Hà Hồng Vân chau mày: “Ta biết ngay mà.”
Trước mắt không biết được tình hình từ chỗ con tin và các hộ buôn, biện pháp duy nhất của Hà Hồng Vân là phân biệt chiều hướng qua những đại thần trung trực như Tôn Ngải ở trong triều, chỉ cần có chiều hướng là hắn có thể chớp lấy cơ hội, bình tĩnh đối phó. Song đám người này, không một ai hé lời nào về hắn, nhất định là chủ ý của Tạ Dung Dữ!
Bao năm nay Hà Hồng Vân đang sống yên ổn, tới khi Tạ Dung Dữ lên làm Ngu hầu, hắn cũng chẳng quan tâm.
Nhưng sau khi hắn ta làm Ngu hầu, đầu tiên là tiếp cận Phù Đông, sau đó lại thăm dò Phù Hạ quán, Trâu Bình chỉ mới dùng nỏ tiễn thử hắn một lần mà hắn đã tương kế tựu kế, dùng thuốc nổ phá hủy Chiết Chi cư, kéo cả nhà họ Trâu trung thành với Hà gia nhất xuống nước. Chưa đến một tháng ngắn ngủi, Tạ Dung Dữ đã phá hoại cuộc sống yên bình của Hà Hồng Vân hắn.
Tối hôm ấy ở Chúc Ninh Trang, cuối cùng Hà Hồng Vân cũng kịp thời nhận ra, dù người muốn đối phó với hắn là Hoàng đế, thì cho dù là Vệ Quyết hay Tôn Ngải, thậm chí là Quan gia đi chăng nữa, chỉ cần không có Tiểu Chiêu vương, Huyền Ưng ti nằm trong tay Thánh thượng chỉ là khối sắt vụn, nhưng nếu có thêm Tiểu Chiêu vương, lập tức biến thành thanh gươm sắc bén.
Nếu hắn muốn nhổ cỏ tận gốc, ngoài giết nhân chứng ra, chắc chắn phải trừ khử Tiểu Chiêu vương bằng được.
Nên hắn mới đưa con tin lên tháp quan sát, đợi Tạ Dung Dữ đến, lợi dụng tháp đổ để đẩy hắn vào cõi chết.
Tiếc thay giữa chừng lại nhảy ra một Thôi Thanh Duy, dùng tính mạng cứu Tạ Dung Dữ.
Lần trước Lưu Xương nói hai người họ là vợ chồng giả, nhưng nhìn tình hình này, Hà Hồng Vân không tin bọn họ là vợ chồng giả.
“Lúc trước ta sai Lưu Xương điều tra thân thế của Thanh Duy, có phải ngươi với hắn điều tra chung không?”
Thiện Liên đáp: “Phải ạ, nhưng thuộc hạ vô dụng, tới nay vẫn chưa điều tra được chỗ nào lạ.”
“Ta cho ngươi một manh mối.” Hà Hồng Vân nói, “Tạ Dung Dữ chưa tiết lộ thân phận với Vệ Quyết nên Vệ Quyết cũng không biết hắn ta là Tiểu Chiêu vương, do đó mới không phục hắn. Hôm trước hội Vệ Quyết rầm rộ đến trang viên của ta, chắc chắn là bị Tiểu Chiêu vương lừa. Có thể lừa được Vệ Quyết, để hắn chỉ đâu đánh đó thì chỉ có một chuyện, chính là vụ án cướp ngục thành Nam. Hai ngày nay ta đã cho người dò la vụ án này, đúng là hồi trước Vệ Quyết đã nghi ngờ Thôi Thanh Duy, song không có bằng chứng; mà cái đêm Tiết Trường Hưng bỏ trốn, Thôi Thanh Duy cũng từng xuất hiện cạnh ngõ Lưu Thủy. Ám ngục thành Nam canh gác nghiêm ngặt, rất ít kẻ có được bản lĩnh cướp ngục, Thôi Thanh Duy giỏi công phu, ả ta là một trong số đó. Tội phạm quan trọng nhốt trong ám ngục chính là Tiết Trường Hưng, kẻ sẵn sàng liều mạng cướp ông ta đi chắc chắn có liên quan đến Thanh Duy. Nên ngươi hãy bắt tay từ hướng này, điều tra xem trong số con gái của cố nhân của những người có liên quan đến Tiển Khâm đài như Thôi Nguyên Nghĩa, Tiết Trường Hưng, trên dưới mười chín tuổi, gồm những ai.”
Hà Hồng Vân đan tay vào nhau, giọng thong thả: “Ta đang có một trực giác, chỉ cần bắt được thóp của Thôi Thanh Duy, có lẽ có thể tìm được mấu chốt thật sự của Tạ Dung Dữ.”
***
Ba hôm sau, tại Giang phủ.
“Công tử cẩn thận.” Trú Vân dìu tay Thanh Duy, gập duỗi tới trước sáu lần, lại gập duỗi ra sau sáu lần, sau đó giang tay sang ngang, ấn từng tấc từng tấc một, “Người nằm một chỗ lâu sẽ dễ bị chuột rút, như vậy không hay cho lắm, đây là nô tì học được từ y bà ở phủ công chúa ngày trước, y bà dạy làm giống như nô tì, mỗi ngày ấn bóp cho thiếu phu nhân ba lần, thiếu phu nhân mới nằm thoải mái.”
Sáng nay thái y lại đến khám cho Thanh Duy, nói mạch tượng của nàng đã tốt lên rất nhiều.
Hai ngày trước không cho ai chạm vào, sợ đụng đến khối máu tụ trong đầu nàng, nhưng hiện tại nên cử động nhiều một chút.
Giang Từ Chu nghiêm túc nhìn kỹ, nói: “Ta biết rồi.”
Lưu Phương nghe giọng y vẫn còn kìm nén, bèn an ủi: “Công tử hãy nghĩ thoáng lên, không phải thái y nói rồi sao, hai hôm nay thiếu phu nhân toàn nhíu mày, đổ mồ hôi, ngón tay cũng cử động, đó là biểu hiện của việc sắp tỉnh, xin ngài kiên nhẫn chờ thêm, không chừng sáng mai ngủ dậy thì thiếu phu nhân đã dậy trước rồi.”
Giang Từ Chu nghe thế, khóe môi mím chặt mới từ từ giãn ra, “ừm” một tiếng.
Đợi Trú Vân gập duỗi cho Thanh Duy xong, y cúi người nhìn, quả nhiên trên trán Thanh Duy lại đổ mồ hôi, cũng chẳng hiểu vì sao, rõ ràng trời đang rất lạnh nhưng hai hôm nay nàng lại đổ mồ hôi khá thường xuyên, y tưởng là đổ mồ hôi trộm, sợ người bị gì, nhưng thái y nói không phải, căn cơ Thanh Duy rất tốt, thường xuyên đổ mồ hôi có lẽ là do gặp ác mộng.
Không biết nàng gặp phải cơn ác mộng nào.
Y ra lệnh: “Chuẩn bị nước tắm cho nàng ấy đi.”