Nội dung của các bình luận phía sau càng lúc càng thiên vị, Hạ Tập Thanh giận sôi máu.
Mấy em gái này thật quá ngây thơ rồi, quyết định công thụ toàn dựa vào chiều cao, diện mạo!
Mặt trời ngả dần về phía Tây, Hạ Tu Trạch nhắn tin đến như đòi mạng, Hạ Tập Thanh biết lần này không thể tránh được rồi. Anh đổi sang một chiếc áo sơ mi màu xanh dương, cầm theo máy chơi game AR mẫu mới nhất của công ty Hạ Tri Hứa mà anh đã chuẩn bị từ lâu, bỏ vào trong cốp xe, sau đó lái xe tới địa điểm Hạ Tu Trạch chia sẻ trong Wechat.
Địa điểm là một nhà hàng tư nhân chuyên làm đồ ăn Hoài Dương, bài trí rất có phẩm vị, khung cảnh cũng được coi là hạng nhất ở cái chốn thủ đô tấc đất, tấc vàng này. Đi vào trong còn có đình viện*, lưu quang khúc thủy* cực kỳ cổ kính. Đợt trước khi Hứa Kỳ Sâm tổ chức sinh nhật, bọn họ cũng từng tới một lần.
(*Đình viện: sân nhỏ, sân trong. Lưu quang khúc thủy: Suối nhỏ uốn quanh.)
Trước khi xuống xe, Hạ Tập Thanh ngồi trong xe châm một điếu thuốc. Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của em trai, anh cũng không muốn làm cho nó quá khó coi.
Vừa mới mở cửa xe, bước xuống được hai bước đã thấy Hạ Tu Trạch, áo khoác đồng phục được buộc quanh eo, từ xa đã vẫy tay, gọi “anh” thật to. Nhìn thấy nó phấn khích thành như vậy, khúc mắc trong lòng Hạ Tập Thanh cũng vơi đi chút ít, đi tới ném quà vào lòng Hạ Tu Trạch.
“Cầm lấy, mẫu mới nhất.”
Hạ Tu Trạch hạnh phúc muốn bệnh luôn: “Lúc trước, em bảo muốn mẫu này mà Hạ Tri Hứa hổng cho em.”
“Mày không gọi nó là “anh”, cứ Hạ Tri Hứa, Hạ Tri Hứa.” Hạ Tập Thanh cười cười, dập tắt điếu thuốc: “Gọi như thế thì ai muốn cho mày chứ.”
“Anh cũng đều gọi như thế còn gì, anh còn gọi là “cháu trai lớn” nữa ý.” Giọng của Hạ Tu Trạch yếu hẳn đi. Quả nhiên, vẫn là bị anh trai cốc đầu cho một phát.
“Anh là anh, mày là mày, sao có thể giống nhau.”
Hạ Tu Trạch vèo cái đã quay về cái dạng không biết xấu hổ mà quấn tới, ôm cánh tay Hạ Tập Thanh, kể cho anh nghe mấy chuyện buồn cười xảy ra gần đây. Cái tật xấu này từ nhỏ đến lớn đều không hề thay đổi, cứ như nhà máy sản xuất chuyện cười của Hạ Tập Thanh vậy.
Phòng riêng bọn họ đặt nằm ở gian nhà Thủy Vân đắt nhất nhà hàng, cách các phòng khác ở đại sảnh cả một mảnh rừng trúc nhỏ. Gian Thủy Vân tổng cộng chỉ có hai phòng Đông, Tây, Hạ gia đặt phía Đông.
Vừa đẩy cửa phòng, Hạ Tập Thanh đã thấy Hạ Vân Khải ngồi ngay ngắn trên ghế. Ông ta dường như không thay đổi nhiều, có chút già hơn, gầy đi. Lần cuối cùng anh thấy ông ta đã là Giáng Sinh năm ngoái, khi ấy anh vừa về nước, vô tình bắt gặp ở một khách sạn cao cấp nào đấy, nhưng một câu cũng chưa nói.
