Cô giáo Tiểu Đào chỉ đơn thuần muốn chụp ảnh ghi chép cuộc sống, chứ không phải vì muốn cảm ơn anh đã nấu cháo cho cô ấy đâu nhé:)
Bác sĩ tư nhân đến biệt thự Bách Nguyên Nhất Hào hơi muộn một chút.
Tan làm vào giờ cao điểm, tắc đường cũng khá nghiêm trọng. Từ Thanh Đào tò mò nhìn bác sĩ tư nhân, trong lòng thầm cảm thán một câu: Hóa ra bác sĩ tư nhân của gia đình tổng tài bá đạo được viết trong tiểu thuyết lại thật sự tồn tại…
Hơn nữa vì sao lại là người này!!!
Bác sĩ Hà!!
Người đến không phải là ai khác mà chính là trưởng khoa của bệnh viện trông có vẻ rất kỳ lạ kia.
Trước đó Từ Thanh Đào bị viêm dạ dày cấp tính có đến bệnh viện và gặp được bác sĩ Hà, lần trước Trần Thời Dữ bị sốt đến mức phải bệnh viện cũng gặp bác sĩ Hà.
… Nghiệp vụ của bác sĩ Hà cũng rộng nhỉ!
Bác sĩ của bệnh viện chính quy có thể làm bác sĩ tư nhân cho tổng giám đốc thật à:)
Có lẽ do ánh mắt của Từ Thanh Đào quá sức nóng bỏng, bác sĩ Hà cười xoà giải thích: “Làm bao nhiêu nghề cũng được, quan trọng là hết mình, kiếm ít khoản thu nhập thêm mà thôi.”
Nói xong lại lịch sự chào hỏi: “Bà Trần, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Nếu có thể, cả đời này tôi không muốn gặp lại ông nữa:)
Bác sĩ Hà kiểm tra sơ qua cho cô.
Mặc dù trông ông như một bác sĩ không đáng tin nhưng năng lực nghiệp vụ lại rất tốt.
Sau khi phát hiện Từ Thanh Đào vì mệt mỏi quá nên dẫn đến sốt, ông “à?” một tiếng.
Thấy sắc mặt không đúng lắm của bác sĩ, là người bệnh, Từ Thanh Đào cũng thấy lo lắng theo, sợ mình còn có bệnh gì khác, vội vàng hỏi: “Sao thế?”
Bác sĩ Hà cười hiền hậu: “Ha ha, còn cho rằng cơ thể cô sẽ có vết sẹo mao mạch bị rách dưới da.”
Từ Thanh Đào khó hiểu hỏi: “Đó là gì?”
Bác sĩ Hà nói: “Nói một cách phổ thông thì đó là dấu hôn.”
Từ Thanh Đào: “…”
Bác sĩ Hà cười đùa: “Dù sao thì, dường như nữ chính trong phim nào cũng dễ dàng bị thương ở nhà của tổng tài bá đạo.”
…
Ồ.
Hóa ra bác sĩ cũng xem phim truyền hình tổng tài bá đạo:)
Sau khi nói xong, chú ý thấy Từ Thanh Đào không đúng lắm, bác sĩ Hà vội nói: “Thấy cô căng thẳng quá nên đùa chút thôi, hy vọng có thể khiến cô vui vẻ hơn.”
Ông cảm thấy câu chuyện cười nhạt nhẽo của ông rất buồn cười à:)
Biến đi cho tôi!
Cuối cùng, Từ Thanh Đào vẫn không thể thoát khỏi việc phải truyền dịch.
Tác dụng của thuốc an thần có trong thuốc nước có hiệu quả rất cao. Từ Thanh Đào vừa tỉnh dậy không lâu mà lại bị cơn buồn ngủ đánh bại.
Sau khi ngủ, bác sĩ làm một bản báo cáo sức khỏe của Từ Thanh Đào đưa cho anh.
Ngoài sốt cao do làm việc mệt mỏi thì không có triệu chứng xấu nào khác. Chỉ là, khi đưa báo cáo, bác sĩ nhắc nhở một câu: “Tổng giám đốc Trần, trong quá khứ, hình như cô ấy có tiền sử dùng fluoxetine [*] trong một thời gian dài.”
[*] Thuốc Fluoxetine nằm trong một nhóm thuốc được gọi là thuốc ức chế tái hấp thu serotonin chọn lọc (SSRI). Fluoxetine có công dụng bằng cách tăng lượng serotonin, một chất tự nhiên trong não, đem lại khả năng duy trì sự cân bằng cho tinh thần. Chỉ định của thuốc Fluoxetine là được sử dụng để điều trị chứng trầm cảm, rối loạn lo âu và chứng hoảng loạn sau biến cố hay các vấn đề về ám ảnh cưỡng chế, căng thẳng sau chấn thương.Sau khi bị thương gặp phải trở ngại kích ứng, lo âu hoặc uất ức, thì có thể dùng loại thuốc uống thường được sử dụng này.
Trong mấy năm họ chia xa, cô sống không hề tốt đẹp.
