“Vương.” Nefes cầm pháp trượng chạy tới đứng trước ngựa Jofar, khuôn mặt hơi tái vì không nghỉ ngơi tốt, nàng nở nụ cười tao nhã xinh đẹp, nhấc váy hành lễ, giọng nói êm tai, “Ánh sáng của Thần Mặt Trời Ra soi sáng ngài, để ngài có thể bình an tìm được Bast, Nefes từ tận đáy lòng vui mừng vì ngài.”
Bass đang chợp mắt thì nghe thấy giọng nói dịu dàng của Nefes liền giật mình tỉnh dậy, trừng lớn mắt mèo oánh lục nhìn nàng: Nefes, ngươi bị sao vậy Nefes, ân cần như thế, không phải là bị lão thành chủ bám vào người đấy chứ.
Trong ấn tượng của nó, Nefes luôn là hào phóng khéo léo, còn rất phúc hắc, sẽ không nói năng ân cần như thế.
Jofar ôm Bass xuống ngựa, nhưng không kinh ngạc khi nghe những lời ấy, hắn nhàn nhạt liếc Nefes một cái, “Cái này không hợp với ngươi đâu, Nefes.”
Nụ cười của Nefes cứng đờ, “Dạ…”
Nefes đè nén bất an trong lòng, cẩn thận ngẩng đầu, nhận thấy trong mắt Joffal không hề có sự thờ ơ và chán ghét, điều này khiến Nefes ngơ ngác, có hơi khó tin.
Kể từ ngày bị Jofar khiển trách ấy, Nefes đã thức cả đêm trong sự hoảng loạn, vừa trách móc vừa hối hận rằng mình đã mất hết công sức chỉ vì một chuyện vặt vãnh. Kết quả, nhìn thấy biểu hiện của vương hôm nay, Nefes, người hiểu rất rõ vương đột nhiên có trực giác rằng Jofar vui vẻ đến mức không còn muốn bắt nàng phải chịu trách nhiệm nữa!
Hô, Nefes phun ra một ngụm trọc khí, cục đá trong lòng rơi xuống đất, nước mắt lưng tròng suýt nữa khóc lên.
Nàng quét mắt nhìn nhóc con đen như hòn than có dán hai quả nho xanh đang mở to mắt quan tâm nhìn nàng trong ngực Jofar, hiện tại nàng đã không muốn nghĩ sâu việc sức ảnh hưởng của nó tới vương ra sao, nàng chỉ cảm thấy may mắn khi có Bast tồn tại!
Jofar không vào phủ thành chủ, chỉ nói: “Jesé, thu dọn đồ đạc, lập tức xuất phát trở về Thượng Ai Cập.”
Jesé lĩnh mệnh gật đầu, “Trước khi ngài về tới đây, thần và Nefes đã sai người chỉnh đốn xong đội ngũ, hiện tại, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất phát, ngài — “
Jesé dừng một chút, bởi vì ông nhìn thấy con mèo đen dựa trên vai vương há miệng đánh ngáp, nhắm mắt sàn sạt liếm móng vuốt của mình, lại mơ mơ màng màng không cẩn thận liếm cổ vương. Nhưng vương không hề bất mãn, càng thêm dịu dàng nghiêng đầu, không để ý việc bị dị ứng, đôi môi chạm vào trán và lỗ tai của con mèo đen nhỏ, nhẹ nhàng mổ hôn.
Jesé không biết hình ảnh này khi đặt trên mối quan hệ chủ tớ của người khác thì tự nhiên như vậy, nhưng vào thời khắc này, vì sao lại cho ông ấy một loại cảm giác ám muội, quái dị nhàn nhạt.
Khi vương nhìn sang, Jesé mới lần nữa nghiêm mặt, báo cáo công tác chuẩn bị của phủ thành chủ, chỉ coi là vương mất mà lại được nên khó tránh khỏi cưng chiều nhiều hơn.
Rất nhanh, Bass nhìn Jofar suất lĩnh mọi người nhanh chóng rời đi, không chút trì hoãn, còn bỏ qua vương giá vì nó làm chậm hành trình.
Thị nữ và những người không thể cưỡi ngựa thì ngồi trong xe chở theo vật tư, rơi xuống cuối đội ngũ.
