“Bình thường không phải sẽ ăn trưa ở đây với anh sao?” Thẩm Tử Mặc thấy Mạn Nhu có vẻ không ổn, trong lòng không hiểu sao dâng lên bất an nhẹ giọng nói với cô. Những lần trước cãi nhau, thái độ của Mạn Nhu chưa bào giờ bình thản như thế này. Ánh mắt cô nhìn hắn giống nhìn một người xa lạ. Dù sao cũng là thanh mai trúc mã của Mạn Nhu, Thẩm Tử Mặc biết lần này cô thật sự tức giận rồi.
“Hôm nay em không muốn bình thường như vậy nữa, sau này cũng thế!” Mạn Nhu cười cười, sau đó nói tiếp: “Anh còn có việc, cứ ăn trưa đi, chuyện của em nói sau cũng được.”
“Giản tiểu thư, nếu đã đến không bằng ăn một chút. Nếu không tôi sẽ ngại lắm.” Chu Thiên Ân bị Thẩm Tử Mặc bỏ mặc trên cầu thang đi xuống nói. Lời nói của cô ta giống như cô ta mới là chủ nhà còn Mạn Nhu chỉ là khách đến chơi, cô ta còn đi xuống đứng bên cạnh Thẩm Tử Mặc như hai người họ mới là một đôi.
Mạn Nhu sao không hiểu ý cô ta, nhưng hôm nay cô đến đây cũng không phải muốn tranh cãi với cô ta cho nên cô nói: “Ngại gì đâu chứ, là tôi đã quấy rầy việc của hai người. Tôi đi trước, hai người cứ ăn tự nhiên.” Nói xong cô quay người bước ra ngoài, để mặc Chu Thiên Ân với Thẩm Tử Mặc vẻ mặt không tin bên trong.
Mạn Nhu đi một mạch ra ngoài ngồi vào xe, bảo lái xe đi đến đoạn đường cách nhà Thẩm Tử Mặc một đoạn. Cô ngồi trên xe, dáng vẻ vẫn như bình thường, khóe miệng khẽ cong.
Người lái xe ở bên trên không biết Mạn Nhu đến đây làm gì, nhẹ giọng dò hỏi: “Tiểu thư, chúng ta có đi tiếp không ạ?”
“Không, chờ một chút, tôi còn phải quay lại nơi đó một lát.” Mạn Nhu lắc đầu nhìn cái điện thoại trong tay.
Khoảng 5 phút sau, điện thoại của Mạn Nhu đồ chuông, trên màn hình hiện lên 2 chữ Tử Mặc. Mạn Nhu nhìn hai chữ trong màn hình khóe miệng khẽ nhếch. Cô nhấn nút nghe, một giọng nói hơi lo lắng từ đầu dây bên kia vang lên: “Nhu Nhi, chuyện là công việc của anh cũng đã xong rồi. Khi nãy nghe em nói em có chuyện muốn nói với anh, vậy anh đến nhà em gặp em nhé.”
Mạn Nhu cười nhẹ: “Không cần, nếu công việc của anh xong rồi em quay lại nhà anh, dù sao em cũng chưa đi xa.”
“Vậy cũng được.” Nghe được giọng của Mạn Nhu không có chút gì không vui lại thấy cô tự động muốn quay lại, Thẩm Tử Mặc thở phào một hơi. Hôm nay xem ra Mạn Nhu cũng không phải giận gì quá đáng. Có lẽ do lúc nãy thấy hắn thân cận với Chu Thiên Ân nên mới như vậy. Nhưng anh cũng không muốn chọc cô thêm cho nên Thẩm Tử Mặc quay sang Chu Thiên Ân đuổi cô ta về.
Lúc Chu Thiên Ân vừa đi thì Mạn Nhu cũng đúng lúc quay trở lại. Cô đi vào trong nhà đã thấy Thẩm Tử Mặc ngồi trên ghế. Thấy cô vào anh cười tươi vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình nói: “Nhu Nhi, em ngồi đi.”
Mạn Nhu gật nhẹ đầu ngồi xuống ghế nhưng không ngồi bên cạnh Thẩm Tử Mặc mà là ngồi chỗ đối diện anh ta.
Thẩm Tử Mặc thấy vậy hơi cau mày, nhưng nghĩ rằng cô chưa nguôi giận nên hắn cũng không để ý nhiều: “Nhu Nhi, anh biết ngày hôm qua là anh sai. Anh không nên không tin tưởng em. Nhưng mà trong chuyện này em cũng là người sai. Em không nên ở trước mặt người ngoài nói anh như vậy. Lần này chúng ta huề nhau, ai cũng sai vậy em đừng giận nữa, em xem anh cũng có giận em đâu.”
Mạn Nhu nghe hắn nói giống nghe chuyện cười, cô cười mỉa một tiếng: “Tử Mặc, anh nói em làm anh mất mặt. Anh có biết nếu em hôm qua không tự biện hộ cho bản thân mình thì em sẽ thành như thế nào không? Trong khi đó, anh ở cùng em từ bé, biết chắc em là con người như thế nào nhưng anh vẫn không tin tưởng em. Hiện giờ còn trách em làm anh mất mặt.”
