Diệp Lệnh Úy xếp gọn mấy túi đồ ăn vặt, nhắn vào nhóm chat của lớp cảm ơn mọi người. Cậu hầu như chưa từng ngoi lên thảo luận cùng các bạn, lúc ảnh đại diện lạ lẫm hiện lên, bọn họ còn tưởng là người yêu của ai bị mời vào.
Thành ra bấm vào xem thử lại thấy là Diệp Lệnh Úy.
[Quan Nhị Gia giấu tên: Không cần cảm ơn đâu cục cưng của tui~] [Tào Tháo giấu tên: Mụ nội nó ai là cục cưng của mi, rõ ràng là cục cưng của chị đây. Cục cưng, đồ ăn vặt chị tặng có ngon không? Thích thì sau này mua cho em tiếp.] [Trương Phi giấu tên: Huhuhu cục cưng chịu khổ nhiều quá.] [Gia Cát Lượng giấu tên: Cục cưng sau này nhớ phải chú ý nhiều hơn đó, làm tui lo gần chết. Lúc thường học hành cũng phải chăm lo cơ thể, phải uống nhiều sữa bò mới khỏe được nha.] [Tôn Quyền giấu tên: Ông nội tui là chủ nhiệm khoa tim mạch của bệnh viện nhân dân thủ đô, ông ấy bảo có thể giúp khám cho cậu.] [Tào Tháo giấu tên: Tôn Quyền lộ rồi.] [Trương Phi giấu tên: Lộ rồi.] [Tôn Quyền giấu tên: Mẹ nó, nói nhầm nói nhầm, tui không có ông nội, không phải, ý tui là ông nội tui không phải người, không đúng, ý tui là ông nội tui không phải chủ nhiệm gì hết.] [Quan Nhị Gia giấu tên: Hứa Vị, Tôn Quyền, thay tui hỏi thăm ông nội cậu nha.] [Tôn Quyền giấu tên: Đệch mợ! Có giỏi thì cậu đừng có giấu tên, thử xem tui có xử cậu không!!!] [Quan Nhị Gia giấu tên: Tui không thèm, tui chỉ muốn lặng lẽ bảo vệ cục cưng.] […]Đống tin nhắn tăng lên 99+ trong vòng mấy phút. Cao Lâm Hạo nhìn mớ bòng bong trong nhóm chat, ức chế không chịu nổi nữa đứng dậy gầm lên: “Có giỏi thì đừng có giấu tên!”
Cậu ta cúi đầu nhìn Diệp Lệnh Úy: “Đừng để ý tụi nó, chẳng biết giới hạn gì cả, cái gì cũng nói được.”
Nhìn đi nhìn đi, còn gọi cả cục cưng nữa, cái giống gì cũng thốt ra được.
Cao Lâm Hạo nhớ lại một lượt những người từng đưa đồ ăn vặt, chợt phát hiện không chỉ có người trong lớp mà còn thêm mấy đứa khối 11 nữa.
Cậu ta nhìn Diệp Lệnh Úy đầy hờn dỗi.
“Cậu không được để ý tới tụi nó.”
“Hả…” Diệp Lệnh Úy đưa điện thoại cho Cao Lâm Hạo xem, “Nhưng tôi trả lời tin nhắn mất rồi.”
Cao Lâm Hạo giật điện thoại qua xem câu Diệp Lệnh Úy trả lời.
[Diệp Lệnh Úy: Cảm ơn mọi người quan tâm, yêu mọi người! *Đáng yêu đáng yêu*]Điện thoại ngay tức khắc rung dữ dội, mọi người rep lại trong tích tắc…
[Tào Tháo giấu tên: Cục cưng dễ thương quá.] [Trương Phi giấu tên: Thơm thơm cục cưng một cái.] [Tào Tháo giấu tên: Moa moa moa, không cần cảm ơn đâu nè.] [Tôn Quyền giấu tên: Moa moa.] [Quan Nhị Gia giấu tên: Hứa Vị đừng giấu tên nữa, bọn tui biết là cậu rồi.] [Tôn Quyền giấu tên: …] [Tôn Quyền giấu tên: Đệch!]Cao Lâm Hạo xem xong liền trở nên uể oải, chợt cảm thấy đồ của mình bị người ta dòm ngó. Cậu ta trả điện thoại lại cho Diệp Lệnh Úy, ngồi tại chỗ thở dài.