“Tới đây ngồi xuống đi.” Lúc nói chuyện, trên mặt Hạ Vân Khải còn mang theo ý cười. Người không biết còn tưởng ông ta là người ba từ ái ý chứ. Có điều Hạ Tập Thanh phát hiện, ông ta càng có tuổi thì càng mất đi tính công kích, giờ chỉ còn là con chó già bị thời gian đánh bại, mỗi ngày đều chờ mong có thể kéo dài chút hơi tàn mà thôi. Nghĩ vậy Hạ Tập Thanh liền cảm thấy nực cười, thật thảm hại!
Sau khi về nước, ông ta chưa hề bàn bạc với anh đã chuyển thẳng 1 phần 4 cổ phần cho Hạ Tập Thanh, khiến anh bất tri bất giác trở thành đại cổ đông. Cũng không biết ông ta đang suy tính cái gì. Chẳng lẽ còn định trông cậy anh chăm sóc lão trước lúc lâm chung.
Hạ Tập Thanh ngồi xuống với khuôn mặt vô cảm, đối diện anh là Phương Nguyệt. Bà ta cố ý trang điểm xinh đẹp, nhưng lại đeo cả đống trang sức, khiến lớp trang điểm dù tinh xảo đến đâu cũng không che lấp được sự dung tục từ trong cốt cách. Bà ta bày ra bộ mặt tốt đẹp, dù cho không muốn gặp Hạ Tập Thanh, thì vẫn phải cố mà giả vờ giả vịt: “Ôi, đã lâu không thấy Tập Thanh rồi nhỉ? Về nước rồi mà cũng không về nhà ăn một bữa cơm, ba con mong ngóng con lắm đấy.”
Vừa nghe mấy lời bằng mặt nhưng không bằng lòng này, Hạ Tập Thanh vừa chầm chậm cởi cúc cổ tay áo, nhướng mắt lên nhìn bà ta, nở nụ cười ý vị thâm trường, đuôi mắt cũng híp lại: “Đúng là đã lâu không gặp. Tôi nhớ rõ lần trước gặp trông bà cũng không già thế này.” Anh thở dài, cầm tách trà lên thổi thổi: “Tôi có người bạn làm chỉnh hình đấy, tôi nhờ nó kéo da giúp bà nhé?”
Đối với Phương Nguyệt thì điều đáng sợ nhất chính là nhan sắc phai tàn. Lời Hạ Tập Thanh nói đâm thẳng vào lòng bà ta, khiến bà ta vừa bực vừa tức nhưng lại không thể phản bác.
Hạ Tập Thanh có cả đống cách đối phó với bà ta, chẳng qua anh nể mặt Hạ Tu Trạch nên mới lười nói. Trên bàn ăn chỉ có mình Hạ Tu Trạch nói mãi không ngừng, nó sợ nếu mình không nói nữa thì mọi người sẽ tìm được khoảng trống để ầm ĩ với nhau.
“Tập Thanh, khi nào mày rảnh thì đến công ty đi.” Hạ Vân Khải gắp thức ăn bỏ vào bát anh.
Hạ Tập Thanh nhìn đồ ăn trong bát, cảm giác thèm ăn bay biến sạch sẽ. Anh ghét nhất là trông thấy người khác làm bộ làm tịch trước mặt mình.
“Đến công ty? Thế nào? Cảm thấy mình không sống được đến khi con trai nhỏ kế nghiệp à?”
Câu nói này cực kỳ khó nghe. Phương Nguyệt đang định mở miệng đã bị Hạ Vân Khải duỗi tay ngăn lại. Có vẻ ông ta không hề tức giận, chỉ nhàn nhạt nói: “Sự nghiệp trong nhà lớn như vậy, sau này cũng không thể chỉ dựa vào một mình em mày gánh vác.” Ông ta dừng lại một lát: “Tao biết, mẹ mày để lại hết phòng tranh và phòng trưng bày của bà ấy cho mày, nửa đời sau mày cũng không phải lo…”
“Ông nhắc đến chị ta làm gì?” Phương Nguyệt cuối cùng cũng không nín nhịn được nữa, rít lên một câu đầy phẫn nộ.
