên đầu Tiểu Ngọc, nói: “Làm tốt lắm, nếu thành công có thể vứt tên hỗn đản ấy vào trong đại sơn lại càng tốt hơn nữa.” Rồi nói với Thần Nam: “Dù ta nói gì đi nữa, Tiểu Ngọc đều không nguyện đưa ta đi, ngược lại làm sao có thể đưa ngươi đi được, hử.”
Thần Nam nói: “Lần tới ta nhất định làm cho nó phải đưa ta đi.”
Tiểu Ngọc ở bên cạnh không ngừng lầm bầm bực bội, chịu một trận đòn nhục, là muốn vì Thần Nam mà che giấu, nhất định là ủy khuất tới cực điểm.
Tiểu bảo chúa nói: “Ta không quan tâm, hiện tại, quan trọng là ngươi phải làm như đã hứa, trước hết hãy giúp ta hoá giải triệt để Khốn Thần chỉ, sau đó giúp ta giáo huấn tên Thần Kiếm tam thái tử Bái Nguyệt quốc, nếu không ta sẽ đem chuyện tốt của ngươi tại long tràng ở Thần Phong học viện kể ra ngoài.”
Thần Nam nói: “Xin ngươi đừng có đem sự việc đó ra uy hiếp ta có được hay không, việc đó căn bản không phải do ta làm, cho dù ngươi có nói cũng không có tác dụng gì.”
“Có phải ngươi làm hay không trong lòng ngươi tự rõ, được rồi, hãy nhanh giải khai cấm chế cho ta đi, ngươi từng nói muốn giải khai cho ta mà.”
Thần Nam đương nhiên không thể cự tuyệt, nếu hắn lại không giúp tiểu bảo chúa hoá giải Khốn Thần chỉ lực, lão yêu quái nhất định sẽ đến tìm hắn.
Một canh giờ sau cấm chế của tiểu bảo chúa đã được giải khai triệt để, vì muốn thí nghiệm xem công lực đã khôi phục chưa, nàng liền dùng lực bổ xuống giường một chưởng. “Oanh” một tiếng lớn, giường gỗ vỡ tan thành nhiều mảnh vụn, nàng hoan hỉ kêu to: “Tốt quá rồi, thực sự là công lực đã được khôi phục như xưa…”
Gần đây nàng đã phải kìm nén sự buồn bực trong lòng, có một thân công lực không yếu lại không thể thi triển, vô luận là làm cái gì nàng đều có cảm giác bó chân bó tay, hôm nay rốt cuộc đã phá bỏ được xiềng xích, trong lòng nàng hoan hỷ vô bỉ.
Tiểu bảo chúa bước lên phía trước, nói: “Bại hoại ngươi không được quên thay ta giáo huấn tên Nhân Kiếm, bằng không thì ta sẽ bắt ngươi phải khó chịu đấy.” Sau khi bay ra khỏi phòng Thần Nam những lời của nàng vẫn quấn lấy hắn: “Xú bại hoại ngươi hãy đợi mà xem, ta hiện tại thân thể đã khôi phục tự do, nhất định sẽ khiến ngươi phải khốn đốn.”
Thần Nam mệt mỏi không thể chịu nổi, hoá giải Khốn Thần chỉ lực hao phí quá nhiều công lực, hắn cảm giác trong thể nội rỗng không, nội lực như bị hút sạch vậy.
“Bằng vào công lực hiện tại của ta mà nói, vô luận là thi triển môn chỉ pháp này, hay là hoá giải nó đều vô cùng cật lực, lần tới muốn dùng nhất định phải thận trọng.”
Lúc này sắc trời đã tối đen từ trước, Thần Nam vừa thắp nến lên, liền nghe thấy trong vườn có tiếng bước chân truyền lại, sau đó có tiếng gõ cửa. Hắn mở cửa ra thì phát hiện đó là hoả kế của khách sạn, liền hỏi: “Có chuyện gì thế?”
