Thẩm Độ thật sự coi anh là một đứa trẻ, gọi Trương Minh tới lái xe, ngồi cạnh Diệp Nam Kỳ trên hàng ghế sau, luôn muốn tìm cơ hội ôm lấy Diệp Nam Kỳ vào lòng xoa xoa vài cái.
“Ngày hôm qua, em đi gặp Trần Mân?”
Diệp Nam Kỳ gật gật đầu, nghĩ tới là do hắn điều tra ra Trần Mân, vội nói tiếng “Cảm ơn”.
Thẩm Độ giả vờ đau khổ, nói: “Tôi không muốn nghe em nói ‘cảm ơn’, không phải là ‘em yêu anh’ thì lần sau cũng đừng mở miệng.”
Diệp Nam Kỳ giật giật khóe môi, rất muốn hỏi cảm giác của hắn đối với Khương Nguyên Dư là gì, có thật sự muốn cùng anh đối mặt với những chuyện đó mà không hối hận hay không……
Suy nghĩ trong chốc lát, anh mới kinh ngạc phát hiện bản thân lại bất tri bất giác bị Thẩm Độ ảnh hưởng rồi. Bây giờ, anh thế nhưng lại không hề tự hỏi làm thế nào để không kéo Thẩm Độ xuống nước, mà là Thẩm Độ có hối hận hay không.
Trần Mân hỏi Diệp Nam Kỳ hai lần có thích Thẩm Độ hay không, lần đầu tiên thì anh làm lơ, lần thứ hai anh lại phủ nhận, nhưng mà đã không tự tin như vậy nữa.
Có thể chỉ là ảo giác.
Diệp Nam Kỳ nghĩ thầm.
Thẩm Độ thường xuyên lúc ẩn lúc hiện trước mặt anh, không tránh khỏi việc luôn nhớ tới Thẩm Độ. Đợi sau này tìm một cơ hội tránh xa hắn ra một chút, để hai bên đều bảo trì bình tĩnh, nghĩ kỹ, có lẽ sẽ tốt hơn.
Hơn nữa, cho dù Thẩm Độ không sợ, nhưng anh lại đang sợ.
Nếu như Thẩm Độ bị cuốn vào chuyện này rồi chịu bất kể dù chỉ là một vết thương nào đó, làm sao anh có thể cho Thẩm gia một cái công đạo, làm sao……
Đối mặt với chính bản thân mình.
Thẩm Độ không biết trong lòng anh đang nghĩ tới rất nhiều chuyện lung tung rối loạn, vẫn tiếp tục đề tài vừa nãy: “Thế nào rồi?”
“Anh ta rất cẩn thận.” Diệp Nam Kỳ hoàn hồn, “Đội trưởng Lý khuyên tôi cứ từ từ mà tới.”
Thẩm Độ gật gật đầu: “Có hơi cẩn thận. Chỉ là nếu anh ta và Phương Hành Viễn đều cùng một dạng, vậy thì cứ giao hai người họ cho tôi.”
Diệp Nam Kỳ kinh ngạc, vì sao hắn lại biết Phương Hành Viễn, nghe được vế sau, không nhịn đc hỏi: “Giao cho cậu làm gì?”
“Đội trưởng Lý vì dân phục vụ.” Thẩm Độ nở một nụ cười tà ác: “Nhưng tôi lại không vì dân phục vụ.”
Khi nói chuyện, xe đã tới trước một công viên giải trí, Trương Minh hạ cửa kính xe xuống nói chuyện với bảo vệ hai câu, sau đó tiến vào công viên giải trí.
Thẩm Độ không biết Diệp Nam Kỳ đang lập kế hoạch làm thế nào để cách xa mình ra một chút, ánh mắt dịu dàng: “Vì hôm nay là lễ…ừm, lễ của tôi, nên nhà Triệu Sinh đưa tới một món quà: một vé bao trọn công viên giải trí. Yên tâm, ngoại trừ hai chúng ta, hôm nay sẽ không có vị khách nào tới đây.”
Diệp Nam Kỳ kinh ngạc: “Không ngờ anh ấy lại tốt bụng như vậy.”