“Chuyện này đến lượt người ngoài như bà xen mồm vào à?” Ngón tay Hạ Tập Thanh nhẹ nhàng miết miệng cái bát sứ, mắt nhìn thẳng Phương Nguyệt, nhưng lại dặn dò Hạ Tu Trạch: “Tiểu Trạch, anh có đặt bánh kem cho mày. Mày ra ngoài hỏi thử xem.”
Hạ Tu Trạch vâng dạ, ngoan ngoãn đứng lên, lại nghe thấy tiếng quát tháo sắc nhọn của mẹ nó bắt đứng lại: “Đứng lại! Nó bảo con ra ngoài là con ra ngay thế hả?” Hạ Tu Trạch sững sờ đứng nguyên tại chỗ, cho đến khi Hạ Tập Thanh ngồi bên cạnh vỗ nhẹ vào chân nó, mới không chút do dự đi ra khỏi phòng.
“Con! Quay về đây cho mẹ!”
Hạ Tập Thanh giả mù sa mưa, tỏ vẻ rất lấy làm cảm thông: “Tiếc ghê, con trai bà lại chỉ nghe lời tôi nói. Gia sản của cái nhà này là của tôi, mà đứa con bà mang nặng đẻ đau cũng là của tôi.”
Những lời này chọc vào tâm bệnh lớn nhất của Phương Nguyệt, bà ta tức đến phát run, chỉ thẳng vào Hạ Tập Thanh mà mắng: “Mày với mẹ mày đúng là giống hệt nhau, là đồ thần kinh…”
Từ cuối cùng còn chưa phun ra đã bị Hạ Tập Thanh hắt thẳng chén trà nóng vào mặt, tóc ướt dính sát lên mặt, vô cùng chật vật.
“Từ nãy tôi đã muốn kính bà một chén trà, chẳng qua Hạ Tu Trạch vẫn luôn ở đây nên có chút không tiện.” Hạ Tập Thanh ngắm ngía cái chén trong tay, giọng điệu vừa dịu dàng vừa từ tốn: “Tôi cho nó mặt mũi,nhưng không có nghĩa tôi coi bà là con người.”
“Bỏ qua đi, Tập Thanh.” Hạ Vân Trạch vờ vịt làm người hòa giải khuyên can Hạ Tập Thanh, khiến anh cảm thấy thật nực cười.
Hạ Tập Thanh giương mắt nhìn ông ta, khóe miệng nhếch lên: “Ông ở đây diễn người cha tốt làm gì. Trước kia khi đánh tôi nhập viện, ông đâu có bỏ qua cho tôi, để lại cho tôi một cái mạng?”
“Ngày đó là ba không tốt, tuổi trẻ khí thịnh, luôn…”
“Đừng viện cớ.” Hạ Tập Thanh cúi đầu nhìn ngón tay mình, trên đó có dính một ít màu vẽ màu đỏ, giống như vệt máu tươi, chói mắt đến kỳ lạ: “Cặn bã chính là cặn bã, già rồi cũng vẫn là cặn bã.”
Nói xong anh lại ngẩng đầu lên, cười cười: “Đây là tôi tự nói chính mình, ông đừng để trong lòng làm gì.”
Hạ Tu Trạch đã quay trở lại, tay xách theo bánh kem. Thấy Hạ Tập Thanh vẫn còn ở trong phòng, nó cười cực ngoan ngoãn lại đáng yêu: “Anh, anh chưa đi!”
“Không đi, chờ mày đấy.” Chờ đến khi Hạ Tu Trạch ngồi xuống, Hạ Tập Thanh duỗi tay va, vỗ vỗ vai nó: “Lại thêm một tuổi rồi, đừng suốt ngày như trẻ con nữa.”
“So với anh thì em đúng là trẻ con còn gì.” Hạ Tu Trạch vui vẻ cắm nến, thậm chí còn không hề phát hiện trên mặt mẹ mình đều là nước. Thấy Hạ Tu Trạch vui vẻ như vậy, Hạ Tập Thanh bỗng hơi khó chịu. Trong cái gia đình bệnh hoạn này, chỉ có mình Hạ Tu Trạch là người đơn thuần, lương tiện, thật đúng là quá châm chọc.