“Công tử, vừa rồi có người nhờ tiểu nhân đưa phong thư này đến phòng ngài.”
“Người nào vậy? Có nhìn rõ tướng mạo không?” Thần Nam vừa nhận thư vừa hỏi.
“Là một nữ tử, bất quá là trời tối quá, nên không nhìn rõ tướng mạo của nàng ta.”
“À, ngươi vất vả rồi.”
Đợi sau khi hoả kế đi khỏi, Thần Nam liền mở phong thư ra xem, trong thư chỉ có vài câu ít ỏi: “Bại hoại, hãy mau chóng chép tu luyện chi pháp của Cầm Long thủ ra, đem đến Đông Phương vũ hệ ở Thần Phong học viện cho ca ca.”
“Làm sao nàng ta biết ta ở đây, À, nhất định là theo chân tiểu ác ma đến đây.” Thần Nam đau đầu một lúc, Long Vũ lại tìm đến cửa, mặc dù hắn cùng tuyệt sắc mỹ nữ này tại Thần Phong học viện chỉ đàm luận trong chốc lát, nhưng cũng thấy rõ ràng một cảm giác bất phàm từ nàng.
Tuyệt sắc dung nhan hiện ra ngoài của Long Vũ đúng là một loại sắc đẹp dị dạng, có kiểu dụ hoặc khác biệt, lại thêm cách hành ngôn đặc lệ của nàng, tính cách tiêu sái, thần thái tự tin, khiến nàng lộ rõ sự khác biệt với những người khác. Không chút nghi ngờ gì nữa nàng có vẻ bề ngoài mỹ lệ như ánh sáng, lại nhất mực thông tuệ, tâm hồn linh lung, lần đầu gặp mặt đã bắt hắn phải đáp ứng dạy nàng Cầm Long thủ, không thể không khiến người khác bội phục thủ đoạn của nàng.
Thần Nam đương nhiên không để ý đến việc cùng tiếp xúc với mỹ nữ, huống chi là Long Vũ tuyệt sắc mỹ nhân dung mạo khuynh quốc khuynh thành kia, nhưng hiện tại hắn không muốn kết giao với mỹ nữ quá phiền nhiễu này, một Đông Phương Phượng Hoàng cũng đã khiến hắn than thở cho số phận mốc meo của mình rồi.
Câu nói của Đông Phương lão nhân cho đến bây giờ vẫn vang lên bên tai hắn: “Xú tiểu tử… gặp lần nào ta sẽ đánh ngươi lần đó… tên tiểu tử vô sỉ hỗn trướng nhà ngươi hãy nhớ lời ta nói… ta sớm muộn cũng phải đánh gãy xú thủ của ngươi.”
Ai biết được nếu hắn không để ý đắc tội với Long Vũ sau lại nhảy ra một “Long lão nhân”, một Đông Phương lão nhân đã khiến cho hắn trong lòng lo sợ không yên, nếu lại xuất hiện một Long lão nhân tu vi khủng bố tương tự, thì những ngày bi thảm sau này của hắn hoàn toàn có thể đoán trước được.
“Bảy tám năm trong ba mươi sáu kế, kế trên kế, ta tránh mặt.” Thần Nam chỉ có thể tự an ủi mình như vậy, hắn quyết định chuyển sang khách sạn khác, tạm tránh đầu ngọn gió.
Tối hôm đó hắn liền đi khỏi, tìm một khách sạn khác nghỉ trọ. Qua hai ngày ở đấy, hắn sống cuộc sống rất nhàn hạ, ngoại trừ lúc tu luyện ngoại công, còn lại đều trùm đầu ngủ kỹ.
Quá trưa ngày thứ ba, phiền phức cuối cùng cũng đến cửa, Đông Phương lão nhân khiến hắn kỵ húy nhất đã thần bất tri quỷ bất giác đến phòng của hắn, hắn lập tức đứng dậy kinh hãi kêu lớn: “Đông Phương xú lão đầu đáng chết ngươi… … sao lại tìm đến đây?”