Diệp Lệnh Úy đang muốn nói chuyện với cậu ta, cậu ta lại lẩm bẩm: “Hứa Vị, Hứa Vị…”
“Má nó là Hứa Vị!” Cậu ta đứng lên ngay lập tức, đi về một chỗ ở phía trước.
Diệp Lệnh Úy sợ bay màu: “…”
Diệp Lệnh Úy không ngờ tới tình huống này, vốn dĩ mục tiêu của cậu chỉ có anh cả, anh hai và mấy kẻ từng có lỗi với cậu. Cậu không cần tình yêu rách nát của đám người đó, cậu chỉ cần họ hối hận, hổ thẹn mà thôi.
Nhưng cả lớp số 1 lại bảo vệ cậu, nó nằm ngoài dự liệu.
Đây là thứ cậu luôn muốn có, muốn được quan tâm, không muốn bị bỏ rơi, là những thứ cậu từng cầu mà không được, bây giờ lại có được dễ như trở bàn tay, thậm chí cậu còn chưa bao giờ biểu hiện ra rằng cậu muốn.
Thế nên đây là tật xấu của con người sao?
Chỉ muốn đuổi theo những thứ khó tìm được.
Lúc Phí Lan tới thì nhìn thấy Diệp Lệnh Úy đờ mặt ngồi bên cửa sổ. Hắn đặt hộp bánh ngọt lên bàn Diệp Lệnh Úy, gõ mặt bàn: “Hoàn hồn.”
Diệp Lệnh Úy tỉnh táo lại, liếc nhìn bánh ngọt khoai môn trên bàn: “Anh đi muộn.”
Phí Lan gật đầu: “Anh biết.”
“Nhưng anh đứng hạng nhất.” Nghĩa bóng là hắn đứng hạng nhất, chỉ cần hắn đứng nhất, các thầy cô sẽ không quan tâm tới chuyện hắn đi muộn hay không.
Diệp Lệnh Úy híp mắt lại, nhớ tới chuyện hạng nhất.
“Anh sẽ rớt hạng nhanh thôi.” Diệp Lệnh Úy nói chầm chậm.
Phí Lan hơi khựng lại, sau đó hắn nhét cặp vào hộc bàn, nghiêng đầu nhìn Diệp Lệnh Úy, cười giả trân: “Em tự tin lắm đấy.”
Diệp Lệnh Úy cười giả trân lại với hắn: “Cũng thường thôi.”
Đây là điều Diệp Lệnh Úy thích nhất ở Phí Lan, hắn xem mình là người thân nhưng vẫn tôn trọng mình, hắn tôn trọng đối thủ chứ không quan tâm tới thực lực của người đó.
“Vậy em thử xem,” Phí Lan cười, “Nhưng bây giờ phải ăn sáng trước đã, sáng nay dì Lệ nhắn tin bảo em chưa ăn sáng.”
Diệp Lệnh Úy xụ mặt ngay: “Em không ăn sandwich trái cây, dì biết rồi mà còn làm món đó nữa.”
Phí Lan nói bằng giọng nghiêm khắc: “Bác sĩ bảo em phải bổ sung nguyên tố vi lượng*, em ngoan chút đi.”
(*) Nguyên tố vi lượng: crôm, sắt, fluor, iod, coban, đồng, mangan,…
Diệp Lệnh Úy đạp lên chân bàn, im lặng.
Cả buổi trời chẳng nghe thấy phía sau có động tĩnh gì, Phí Lan liếc mắt nhìn, thấy Diệp Lệnh Úy nằm nhoài ra bàn dùng tay khẩy gì đó bên cạnh bàn, bánh ngọt đang được treo ở đó, vẫn chưa được mở ra.
“Kiều Kiều, em mấy tuổi rồi?” Phí Lan hơi buồn cười, nói: “Không biết chừng mực à?”
Dù hắn đang mỉm cười, nhưng giọng điệu lại hơi lạnh lẽo.
Diệp Lệnh Úy cứng đờ sau đó ngồi thẳng dậy, bất đắc dĩ mở giấy bọc bánh ngọt ra, lầm bầm: “Anh có dữ em cũng không sợ…”
Phí Lan biết tính nết của ông trời con* này, không thể chiều ý cậu được.