“Anh ra ngoài hút điếu thuốc.”
“Anh…”
“Lát anh sẽ quay lại, để lại cho anh một miếng bánh.” Hạ Tập Thanh kéo cánh cửa. Thời điểm anh bước ra ngoài, hình như phòng bên cạnh cũng có người đi ra, mặt đối mặt. Người kia mặc một cây hàng hiệu, người trông đến “ngấy”*, dáng đi cũng bày ra điệu bộ thiếu gia.
(* Ý là béo đó.)
Đối phương nhìn chằm chằm vào anh trong chốc lát. Nếu là trước kia, có thể Hạ Tập Thanh sẽ cảm thấy nghi ngờ. Tuy nhiên hiện giờ chương trình đã phát sóng, anh đi đường cũng thường xuyên bị người khác nhìn chằm chằm, đã sớm thành thói quen.
Đi đến đầu bên kia của rừng trúc, Hạ Tập Thanh cầm điếu thuốc, nhưng trời đang nổi gió đêm, châm nửa ngày mới ra lửa, làm anh càng bực bội.
Lá trúc bị gió thổi đung đưa, xào xạc. Xuyên qua khe hở, dường như Hạ Tập Thanh nhìn thấy một bóng hình quen thuộc đang đứng trên hành lang dài. Khí chất đó, cực kỳ giống Hứa Kỳ Sâm.
Anh không nhịn được mà nghiêng đầu ngó nhìn, đúng là Hứa Kỳ Sâm, đang đứng bên lan can của hành lang.
“Kỳ Sâm.”
Hứa Kỳ Sâm quay đầu lại, nhìn thấy là Hạ Tập Thanh thì nở nụ cười: “Sao mày lại ở đây, trùng hợp ghê.”
Bất luận là khi nào, thì gặp Hứa Kỳ Sâm đều là một việc vui vẻ. Hạ Tập Thanh đi tới, đứng ở bên ngoài lan can, chống khuỷu tay lên lan can màu đỏ thắm: “Đang làm gì đấy?”
“Ôi, xem như đi xã giao đi. Vừa mới giản tán xong.”
“Đang chờ người à?” Hạ Tập Thanh ngẩng mặt nhìn Hứa Kỳ Sâm: “Tiểu tử Hạ Tri Hứa kia không đến đón mày sao?”
Hứa Kỳ Sâm hơi xấu hổ: “Tao bảo anh ấy đừng tới, nhưng anh ấy cứ nằng nặc đòi đón, giờ chắc sắp tới rồi.”
“Chậc chậc chậc…” Hạ Tập Thanh chọc chọc eo Hứa Kỳ Sâm: “Dính nhau như sam.”
Hứa Kỳ Sâm sợ ngứa, bắt lấy tay anh rồi trốn trốn tránh tránh, cười như một đứa trẻ. Càng như vậy, Hạ Tập Thanh càng muốn trêu hắn: “Mày đừng trốn chứ.”
“Hai người đang làm gì vậy?”
Tay Hạ Tập Thanh run run, đây không phải giọng nói của Chu Tự Hành sao? Người đang đút tay vào túi, từ hướng đối diện đi tới không phải Chu Tự Hành sao? Hạ Tập Thanh cũng rất buồn bực! Sao lần nào anh đùa giỡn người khác thì đều bị Chu Tự Hành bắt gặp vậy?
Chu Tự Hành đội mũ áo, che phân nửa khuôn mặt, không trông thấy rõ biểu cảm. Hạ Tập Thanh đang chuẩn bị giải thích, ngược lại bị Hứa Kỳ Sâm đoạt trước: “Hai người quen thuộc như vậy, chắc không cần tôi giới thiệu nữa nhỉ?”
“Ai quen thuộc với cậu ấy chứ.” Hạ Tập Thanh làm bộ lưu manh dựa vào lan can, nhưng rất nhanh đã suy được ra ý khác từ lời của Hứa Kỳ Sâm: “Không đúng, mày giới thiệu? Nghĩa là vừa nãy mày ăn cơm với cậu ấy?”
