Lục Vương phi không hiểu, Phó Thời Hàn, tên chữ Quân Ninh. Gọi Quân Ninh ca ca cũng là bình thường, chỉ là trong kinh có rất ít người gọi tên chữ của hắn. Ngay cả Nhị Vương phủ cũng không gọi, Lục Vương phi cũng quen gọi hắn là Thời Hàn. Chẳng qua lần này đang nói chuyện thì đột nhiên nhớ tới, chỉ là không ngờ A Cẩn lại nghiêm túc như thế.
“Hai chữ Quân Ninh đó là do Phó tướng quân đặt. Thời Hàn mới là tên do Phó bá mẫu đặt.” Nói như vậy đã rõ chưa nhỉ?
Lục Vương phi nghe xong thì im lặng một lát, sau đó nói: “Đứa nhỏ này vẫn không vượt qua được điểm mấu chốt này.” Nhưng chỉ trong chớp mắt, bà lại nở nụ cười: “Người lớn còn như thế, cần gì phải ép một đứa nhỏ từ bỏ hận thù chứ?” Nhìn dáng vẻ ngây thơ đáng yêu của nữ nhi nhà mình, Lục Vương phi sờ đầu nàng: “Trong lòng mẫu thân chỉ mong ba người các con bình an vui vẻ lớn lên, đừng để ý đến thế gian hỗn loạn.”
A Cẩn: “Hỗn loạn thì sao chứ, nhìn trò hay vui biết bao nhiêu. Dù sao con cũng sẽ không bị thiệt thòi.” Nàng đặt mông ngồi lên đùi Lục Vương phi, cực kì yên tâm thoải mái, Lục Vương phi dở khóc dở cười: “Nha đầu con sao lại lười như thế, đứng một lát cũng không được?”
A Cẩn lại càng hùng hồn: “A Cẩn thích mẫu thân nhất, thế nên mới muốn ở gần mẫu thân một chút.”
Nói một hồi khiến tâm Lục Vương phi nở hoa, chỉ một lát sau, Lục Vương phi lại cười không ngừng, bị A Cẩn chọc cho mặt đầy ý cười. Lâm ma ma thấy cảnh này, vui mừng gật đầu.
A Cẩn cười hì hì ôm cổ Lục Vương phi, giọng nói mềm mại thơm mùi sữa: “Mẫu thân, ru rú trong nhà không vui gì cả. Đợi thời tiết đẹp, chúng ta đến vùng ngoại ô dạo chơi đi?”
Lục Vương phi gõ cái mũi nhỏ của nàng: “Con đó, buông thả đã quen, lên kinh cũng chẳng khác gì lúc ở biệt viện. Một cô nương tốt tự nhiên đi dạo ngoại thành làm cái gì! Đó không phải là chuyện mà một nữ tử đứng đắn nên làm.”
A Cẩn hít hít cái mũi, thở dài: “Con không phải là nữ tử, con là tiểu hài tử. Tiểu hài tử đâu cần lo lắng nhiều như vậy.”
Lục Vương phi bị lý luận của nàng chọc cười: “Được rồi, con ngoan một chút. Ngày mai mẫu thân dẫn con tiến cung bái kiến Ngu Quý phi.”
A Cẩn ồ một tiếng, có hơi kì lạ: “Chúng ta gặp Ngu Quý phi trước sao?” Nàng còn tưởng rằng nên đi thăm tổ phụ của mình trước. Nhưng mẫu thân đã chán ghét thiếp thất của tổ phụ – cái người tên là Chu Bình Huyên kia – như thế, không đi cũng là đương nhiên. Nàng vỗ cái bụng nhỏ: “Tiến cung cũng rất tốt.”
Tuy đã năm tuổi, không còn là đứa bé như lúc trước, nhưng A Cẩn vẫn còn giữ một ít thói quen nhỏ. Lục Vương phi thấy nàng như thế, cười nói: “Ngu Quý phi rất thích con, chỉ là khi đó con còn nhỏ, sợ là đã không nhớ rõ.”
A Cẩn: “Sau này con nhớ kĩ là được rồi!” Giọng nàng vẫn mềm mại.
Quả nhiên Lục Vương phi vui vẻ, A Cẩn thấy bà như thế, trong lòng yên tâm hơn một chút. Nàng lại tiếp tục làm nũng, quấn Lục Vương phi hỏi có chuyện gì lý thú trong mấy năm vừa qua không. Hai người nói giỡn một hồi lại nhắc đến một số hành vi lúc còn bé của A Cẩn, chính Lục Vương phi cũng không nhịn được mà bật cười.