Lão nữ quan Alena thấy vương bởi vì ôm mèo nên dùng một tay cưỡi ngựa, tri kỷ đề nghị muốn ôm Bass đi phía sau chăm sóc, nhưng Jofar lạnh lùng từ chối bà.
“Không cần.”
Jofar ngồi trên lưng ngựa, trên cao nhìn xuống mà nói, bàn tay mang găng da đen nâng mông cục than, ngón tay cái đặt ngay gốc đuôi xoa xoa, cảm thụ khớp xương nơi đó nhô ra, sau khi liếc Alena đang đưa tay ra với vẻ không thích, kéo dây cương bỏ đi.
Đôi mắt băng lam còn lạnh hơn cả mùa đông, ánh mắt đảo qua, khiến Alena run rẩy một cái, cảm giác đau đớn như thể da thịt trên mặt bị cắt ra.
Alena:…
Nếu không phải Bast nháy mắt một cái, bà còn tưởng cái vương ôm không phải mèo, mà là bảo vật.
…
Lúc tới thì đi bằng thuyền, lúc về tự nhiên cũng như vậy.
Buổi tối, mặt nước sông Nile phản chiếu ánh sáng lung linh, ào ào ào vang bên tai mọi người, gió mát thổi qua mặt nước, cánh buồm nhô lên mang theo hơi nước và cảm giác mát mẻ.
Rõ ràng là khí trời nóng nực, nhưng ở trên mặt nước, từng tia từng tia mát mẻ này lại có thể kích thích làn da nổi da gà.
Trong khoang thuyền, Vong linh thư xám xịt tìm ra từ quán rượu của trấn nhỏ bị vứt trên bàn thấp, vốn là bảo vật tội nghiệp trong truyền thuyết nên được thần quan và tư tế yêu thích không nỡ buông tay, cẩn thận quý trọng, lại hiện ra vẻ chán nản.
Hai vị thần quan trong phòng đã sớm quẳng nó ra sau gáy, cằm rơi một chỗ, hai mắt trợn trừng không thể tin nổi nhìn chằm chằm thiếu niên tai mèo dám to gan ngồi ăn cơm trên đùi vương.
Hai chiếc găng tay da chồng lên nhau, bị chủ nhân của nó để cạnh Vong linh thư.
Jofar ngồi xếp bằng trên đệm mềm, bàn tay trắng nõn thon dài lạnh lẽo luồn qua nách Bass đang ngồi giữa hai chân hắn, một tay bưng đĩa thịt to, xé một miếng thịt dính đầy nước sốt.
“Há miệng.”
“Ta chỉ là trông hơi nhỏ nên có vẻ cần được chăm sóc mà thôi, Jofar, ta có thể tự ăn.”
“Há miệng ra.”
“Ta…”
“Ngoan.”
“Được rồi.”
Jofar cầm miếng thịt nhỏ, để bên mép Bass, Bass mở chiếc miệng đỏ hồng ra, lộ ra bốn chiếc răng nanh sắp hàng chỉnh tề tự nhiên cắn tới, đầu lưỡi có gai ngược thuận tiện cuốn qua khe hở ngón tay nhuộm đẫm nước sốt màu mật ong của Jofar.
Jofar bởi vậy câu môi, trong con ngươi màu lam tràn đầy ánh sao.
Hắn xé tiếp một miếng nữa, cụp mắt ung dung thong thả cho mèo ăn, dáng dấp hoàn toàn là đang thích thú.
Bass gấp đến mức hoảng loạn, xuất phát từ tâm tư nhỏ của Jofar, mỗi miếng cậu chỉ có thể ăn được một chút, ngón tay Jofar còn cố ý điểm trên môi Bass, miệng Bass dính nước sốt, liền muốn liếm.
Vừa liếm, Jofar luôn luôn có thể đặt tay ngay chóc vị trí cậu liếm.
“Jofar!” Bass lo lắng gặm hắn một cái, răng nanh đâm ra một cái hố nhỏ nhợt nhạt giữa ngón tay, “Ngươi cố ý phải không! Ta sắp chết đói rồi ngươi biết không hả tên khốn, ta muốn tự ăn!”
Bass thiếu kiên nhẫn giơ tay cướp, Jofar lập tức giành lại, tránh móng vuốt nhỏ của cậu.