“Khi chỉ có hai ta ở bên nhau, đừng nhắc tới tên của người đàn ông khác, càng không được khen người đó, có được không?”
Trương Minh tự giác đi đỗ xe, Thẩm Độ xuống xe, sang bên anh mở cửa, phong độ nhẹ nhàng vươn tay với Diệp Nam Kỳ: “Tôi sẽ ghen tị.”
Diệp Nam Kỳ làm lơ tay của hắn, xuống xe, nói: “Vậy cậu cứ tiếp tục ghen tị đi.”
“Bảo bối, em sẽ không muốn biết khi tôi ghen tị một ai đó thì sẽ làm ra những gì.” Thẩm Độ thò tay qua muốn kéo tay anh, hai người ấu trĩ diễn một màn cậu đuổi tôi chạy, cuối cùng Thẩm Độ thắng, cầm tay Diệp Nam Kỳ, nhẹ nhàng hôn một cái trên môi anh.
Diệp Nam Kỳ sau một lúc đối diện với hắn, không rút được tay mình về, trầm ngâm nói: “Sẽ làm gì? Cưỡng gian tôi sao?”
“……” Thẩm Độ bị dáng vẻ bình tĩnh lãnh đạm của canh làm cho nói không nên lời.
Diệp Nam Kỳ quá đề cao hắn rồi, hắn còn chưa có lá gan ấy, nhiều lắm cũng chỉ dám vuốt ve thân mật, nhưng lại không dám tiến vào.
Ngày hôm qua Thẩm Độ mới bị Triệu Sinh cười nhạo “Một chút cũng không có phong thái của một tổng tài bá đạo”, sau đó tìm ra một đống tiểu thuyết tổng tài cho hắn tham khảo tổng tài bá đạo chân chính sẽ làm gì.
Thẩm Độ giỏi học hỏi, hiệu suất cực nhanh xem xong mấy quyển tiểu thuyết kia, còn kỹ càng tỉ mỉ dùng bút gạch chân, sau đó tổng kết một chút, phát hiện bản thân còn muốn “make love” với vợ mình, nhưng cũng không muốn tìm đường chết nhanh như vậy.
Thẩm Độ gọi điện thoại riêng cho mẹ Diệp xin giúp đỡ, biết Diệp Nam Kỳ rất ít khi tới công viên giải trí, bây giờ mới muốn thừa dịp tết thiếu nhi để dẫn anh đi.
Đáng tiếc là hứng thú của Diệp Nam Kỳ không quá cao, lúc chơi những trò chơi tương đối mạo hiểm cũng không bị kinh hãi, vẻ mặt lãnh đạm, cơ hội được một lần được ôm anh vào trong ngực để an ủi Thẩm Độ cũng không có.
Núi không chuyển, ta chuyển.
Thẩm Độ nghĩ như thế, chuẩn bị tâm lí thật tốt, đưa Diệp Nam Kỳ tới nhà ma.
Diệp Nam Kỳ nhìn hắn một cái, kinh ngạc hỏi: “Cậu nghiêm túc sao?”
Thẩm Độ mặt không đổi sắc: “Tôi muốn thoát khỏi sợ hãi.”
Diệp Nam Kỳ nghĩ nghĩ, cảm thấy rất đúng đắn, vui vẻ gật đầu.
Nhưng mà vừa đi vào, nhân viên sắm vai ma quỷ còn chưa xuất hiện, bầu không khí mới chỉ trở nên âm trầm đôi chút, một chút vui mừng trong lòng của Diệp Nam Kỳ đã bị Thẩm Độ ăn mất.
Liền tính làm tốt chuẩn bị tâm lý, hắn vẫn vô cùng lúng túng, đi vào là dán lên bên cạnh Diệp Nam Kỳ, sắc mặt trắng bệch.
Diệp Nam Kỳ buồn cười hỏi lại: “Thoát khỏi sợ hãi?”
Thẩm Độ nhắm mắt lại, hít sâu vài cái, cảm thấy không thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ, cắn răng tiến vào với Diệp Nam Kỳ.