(*) 小兔崽子 có hai nghĩa, một nghĩa dùng trong ngữ cảnh người lớn yêu chiều gọi cưng trẻ con, nghĩa thứ hai dùng để chửi thề, ý là đồ khốn nạn,…
Không phải ở trước mặt ai Diệp Kiều Kiều cũng dễ tính như thế.
Gai toàn thân cậu có xù lên hay không còn phải dựa vào tâm tình, dựa vào đối tượng cậu đang nói chuyện.
–
Buổi học sáng kết thúc, Diệp Lệnh Úy bị Phương Khả Mông gọi đến văn phòng. Phương Khả Mông thấy cậu đến thì khép quyển bài tập đang sửa lại, thương lượng với cậu: “Giờ thầy có một ý tưởng, muốn đổi chỗ cho em lên giữa lớp. Trước mặt em có mấy bạn cao hơn, em học hành cũng hơi cực. Thấy thế nào?”
Diệp Lệnh Úy lắc đầu: “Em không đổi đâu.”
Phương Khả Mông hơi ngẩn ra, anh cho rằng cậu sẽ vô cùng vui vẻ, mấy học sinh ai cũng thích ngồi giữa lớp.
“Em muốn ngồi cùng Cao Lâm Hạo thôi.” Diệp Lệnh Úy nói.
Muốn ngồi với Cao Lâm Hạo?
Không nỡ rời Cao Lâm Hạo à?
Ngồi cùng nhau vui như thế sao?
Ánh mắt của Phương Khả Mông phức tạp, lát sau anh mới hỏi: “Em nói thật với thầy, có phải em yêu đương gì với em ấy không?”
Diệp Lệnh Úy: “…”
Mười phút sau, Diệp Lệnh Úy đi từ văn phòng ra. Cậu không cần đổi chỗ ngồi, Cao Lâm Hạo cũng đội cái nồi yêu sớm trên lưng. Dù Diệp Lệnh Úy có phủ nhận đi nữa, nhưng cậu không muốn đổi chỗ, bên cạnh cậu lại là Cao Lâm Hạo, thể nào cũng phải có một lý do.
Hơn nữa, gần đây hành vi liếm cẩu* của Cao Lâm Hạo quá là gai mắt.
(*) Gần giống simp mà các bạn hay gọi, chỉ những hành vi biết rõ người ta không thích mình nhưng vẫn mặt dày đeo bám, hoặc những hành động tâng bốc, nịnh hót…
Bây giờ đã được chứng minh!
Diệp Lệnh Úy ra khỏi văn phòng rồi đi về phía phòng học. Hành lang dài dằng dặc, bên dưới là sân thể dục nhỏ. Sân thể dục nhỏ là nơi chuyên dùng chơi cầu lông, Diệp Lệnh Úy hờ hững nhìn qua.
Dù chỉ liếc qua nhưng cậu thấy rõ có mấy cậu con trai đang vây lấy Phí Lan làm trung tâm.
Chiều nay là tiết thể dục, Phí Lan thay một bộ quần áo thể thao màu đen, trông tâm tình của hắn rất tốt. Hắn ngồi trên bậc thang, tay cầm bình nước khoáng nói chuyện với Trần Phong Bảo.
Sau đó trước mặt hắn xuất hiện một cậu trai.
Cậu ta cúi đầu, trông trắng trẻo mềm mại, y hệt như thỏ con yểu điệu đáng yêu.
Diệp Lệnh Úy thấy Phí Lan cười nói gì đó với cậu ta.
Khỏi hỏi cũng biết là đang làm gì.
Cậu như đang rơi xuống một dòng sông băng vô tận. Phí Lan, điều quý báu duy nhất của cậu, giờ cũng có người muốn cướp đi.
Diệp Lệnh Úy làm mặt lạnh, cậu nhìn một hồi rồi từ từ nhếch miệng cười, quay đầu đi về văn phòng của giáo viên chủ nhiệm.
Phương Khả Mông nhìn Diệp Lệnh Úy đơ mặt quay về, khẽ hỏi cậu. Sau lưng đối phương là ánh mặt trời ngập tràn hành lang, khiến cậu nổi bật lên như một tinh linh bất ngờ rơi xuống nhân gian.
Anh bất giác hạ thấp âm lượng: “Sao thế? Em còn chuyện gì sao?”
Diệp Lệnh Úy buông hàng mi, khẽ nói: “Em đồng ý đổi chỗ ngồi.”
“Bây giờ có thể đổi ngay.”