“Không chọc ngươi nữa.” Tiếng nói của Jofar hoa lệ nhưng hơi thấp, mang theo ý cười, “Há miệng, xé miếng lớn cho ngươi.”
“Thật?” Bass cực độ hoài nghi.
“Thật.”
“…”
Bass cau mày bĩu môi, thấy Jofar quả thật đã xé một miếng thịt lớn cho mình, bộ dạng thở phì phò muốn xù lông mới dịu lại, cậu oán giận rầm rì rầm rì càu nhàu hai tiếng trong cuống họng như một chú mèo, bụng đói cồn cào gặm thịt.
So với hình thể vai rộng eo thon, khung xương phụ nữ cũng rất cao to của người Ai Cập, Bass nho nhỏ một đống ngồi giữa hai chân Jofar, tóc đen vô cùng mềm mại xù xù uốn xoăn, hai lông mày hình bầu dục dán trên trán, mắt mèo oánh lục to tròn ngậm lấy ánh sáng, mũi nhỏ, môi vểnh, làn da không phải là màu lãnh bạch như Jofar, mà là ấm bạch.
Khi quai hàm phình lên vì nhai thịt, bất cứ ai nhìn vào cũng biết đó là một đứa trẻ ngoan.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là không nhìn vào hai cái tai mèo nhô lên giữa mái tóc đen của cậu và chiếc đuôi dài vòng qua người.
Jesé và Nefes còn chưa bình tĩnh lại từ chuyện truyền thuyết về Vong linh thư là thật, liền bị hình dạng thân người tai mèo của Bass dọa sợ quá chừng, sau khi rốt cục hiểu được mấy câu giải thích ngắn gọn của vương, lại một lần nữa bị hình thức ở chung giữa vương và thiếu niên giáng cho một đòn trí mạng vào tim!
Jesé nháy mắt với Nefes:… Ta luôn cảm thấy bọn họ kỳ kỳ.
Nefes cau mày: Có phải là vương còn chưa phân rõ sự khác nhau giữa người và mèo không?
Có sao?
Khuôn mặt nâu gầy của Jesé căng thẳng, cảm thấy chuyện này không phải như vậy, ánh mắt của vương quá mức dịu dàng, không phải là sự dịu dàng nên có với một con thú cưng.
Còn có trước đây, khi ông khuyên vương không thể vì một con mèo mà bất chấp nguy hiểm, nhưng thái độ của vương… Nói sao đây? Jesé chưa bao giờ nhìn thấy Jofar, thân là Pharaoh, do dự hay mềm yếu qua, nhưng lần đó, hắn do dự.
Chỉ khi phải lựa chọn giữa hai thứ cực kỳ quan trọng với mình thì mới có thể do dự, tung tích của một con mèo, lại được Jofar đặt ngang hàng trên một chiếc cân với tính mạng và toàn bộ Ai Cập sau lưng.
Thậm chí, hoàn toàn nghiêng “nhẹ” sang con mèo đen.
Jesé từ nhỏ đã tiếp thu giáo dục nghiêm ngặt về giai cấp, ông ấy hoàn toàn không thể lý giải cách làm của vương, chỉ có thể phân loại thành do bị tình cảm cá nhân ảnh hưởng.
Hiện tại, Jesé nhìn chằm chằm vương dùng mu bàn tay ấn cằm thiếu niên tai mèo, buộc cậu ngửa đầu, mặt mày giãn ra, dùng môi kề sát trước trán thiếu niên mài mài, môi vương hơi hé, gần như mang ý muốn hôn.
Dùng môi chạm vào nhiều lần?
Loại động tác thân mật không hề cợt nhả, chỉ là đơn thuần đòi lấy và chờ đợi đáp lại này, Jesé chỉ từng thấy trên một kiểu người, chính là… bạn lữ.
Hai tay Jesé run rẩy, ngón tay cầm chặt quyền trượng, ánh mắt phức tạp, chậm rãi cúi thấp đầu.
Hi vọng… Hi vọng, không phải như những gì mà ông tưởng tượng.
Với tính tình của vương, tuyệt đối sẽ không đem tình cảm vốn đã ít ỏi đạm bạc chia cho người thứ hai.
Với Ai Cập cuối cùng cũng nghênh đón hi vọng, sẽ không chịu nổi một vị vương hậu không thể kéo dài huyết mạch Vương tộc!