Chút dũng khí này ngay lập tức bay đến chín tầng mây vào lúc nhân viên đóng vai ma quỷ chạy ra, Thẩm Độ phản xạ có điều kiện mà đẩy Diệp Nam Kỳ nằm trên đất, giữ lấy đầu của anh vùi vào trong ngực mình, cơ thể mất kiểm soát không ngừng run lên.
Tuy là rất sợ, nhưng đó là động tác bảo vệ.
Diệp Nam Kỳ vốn đang cảm thấy buồn cười, muốn nhìn xem Thẩm Độ có thể kiên trì tới trình độ nào, đột nhiên không kịp phòng ngừa bị hắn giữ chặt trong ngực, bần thần cả người.
Cậu đang làm cái gì vậy?
Anh muốn hỏi như thế.
Không phải cậu rất sợ ma ư?
Vì sao phản ứng đầu tiên lại là bảo vệ tôi?
Hơn hai mươi năm qua, Diệp Nam Kỳ chưa bao giờ bị người khác ôm chặt lấy trong tư thái (tư thế và trạng thái) bảo vệ.
Sau khi trong nhà xảy ra biến cố, anh vẫn luôn theo thói quen đeo lên một chiếc mặt nạ, sau lại phát hiện được nhật ký của Diệp Mi, anh trực tiếp giấu mình vào trong một lớp vỏ bọc.
Anh vô cùng tin tưởng mình không cần người khác quan tâm che chở, sau khi Thẩm Độ thổ lộ, vẫn luôn cẩn thận đối xử với hắn, cơ hồ thiên y bách thuận (cái gì cũng thuận theo người khác), nhưng đáy lòng có muôn vàn tầng tầng lớp bảo vệ của anh xác thật vẫn chưa từng có dao động gì lớn.
Nhưng mà ở thời khắc vừa rồi, lớp bảo hộ cứng rắn kia, dường như đã bị hành động lơ đãng dựa theo phản ứng của Thẩm Độ đánh vỡ, lộ ra một khe hở.
Diệp Nam Kỳ không phải là người cảm tính, chỉ là suy nghĩ, đột nhiên hốc mắt của anh hơi hơi đỏ, không kiềm chế được mà đáp lại cái ôm của Thẩm Độ, vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng rộng của hắn, ý bảo “con ma” kia đã bị tình cảnh trước mắt làm cho kinh sợ, đã chạy rồi.
“Thẩm Độ……” Giọng anh trầm thấp vang lên, “Sao cậu lại đáng ghét như thế chứ.”
Thẩm Độ không phải lần đầu tiên bị nói là đáng ghét, cơ thể vẫn còn cứng đờ, không dám quay đầu lại, nhìn Diệp Nam Kỳ đang nằm dưới thân, bất đắc dĩ nói: “Tôi cũng không muốn…… kích thích quá mức như vậy. Bảo bối, em hãy tin tôi đi, ngoại trừ ma ra thì cái gì tôi cũng dám đối mặt……”
Hắn mới nói được một nửa đã bị động tác của Diệp Nam Kỳ chen ngang.
Diệp Nam Kỳ vốn chỉ đang lẳng lặng mà nhìn hắn, nghe thấy hắn biện minh cho mình, khóe môi dần dần có ý cười.
Sau đó anh ngẩng đầu, rướn người lên hôn vào đôi môi mỏng gần trong gang tấc ấy.
Đôi môi của hắn có độ ấm khác với đôi môi của anh.
Độ ấm chỉ thuộc về một mình Thẩm Độ.
Tại giây phút hai đôi môi áp lấy nhau, trong lòng Thẩm Độ nổ tung vô vàn pháo hoa, lộng lẫy đến nỗi hắn cho rằng bản thân mình chỉ đang nằm mơ.
Hình như hắn thấy Diệp Nam Kỳ…… chủ động hôn hắn?
Đại não của Thẩm Độ nháy mắt rỗng không, sau một lúc lâu mới chậm rãi lóe lên một ý nghĩ.
Bây giờ có chết cũng đáng.