“Đúng thế.” Hứa Kỳ Sâm cười rộ lên: “Bọn tao bàn bạc chuyện kịch bản.”
“Mày lại muốn để cậu ấy đóng tiểu thuyết mày viết?” Hạ Tập Thanh phát hiện trên góc áo Hứa Kỳ Sâm có sợi chỉ thừa, nên anh đưa tay giữ lấy nó, định dùng bật lửa hơ đứt.
“Không phải, lần này là kịch bản gốc.”
Chu Tự Hành ho khan một tiếng, Hứa Kỳ Sâm rất tinh mắt mà cười rộ lên: “Cái kia, còn có người đang đợi tôi, tôi đi trước đây, hai người cứ nói chuyện.”
“Này…” Hạ Tập Thanh còn chưa kịp túm Hứa Kỳ Sâm đã đi rồi, đầu cũng không thèm ngoảnh lại. Anh cau mày, quay đầu nhìn Chu Tự Hành: “Cậu có dám nói cậu không mất hứng không? Tôi vừa mới nói chuyện chưa được hai câu.”
Chu Tự Hành cũng vịn lên lan can, bàn tay vươn qua, lấy cái bật lửa phiên bản giới hạn trong tay Hạ Tập Thanh: “Không nhìn ra anh còn rất tỉ mỉ đấy.”
Hạ Tập Thanh biết cậu đang nhắc tới việc lúc nãy anh dứt sợi chỉ giúp Hứa Kỳ Sâm, anh cảm thấy rất buồn cười: “Có sợi chỉ thừa, nên tôi định hơ* giúp cậu ấy một chút.”
“Trêu chọc* một chút?” Chu Tự Hành nhướng mày.
(* Hơ lửa, đốt là 燎 (liáo) đồng âm với 撩 (liāo) là trêu chọc.)
Hạ Tập Thanh nhéo nhéo cằm Chu Tự Hành: “Mọi người đều nói like idol, like fan, nhưng sao tôi lại cảm thấy cái miệng này càng ngày càng giống tôi nhỉ?”
Chu Tự Hành nghiêm trang bắt lấy cổ tay anh, nói: “Hôn môi bị lây bệnh đó.”
“Cút.” Chỉ nói ngoài miệng, cũng chả có hành động thực tế nào, Hạ Tập Thanh cảm thấy không thú vị, buông bàn tay đang nhéo cằm cậu ra, vịn lên lan can rồi nhảy qua.
Chu Tự Hành sợ anh ngã, định duỗi tay ra đỡ eo Hạ Tập Thanh. Còn chưa chạm tới, cổ tay đã bị Hạ Tập Thanh nhanh nhẹn bắt lấy, trên mặt anh là ý cười: “Đừng có sờ soạng tôi.”
Lúc này Chu Tự Hành mới nhớ tới, trên eo anh có một vết sẹo. Hạ Tập Thanh còn chưa biết nó đã bại lộ trước cậu.
“Lát nữa định đi đâu?” Hạ Tập Thanh hỏi
“Về nhà.”
Chân Hạ Tập Thanh móc qua mắt cá chân cậu: “Thuận đường đưa tôi về cùng với, đại soái ca.”
Chu Tự Hành đưa tay lên, vén sợi tóc của anh ra sau vành tai: “ Không quay lại ăn sinh nhật em trai anh tiếp sao?”
Hạ Tập Thanh dẫm nhẹ lên giày thể thao của Chu Tự Hành, đôi mắt rũ xuống: “Muốn chạy trốn từ sớm rồi, ghê tởm muốn chết.”
Chu Tự Hành nắm lấy cổ tay anh, Hạ Tập Thanh ngẩng đầu lên nhìn cậu. Ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lẽo lướt qua mũ áo, chiếu lên cặp mắt sâu hun hút của cậu, tựa như ánh trăng rơi vào trong hồ nước. Cứ như thế, anh bị cậu kéo đi.
“Đi đâu đây?”
“Bỏ trốn.”