Lục Tắc Hiên mở to mắt đầy nghi hoặc.
Chỉ thấy một chiếc phương tiện bay mang biểu tượng Liệp Ưng đang đột phá vòng vây móng vuốt, bay thẳng về phía hắn.
Khoảnh khắc phương tiện bay tới gần, một gương mặt quen thuộc xuất hiện trong tầm nhìn.
Giờ phút này, đôi mắt hai màu trong veo không còn vẻ ngây ngô, vô tội mà vô cùng quả cảm, sắc bén.
Dụ Nhiên nhảy xuống khỏi phương tiện bay. Cáo đỏ sau lưng cậu bỗng phóng đại vô số lần, chín cái đuôi rực lửa dựng thẳng lên trời.
Tua ý thức đỏ nhiều vô số kể nhanh chóng vươn ra, lan đi khắp nơi từ lòng bàn tay Dụ Nhiên.
Chúng hung hãn đánh úp về phía đại não của thủ lĩnh đàn thú như cơn lũ thủy triều. Gần như chỉ trong tích tắc, tua ý thức đáng sợ đã nuốt trọn tâm trí của con quái vật kia.
“Gràoooo gràooooo gràoooo”
Quái thú rít lên đau đớn, cả đất trời cũng phải rung chuyển theo.
Chỉ trong chưa đến năm giây, toàn bộ móng vuốt xung quanh đồng loạt ngừng công kích như bị dừng hình.
Dụ Nhiên đạp lên nền đất nhớp nháp máu tươi, bước nhanh tới đối diện Lục Tắc Hiên. Cáo chín đuôi sau lưng cậu dựng đuôi, tạo thành một tấm khiên chắn bằng lửa, bảo vệ chặt chẽ chủ nhân và Lục Tắc Hiên ở giữa.
Lửa đỏ cháy hừng hực khắp mình cáo chín đuôi khổng lồ với khí thế uy nghi hệt như thần linh trên cao.
Mà Dụ Nhiên xuất hiện trong ánh lửa sắc mặt bình tĩnh, bước chân kiên định. Cậu đã trút bỏ dáng vẻ đơn thuần, ngô nghê, giờ trông chẳng khác gì một người lính tinh nhuệ hùng dũng, quả cảm, thân kinh bách chiến của Liên bang.
Lục Tắc Hiên sững sờ nhìn khung cảnh ấy, tưởng bản thân gặp ảo giác.
Đây là… Dụ Nhiên?
Thế rồi giọng nói trong trẻo của Dụ Nhiên vang lên trong tai nghe: “Tướng quân Lục, cần tôi bảo vệ anh không?”
Lục Tắc Hiên: “…”
Lính gác cạn kiệt thể lực, cuối cùng hoàn toàn hôn mê, ngã xuống đất.
Dụ Nhiên lập tức vươn tay đỡ lấy đối phương. Cậu ngồi xuống đất, để Lục Tắc Hiên nằm trong lòng mình.
Dụ Nhiên nhìn người đàn ông đã ngất lịm, trong đôi mắt bình tĩnh chợt xuất hiện nét đau lòng mà chính cậu cũng không phát hiện ra…
Lục Tắc Hiên bị thương rất nặng, bả vai thậm chí bị đâm xuyên qua, máu tươi chảy ròng ròng.
Dụ Nhiên vừa nhanh nhẹn cầm máu bằng băng gạc quân dụng luôn mang bên mình, vừa ra lệnh trong thế giới tinh thần: “Cáo đỏ chú ý phòng vệ, cáo trắng tranh thủ chữa trị.”
Lực phòng ngự tinh thần của Lính gác cấp S đã hôn mê không quá mạnh, cáo trắng cấp S nhoáng cái đã đột phá được lá chắn của Lục Tắc Hiên.
Sâu trong núi tuyết trắng xóa, vô số đám sương đen xuất hiện, bao trùm khắp không trung như mây đen.
Núi tuyết trước mặt đang chao đảo sắp sập, chim ưng trắng cũng rơi vào hôn mê vì kiệt sức, rũ cánh nằm giữa sườn núi.
Dụ Nhiên mau chóng đưa ra quyết định: “Em đánh thức chim ưng trắng, anh đi xua đám sương đen!”
Cáo trắng nhận được lệnh từ chủ nhân, cơ thể nó bỗng phóng đại gấp mấy lần, leo băng băng lên núi tuyết, cái đuôi xù lông nhẹ nhàng quét qua quét lại trên mình chim ưng trắng, muốn đánh thức con chim đang hôn mê này.
Tua ý thức màu xanh lục trong tay Dụ Nhiên nhanh chóng vươn dài.
Vô số sợi tua linh hoạt bò vào sâu trong núi tuyết như bầy rắn. Chúng nhắm chuẩn từng đám sương đen, nhanh chóng xua tan những vùng tối đang quay cuồng ấy.
Tua chữa trị lan tràn khắp núi tuyết, số lượng sương đen vơi dần. Mây mù bao phủ trên đỉnh núi tan đi, ánh nắng lại lần nữa chiếu rọi.
Núi tuyết sắp đổ rốt cuộc đã vững vàng trở lại.
May mà cậu tới kịp lúc.