Đông Phương lão nhân khà khà cười lạnh nói: “Xú tiểu tử ngươi thực sự có thể trốn được à, lại có thể mấy ngày không lộ diện, bất quá rốt cuộc cũng bị ta tìm được, khà khà…”
Thần Nam nghe tiếng cười lạnh lùng của lão nhân, có cảm giác sởn cả gai ốc. Hắn đối với Đông Phương Phượng Hoàng đã có nhiều cử động vô lễ, đã sớm kích nộ lão nhân trước mặt, bây giờ đối phương tìm đến tận cửa, thật khiến hắn có chút kinh hoảng.
Hắn khẳng định không phải là đối thủ của Đông Phương lão nhân, chỉ sợ lại bị đập một trận như lần trước, bất quá hắn nhớ lại cảnh lão nhân đã nói rằng muốn đánh gãy một tay của hắn, hắn liền sợ hãi một phen.
“Đông Phương lão tiểu tử… …ngươi ỷ lớn hiếp nhỏ, không có võ đức, không nói đạo nghĩa giang hồ…”
“Ta khinh!” Đông Phương lão nhân cáu: “Ngươi cái tên hỗn trướng tiểu tử lại dám cùng ta nói đạo lý? Ngươi nếu một lần nữa, lần thứ ba lại khi phụ tôn nữ của ta, ta nếu không dốc sức giáo huấn cho ngươi một trận, thì ngươi sẽ thực sự làm cho lão nhân gia ta ăn chay đấy.”
“Xú lão đầu tử, ta và tôn nữ của lão, việc vượt qua lễ tiết giữa ta và tôn nữ của ngươi trong trận quyết đấu lần trước nên một bút xoá bỏ đi, chẳng lẽ ngươi lại không muốn kết thúc mọi việc à?” Thần Nam cứng đầu, kêu lớn châm chọc Đông Phương lão nhân.
“Xú tiểu tử ta cho ngươi một cơ hội, ba ngày tới ta quyết không động thủ, ba ngày này ngươi có thể chạy khỏi Tội Ác chi thành, cũng có thể tiếp tục ẩn trốn, ngày thứ tư ta bắt đầu truy bắt ngươi, đuổi kịp hoặc tìm thấy ngươi, không có gì để nói, chỉ có thể đối với ngươi ra sức đánh, hung bạo đánh, ngoài ra còn bẻ gãy tay phải của ngươi. Đương nhiên cũng có kỳ hạn, chỉ cần ngươi có thể trốn tránh qua ba ngày lùng bắt của ta, nợ nần giữa chúng ta một bút xoá sạch.”
Đông Phương lão nhân căn bản không cho Thần Nam dư địa để lựa chọn, vừa nói xong đã nhanh chóng thiểm xuất ra khỏi phòng, lúc Thần Nam đuổi theo thì lão đã sớm liễu vô tung ảnh.
“Thiên à, một lão đầu tử tu vi đáng sợ như vậy ba ngày sau muốn truy bắt ta, nếu bị lão bắt được, hậu quả bi thảm có thể tưởng tượng được… Làm sao đây, ẩn nấp trong thành khẳng định không được, chẳng lẽ thật sự phải đào thoát khỏi Tội Ác chi thành? Cũng không ổn, Đông Phương Phượng Hoàng có một thần điêu, nếu lão đầu này cưỡi trên nó, trong chốc lát có thể truy bắt được ta, trừ phi chạy vào đại sơn… …”
Lúc đó trong lòng Thần Nam rất buồn bực, lại bị Đông Phương lão nhân bức đến hoàn cảnh như vậy.
“Lão đầu tử đáng chết lần trước đã đánh ta một trận tơi bời, lần này lại bức ta phải chạy trốn tứ xứ, thật là vô cùng đáng ghét, ta thề nhất định phải báo phục…”
_________
*phục vụ