“Nhu Nhi, trong chuyện này nếu em từ từ nói với anh, anh sẽ…”
“Anh sẽ tin ư? Nếu em là một cô gái hiền lành luôn nghĩ cho anh thì anh sẽ tin em chắc? Hay là anh sẽ đòi lại công bằng cho em?” Mạn Nhu đánh gãy những lời lẽ buồn cười của Thẩm Tử Mặc.
“Thôi, hôm nay em đến đây không phải để nói chuyện này. Chuyện em muốn nói là Tử Mặc, chúng ta chia tay đi!” Mạn Nhu phất tay giống như không muốn tranh cãi thêm với anh ta nữa.
Thẩm Tử Mặc tròn mắt không tin những gì mình vừa nghe được. Anh ta vừa nghe thấy gì cơ, Mạn Nhu nói muốn chia tay với anh ta?
“Giản Mạn Nhu, em vừa nói cái gì vậy?” Thẩm Tử Mặc gằn giọng hỏi.
“Em nói chúng ta chia tay đi!” Mạn Nhu nhìn thẳng vào mắt Thẩm Tử Mặc không hề do dự lặp lại một lần nữa.
“Em vì những chuyện cỏn con này mà đòi chia tay với anh?” Thẩm Tử Mặc hiện tại đã không còn bộ dáng tươi cười nữa mà thay vào đó là tức giận.
Mạn Nhu nhếch khóe môi cười một cái: “Nếu anh nghĩ như vậy thì cứ cho là vậy đi, em không muốn giải thích gì thêm với anh cả.”
“Haha, Mạn Nhu, em đừng tưởng rằng em nói như vậy là anh sẽ xin lỗi em. Chuyện vừa rồi anh không hề sai, và cũng sẽ không xin lỗi em đâu. Cho nên em hãy rút lại câu nói ngớ ngẩn đấy đi!” Thẩm Tử Mặc nghĩ rằng cô vì chuyện của Chu Thiên Ân vừa rồi mới giận dỗi nói chia tay với anh ta.
Mạn Nhu nghe vậy, lắc đầu: “Đến bây giờ anh vẫn không hiểu vấn đề nằm ở đâu sao?”
“Không phải anh hiểu em rất rõ ràng sao. Em giận dỗi và nói chia tay với anh để anh xin lỗi em sao. Anh sẽ không bao giờ nói xin lỗi vì những việc anh không làm. Em đừng nghĩ em có thể lấy chuyện chia tay ra để dọa anh.” Thẩm Tử Mặc lúc này hai mắt đỏ ngầu. Hắn nhìn Mạn Nhu gằn giọng nói.
“Mạn Nhu em trước nay nói là làm, không dọa người.” Mạn Nhu đứng lên, nhìn sâu vào ánh mắt của Thẩm Tử Mặc. Cô không nhận thấy tia áy náy, hối hận hay là tia tình cảm nào. Mà trong ánh mắt đó chỉ có sự tức giận vì nghĩ rằng cô đang đe dọa anh. Điều này khiến trong lòng Mạn Nhu không mấy dễ chịu. Từ trước đến nay cô tưởng cô đã có được người đàn ông này. Nhưng cô lầm rồi, tình cảm của cô không thể cảm hóa được người này. Người luôn luôn cao ngạo và tự cho mình là đúng. Anh ta không chấp nhận cúi đầu nhận sai, cũng không bao giờ chấp nhận chuyện anh ta là người sai.
“Chuyện em muốn nói đã nói xong, em về đây.” Mạn Nhu cô không muốn ở chung với người này nữa, nhìn thấy anh chỉ khiến tim cô từng chút từng chút một nhói lên. Đến ngày hôm nay cô mới biết, thì ra trong tim của người này chưa từng có cô.
Khi chân của Mạn Nhu vừa chuẩn bị bước ra ngoài cửa, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Nếu hôm nay em ra khỏi đây, vậy từ nay về sau, chúng ta không còn quan hệ gì nữa. Em và tôi, giống người xa lạ.”
Mạn Nhu cười nhẹ, tiếp tục bước ra ngoài. Cô yêu người này, nhưng chưa đến mức để người ấy có thể chà đạp lên tôn nghiêm của cô hết lần này đến lần khác.
Thẩm Tử Mặc thấy Mạn Nhu không chút do dự đi ra bên ngoài, anh ta đập mạnh chiếc cốc đang cầm trên tay xuống. Ánh mắt hướng theo bóng lưng của Mạn Nhu, hét lớn: “Giản Mạn Nhu, rồi có một ngày em sẽ phải quay lại cầu xin tôi.”
Mạn Nhu lên xe, không một chút biểu cảm gì đối với lời nói của Thẩm Tử Mặc, cô lạnh nhạt nói với lái xe: “Đến bar Angel!”