Lục Tắc Hiên vẫn còn ý thức, chưa cuồng bạo. Núi tuyết chưa lở, chữa trị không khó.
Dụ Nhiên thở phào một hơi, rút tua ý thức đã di chuyển vào sâu trong núi tuyết lại, gọi khẽ trong đầu: “Lục Tắc Hiên? Anh tỉnh chưa?”
Lục Tắc Hiên trong thế giới tinh thần chầm chậm khôi phục nhận thức.
Người đàn ông nhìn cáo trắng lớn gấp mấy lần bình thường và cáo chín đuôi đang dựng khiên lửa trước mắt, im lặng suốt hồi lâu.
Hình như… hắn vẫn đang mơ?
Dụ Nhiên bình tĩnh nói: “Đây không phải mơ. Tôi tới cứu anh.”
Ánh mắt Lục Tắc Hiên đầy vẻ hoang mang: “… Cậu… Sao cậu lại có hai thực thể tinh thần?”
Dụ Nhiên nói nhanh: “Thời gian hữu hạn, tạm thời tôi chưa giải thích kỹ càng với anh được.”
Cậu nhìn Lính gác nằm trong lòng mình với ánh mắt thành khẩn, giọng nói trong thế giới tinh thần cũng dịu dàng hiếm thấy: “Lục Tắc Hiên, xin anh tin tôi thêm một lần. Trước nay tôi chưa từng có ác ý với anh.”
Vừa dứt lời, Dụ Nhiên bỗng lấy kim rút máu Moore từng đưa cho ra, đâm thẳng vào tay mình. Máu tươi chảy vào xi lanh, theo đó là mùi pheromone Dẫn đường quen thuộc tỏa ra.
Cậu rút một ống máu, sau đó nâng cằm Lục Tắc Hiên, đút cho đối phương.
Lục Tắc Hiên: “…”
Đối với Lục Tắc Hiên đã kiệt sức, máu tươi tanh ngọt trong miệng hệt như dòng nước suối mát lành gặp được giữa sa mạc.
Độ phù hợp pheromone Dẫn đường của bọn họ cao tới 98%.
Pheromone Dẫn đường của Dụ Nhiên chính là liều thuốc thần cứu mạng Lục Tắc Hiên.
Lục Tắc Hiên chỉ cảm thấy thể lực mình hồi phục cực kỳ nhanh, chim ưng trắng đang dặt dẹo cũng linh hoạt hẳn.
Nhận ra mình đang nằm trong lòng Dụ Nhiên, Lục Tắc Hiên đứng phắt dậy, nhìn cậu bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp.
Tua ý thức của Dụ Nhiên vẫn áp trên trán Lục Tắc Hiên. Cậu nhìn hắn, nghiêm túc nói chuyện trong thế giới tinh thần: “Trở về sẽ giải thích rõ ràng với anh. Tôi chỉ thôi miên được con quái đầu đàn này trong năm phút thôi, chúng ta phải thoát thân, về được phi thuyền trước khi nó tỉnh dậy. Còn nữa… Tôi cứu anh thế nào, nhất định phải giữ bí mật, chuyện này liên quan đến sống chết của chúng ta.”
Ánh mắt cậu cực kỳ kiên định.
Lục Tắc Hiên nhìn ánh mắt cậu, tâm trạng rối bòng bong, nhất thời không biết nên nói gì.
Dụ Nhiên có hai thực thể tinh thần.
Cậu có thể đơn thương độc mã lái phương tiện bay xông thẳng vào vòng vây của quái vật để cứu hắn.
Cáo chín đuôi rực lửa của cậu dùng cách tấn công tinh thần khống chế được thủ lĩnh đàn thú khủng khiếp kia chỉ trong chớp mắt?!
Cáo trắng của cậu cũng có kích thước lớn hơn bình thường tận mấy lần, có thể nhanh chóng xua tan hết sương đen trong thế giới tinh thần của Lính gác cấp S. Đây chắc chắn không phải năng lực chữa trị cấp B!
Một công kích hệ lửa cháy, một chữa trị hệ rừng rậm, cả hai thực thể tinh thần đều mạnh đến như thế.
Dụ Nhiên, rốt cuộc cậu là ai?!
Trong đầu Lục Tắc Hiên chất đầy nghi hoặc. Thậm chí hắn không dám tin vào tất cả những điều vừa trông thấy tại đây.
Nhưng đám móng vuốt xung quanh đã bắt đầu rục rịch như sắp tỉnh lại. Giờ không phải lúc để nói về chuyện này. Hai người có thể bị quái vật xé xác bất cứ lúc nào.
Lục Tắc Hiên thở sâu, quyết định: “Được, đi đã rồi nói.”
Ngay sau đó, chim ưng trắng đã hồi phục sức lực xuất hiện trên đỉnh đầu chủ nhân. Đôi cánh trắng lại dang rộng trên vai người đàn ông.
Lục Tắc Hiên duỗi tay, ôm Dụ Nhiên vào lòng, bật người bay vọt lên, lao thẳng về phía trời cao như một mũi tên, bỏ xa đàn thú sau lưng.
Trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả các Lính gác…
Lục Tắc Hiên đưa Dụ Nhiên bay về phi thuyền Liệp Ưng.