Đợi đến chạng vạng tối, Cẩn Ngôn đến cầu kiến thì cảm thán: “Ta còn tưởng con lười nhỏ đang ngủ trong phòng, ai ngờ lại đang ở đây. Đúng là một cô nhóc khoe mẽ biết lấy lòng người khác!”
A Cẩn không quan tâm đến giọng điệu của Cẩn Ngôn, nàng ôm Lục Vương phi không buông tay: “Mẫu thân của muội, muội không lấy lòng người, chẳng lẽ lại lấy lòng ca ca sao? Trước đó ca ca còn nói muội béo lên!”
Cẩn Ngôn yên lặng nhìn trời: “Quả nhiên Oánh Nguyệt vẫn đáng tin hơn.”
Oánh Nguyệt xuất hiện, sâu kín nói: “Bây giờ mới nghĩ đến muội, chậm rồi. Muội cũng là áo bông nhỏ tri kỷ của mẫu thân.” Nói rồi, nàng cũng bước đến ôm cánh tay của Lục Vương phi.
Không cần phải nói, cả phòng đều cười vui vẻ.
Mãi đến khi tối xuống về phòng, A Cẩn mới nhớ được, hôm nay mình còn nghe được một bí mật khác, Hứa Trắc phi thích phụ thân Phó Thời Hàn? Đậu má, kinh dị quá đi! Cũng không biết Phó Thời Hàn có biết không, A Cẩn chống cằm ngồi trên giường, hai chân lắc tới lắc lui, nghĩ một hồi lâu, nàng phỏng đoán có lẽ Phó Thời Hàn biết nhỉ? Mẫu thân nàng còn biết, sao Phó Thời Hàn lại không biết được! Những chuyện khác không nói, nhưng đương nhiên hắn phải biết chuyện này. Hắn có một sự căm hận không thể nói rõ cũng không thể diễn tả được với Phó gia. Hận ý này tồn tại lâu rồi, dường như cũng thành một loại chấp niệm.
“Tiểu Quận chúa, nô tỳ hầu hạ ngài tắm rửa nhé?” A Bích thấy tiểu Quận chúa nhà mình đang bày ra vẻ mặt “chăm chú suy nghĩ” thì cảm thấy rất thú vị. Từ khi đến biệt viện, A Bích và A Bình được Lục Vương phi sắp xếp ở cạnh tiểu Quận chúa. Bốn đại nha hoàn năm đó của Lục Vương phi, A Vũ đi theo bên cạnh tiểu Thế tử, A Chu đi theo bên cạnh Quận chúa Oánh Nguyệt, bây giờ nàng và A Bình cũng đi theo tiểu Quận chúa. Vương phi gần như đặt hết toàn bộ thể xác và tinh thần lên người mấy đứa trẻ. Thế nhưng theo nàng thấy, tuy mấy tiểu chủ tử đều còn nhỏ, nhưng không hề đơn thuần chút nào, bọn họ biết lí lẽ, biết tiến biết lùi, đều rất thông minh. Bây giờ đã thông minh như vậy, đương nhiên lớn lên sẽ càng xuất sắc.
A Cẩn nghiêng đầu, hỏi: “A Bích, ta nghe nói lúc đầu vì ta bị tập kích mà Phó Thời Hàn từng thẩm vấn ngươi, sau đó ngươi gặp hắn nhiều lần như vậy, ngươi không sợ hắn à?”
Nhìn đi, đây có chỗ nào giống câu hỏi của một hài tử chứ. A Bích cười, lắc đầu: “Nhắc mới nhớ, từ đó về sau, nô tỳ lại không sợ nữa!”
A Cẩn cảm thấy kì lạ: “Sao lại như thế? Phó biến thái thật sự rất hù dọa người ta nha!”
– ——————-
Tác giả có lời muốn nói:
Thời Hàn: Hôm nay lại không có đất diễn của ta, không vui!
Tác giả-kun: Mỗi ngày mi đều không vui, mi thuộc chòm sao gì, sao lại không dễ hầu hạ như thế!
Thời Hàn: Cổ đại không có chòm sao!
Tác giả-kun: Đây đâu phải chuyện ta nói có là có được? Cô vợ trẻ của mi là đảng xuyên không đấy! Đừng nói tới triều đại đã biết, triều đại đã được nghiên cứu còn bị xuyên thành cái sàng, còn chuyện gì không thể xảy ra nữa đâu…
Thời Hàn: Má ơi, mẫu thân đại lão lại bắt đầu nghĩ linh tinh, thật sự không thương nổi… chạy đây!
A Cẩn: Lén nói mọi người biết nè, ta biết đó, Phó Thời Hàn là… hà hà, chòm! Xử! Nữ!
Chòm Xử Nữ: Ta chọc ai ghẹo ai, nằm không cũng bị thương…