Tựa như nàng đã nói cách đây không lâu, địch nhân không phải là con rối trong tay nàng. Nàng dự đoán phương hướng bọn họ sẽ đi cũng chỉ là dự đoán quyết định có khả năng nhất của bọn họ.
Nhưng lòng người luôn có biến số, ai cũng không ngoại lệ.
Kế hoạch ban đầu của Đường Hiểu Ngư có lẽ cũng sẽ thay đổi.
***
Bên kia, Đường Hiểu Ngư xuyên thấu qua cửa sổ xe nhìn đồi núi rợp tím lãng mạn ngày càng gần, gương mặt tinh xảo hiện ra vài phần không yên lòng.
Sự tình có hơi kỳ quái. Tạ Sở hẹn mọi người đi, kết quả là làm người khởi xướng chuyến đi nghỉ mát lại đến trễ trước khi xuất phát.
Mặc dù anh ta tạm thời nhắn vào nhóm WeChat nói đột nhiên có việc, buổi chiều sẽ đến, nhưng trong lòng Đường Hiểu Ngư vẫn có loại cảm giác sầu lo mơ hồ.
Giống như là một loại dự cảm, có một số việc đang lặng lẽ phát sinh thay đổi, mà cô còn không biết thay đổi rốt cuộc xảy ra ở khâu nào.
Loại cảm giác này rất dễ khiến người ta sinh ra phiền não và bất an, cũng may cô là người lý trí và có thể khống chế cảm xúc của bản thân, loại dự cảm vi diệu này còn không đến mức tạo thành ảnh hưởng gì đến tâm trạng của cô.
Nếu đó chỉ là dự cảm lại không thể tìm hiểu xem có thật sự xảy ra biến số hay không, vậy cứ tiến một bước xem một bước, cũng không cần phải lo âu trước.
Điều chỉnh xong tâm trạng có hơi gợn sóng, trang viên huy hoàng được xây dựng ở xa xa cũng đã đập vào mắt.
Đường Hiểu Ngư quan sát đại thể hoàn cảnh xung quanh một lần, tầm mắt lại lướt về phía những mảng hoa oải hương màu tím xinh đẹp kia, cô chợt nhớ tới Minh Kiều mặc quần áo màu oải hương ngày yến hội nọ.
Nơi này quả thật rất đẹp, đợi đến mùa thu mới đi xem rừng phong của núi Khê Túc thì còn xa lắm. Nếu có cơ hội thì dẫn nàng tới nơi này xem một chút cũng không tồi.
Đôi mắt xinh đẹp như ngọc đen của Đường Hiểu Ngư bình tĩnh nhìn chăm chăm vào cánh đồng hoa oải hương ở phía xa xa. Một hồi lâu sau, cô đột nhiên phục hồi tinh thần.
Cô lại đang suy nghĩ chuyện liên quan đến Minh Kiều rồi.
Mặc dù cô đã đối xử với nàng như một người bạn, nhưng dòng suy nghĩ đổ vào nàng… dường như quá nhiều.
Có phải vì nàng có thể chất radar rắc rối kia không?
Đường Hiểu Ngư không quá khẳng định mà nghĩ, phức tạp nơi đáy mắt rốt cuộc lắng đọng xuống, hiện ra mấy phần ý cười nhẹ nhàng nhợt nhạt.
Đúng lúc này, lòng Đường Hiểu Ngư đột nhiên khẽ động, cô cảm giác chiếc điện thoại di động mình để ở trong không gian chỉ dùng để liên lạc với Minh Kiều truyền đến rung động.
Cũng may lúc này những người khác đang mang theo hành lý đơn giản, dưới sự hướng dẫn của người phục vụ nghênh đón mà lựa chọn phòng mình thích.
Đường Hiểu Ngư lấy cớ đi vệ sinh, nhanh chóng tách khỏi những người khác. Tiếp theo cô lấy điện thoại di động ra, phát hiện là một tin nhắn chứ không phải xin giúp đỡ khẩn cấp, tâm tư muốn gọi điện thoại hơi vững lại.
Cô kiểm tra tin nhắn, sau đó thần sắc trở nên hơi vi diệu. Phản ứng đầu tiên chính là cô biết Minh Kiều quả nhiên không an phận, không thể nào ngoan ngoãn ở trong phòng sách được.
Thật ra tối hôm trước khi đối phương và cô nói về chuyện Huyết Anh, cô nên hỏi một câu, nàng ngẫu nhiên thấy nàng ta ra tay là chuyện đã bao lâu về trước.
Dù sao cũng không thể là trước đêm ấy ở Tường Vi Viên.
Nhưng Đường Hiểu Ngư quả thực không phải là người thích lật sổ sách cũ. Nếu cô muốn so đo, vậy chuyện cô và Minh Kiều có thể so đo được nhiều đến không đếm nổi mất.
Cô lại rũ mắt nhìn kỹ từng dòng chữ trên tin nhắn, cũng không khỏi trầm tư, nảy ra suy đoán tương tự như Minh Kiều và hệ thống.
Tạ Sở tốn nhiều công mang họ tới đây như vậy, chắc chắn có mưu đồ.
Đặc biệt là trong tầm mắt của nhiều người như bọn họ, tạo ra chuyện ngoài ý muốn loại bỏ Minh Kiều sẽ rất có tính thuyết phục, khiến tất cả mọi người nhận định đó là sự cố.
Hơn nữa, trong đám người bọn họ cũng không ít người có quan hệ không tốt với Minh Kiều. Nếu thật sự bị hoài nghi, cũng có thể chia sẻ phần trăm tình nghi, quấy nước càng thêm đục.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Đường Hiểu Ngư bỗng nhiên lóe lên.
Cô đang đứng trước bồn rửa tay bên ngoài phòng tắm, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy bóng dáng mình trong gương.
Một khi Minh Kiều xảy ra chuyện, trong nhiều người như vậy, còn có ai đáng nghi hơn cô nữa sao?
Ánh mắt người trong gương dần dần trở nên sâu thẳm, lạnh lùng đối mặt với cô.
Thì ra là thế.
***
Minh Kiều cũng không ngoài ý muốn khi nhận được câu trả lời của Đường Hiểu Ngư là đồng ý cho nàng nhập cuộc. Sau khi đọc tin nhắn, nàng cất điện thoại rồi bắt đầu thu dọn hành lý.
Trong lúc đó, cô cũng không quên chú ý đến hướng đi của một người khác: [Thống, Tiểu Ảnh đi rồi hả?] [Không.] Hệ thống nói: [Cho nên kí chủ, nàng ta quả nhiên tới vì cô.]
Mà không phải vì có thể phát hiện ra tung tích của kẻ thù khác, mới ở đảo đi đảo lại quanh đây.
Minh Kiều vẫn không giải thích chuyện của Tiểu Ảnh với nó, nhưng hệ thống cuối cùng cũng suy ra được một ít.
Mặc dù vẫn không hiểu rõ vì sao Tiểu Ảnh lại để mắt tới kí chủ nhà mình, nhưng luận trận doanh, nàng ta chắc chắn đứng ở mặt đối lập với tội phạm, một khi có chuyện ngoài ý muốn xảy ra thì nhất định sẽ ra tay hỗ trợ.
Bọn họ coi như là nhặt được một trợ thủ miễn phí. Truyện Ngược
Hầy, một câu còn chưa nói, kí chủ đã tính kế lên cả người ta rồi.
Ai nói không lợi hại thì không biết, chứ chắc chắn là không phải nó.
Hệ thống bên này đang cảm khái, Minh Kiều bên kia đã lưu loát thu thập đồ đạc, sau đó nàng định đi ra ngoài.
Hệ thống kinh ngạc: [Kí chủ, có hơi gấp quá không? Chẳng phải Tạ Sở đã nói là trước chạng vạng sao?]
Minh Kiều ngước mắt lên, ánh mắt lấp lánh lộ ra trêu chọc: [Ta còn tưởng rằng mi đã nghĩ thông suốt chuyện của Tiểu Ảnh, xem ra… Thống à, khả năng phản ứng của mi vẫn cần phải rèn luyện nhiều.]
Hệ thống cảm thấy đúng là cần rèn luyện, nhưng lúc này nó có thể học Minh Kiều một chút: [Tôi vẫn là một người mới không có kinh nghiệm gì, tính bằng tuổi của con người các cô thì vẫn là một em bé. Yêu cầu của cô đối với một đứa bé là quá cao rồi đó, kí chủ ơi.]
Minh Kiều nghẹn một chút, sau đó lại hé miệng nở nụ cười: [Được rồi, nếu ta không ra ngoài nữa thì tuy Tạ Sở có thể chờ, Tiểu Ảnh lại không chờ được.]
Hệ thống suy nghĩ một chút, ngộ ra.
Tiểu Ảnh dù đang theo dõi kí chủ, nhưng khoảng cách xa như vậy thì về căn bản không có khả năng nghe lén được kí chủ nói cái gì với Tạ Sở, cũng không biết sau đó kí chủ sẽ ra ngoài.
Nếu như lúc này nàng ta lại vừa khéo mà đi về mất, vậy bọn họ vô hình trung đã thiếu đi một người trợ giúp.
Hệ thống thâm trầm than thở: [Kí chủ, tôi nói tâm cơ của cô nhiều đâu có sai. Cô thật sự là một người phụ nữ sâu không lường được mà.]
Minh Kiều: [Đây không phải chỉ là thứ thoáng động não là có thể nghĩ đến sao? Ta nghĩ đến là mi cũng lập tức hiểu ngay còn gì.]
Nàng cười: [Một người phụ nữ thật sự sâu không lường được sẽ không ngày ngày lập nhóm hát tuồng với mi.]
Hệ thống: Có hơi bị thuyết phục, nhưng lại không hoàn toàn bị thuyết phục.