Sau khi bác sĩ rời đi, Trần Thời Dữ yên lặng ngồi một mình trong phòng sách rất lâu.
Từ Thanh Đào thích cười.
Đây hình như là cách tốt nhất để cô che giấu lòng mình.
Dùng cách của cô mà nói, là vì để làm phóng viên.
Cười khi đối mặt với ống kính, khán giả sẽ không ghét người thích cười.
Khán giả cũng thế, người cũng vậy.
Từ lúc quen biết cô đến nay, trong ấn tượng của anh, Từ Thanh Đào có tính cách kiên cường, bền bỉ, sẵn sàng nghênh đón mọi phong ba bão táp, và cô luôn sống hướng về ánh mặt trời.
Rất ít khi anh nhìn thấy cô cảm thấy mất mát, cô giống như cây hoa hướng dương mãi mãi hướng về ánh mặt trời.
Nhưng cũng không phải là anh chưa từng chứng kiến bao giờ.
Trong đầu anh đột nhiên hiện ra cảnh tượng của buổi tối hôm ấy, khi anh vội vàng trở về biệt thự Bách Nhất Nguyên.
Khi đẩy cửa phòng ngủ của cô ra, một mùi hoa Freesia quanh quẩn nơi chóp mũi.
Bởi vì sốt nên thần chí Từ Thanh Đào không tỉnh táo.
Cô cuộn tròn trên giường, dùng sức ôm chặt lấy cơ thể mình, giống như trẻ sơ sinh rúc mình trong tử cung của người mẹ.
Nói theo tâm lý học, thì đây là tư thế thiếu sự an toàn nhất, nhưng cũng là tư thế Từ Thanh Đào thích nhất khi ngủ.
Sốt cao khiến cô rơi vào ác mộng không cách nào thoát ra được. Cho dù mở mắt và đã nhìn thấy anh, thì trong mắt vẫn không có bất kỳ điểm sáng nào.
Tầm nhìn bao quát, nhưng vẫn không nhận ra anh là ai.
Có lẽ cô cảm thấy mình đang nằm mơ, nhưng ngay cả trong mơ mà cô cũng không dám khóc thành tiếng.
Người có tư cách khóc là đứa bé được bố mẹ thiên vị hơn.
Cô chỉ thích kìm nén, nức nở. Những giọt nước mắt nghẹn ngào rơi ra nhiều không kể xiết, cô cứ thế mà nắm lấy tay áo anh. Giọng rất nhỏ, giống như sợ mình sẽ gây rắc rối cho bất kỳ người xa lạ nào.
Cô chất vấn anh.
Anh không đến.
Nước mắt của cô trào ra.
Là lưỡi dao sắc bén nhất để giết chết anh.
Chỉ có ba chữ đơn giản, ngắn gọn.
Nhưng trong khoảnh khắc cộng hưởng linh hồn với cô, Trần Thời Dữ lại cảm thấy trái tim mình bị siết chặt lại, ngay cả hô hấp cũng bị trì trệ trong tích tắc.
Họ đều biết rõ những điều khó nói hãy còn lưu luyến trong lòng.
Cô vẫn chưa quên.
Thì anh nào dám quên?
Không biết đã im lặng bao lâu trong phòng sách.
Trần Thời Dữ xoa xoa phần xương dưới lông mày, tiện tay lấy một quyển sách cũ trên giá xuống, “Mặt trăng và sáu đồng xu” của Maugham.
Trên thẻ mượn sách trong trang bìa chỉ có hai cái tên.
Ngày 14 tháng 5 năm 2013, lớp 11A2 – Từ Thanh Đào.
Ngày 20 tháng 5 năm 2013, lớp 11A2 – Trần Thời Dữ.
Bên dưới là một dòng chữ nhỏ do anh viết.
Vai alta no céu a lua da Primavera.
… Trăng sáng treo giữa màn đêm.
Mở sách ra, một tấm vé vào cổng để xem kịch múa màu đỏ bị đóng bụi đã lâu lặng lẽ rơi xuống đất.
Trần Thời Dữ cúi người xuống nhặt lên, sau khi rủ mắt xuống, tầm mắt rơi vào hàng ghế đầu trên tấm vé.
18 giờ ngày 5 tháng 8 năm 2013.
Vở kịch múa “Đứa con của biển” tại nhà hát kịch Vân Kinh ở Bình Hải.
Một hàng có mười sáu chỗ.
Vở kịch múa đầu tiên trong đời Từ Thanh Đào, Trần Thời Dữ mua vé hàng đầu tiên.
Nhưng không thể đến sân khấu nhìn thấy cô.
Anh ngẩng đầu lên, màn đêm của Bình Hải cũng không có ánh trăng sáng.
…
Cơn bệnh lần này của Từ Thanh Đào kéo dài khá lâu, sau khi bác sĩ kiểm tra xong, mặc dù đã ổn hơn nhiều nhưng Trần Thời Dữ vẫn không cho phép cô đi làm.
Không chỉ không cho cô đi làm, cả ngày anh cũng chuyển công việc về nhà làm, giống như canh chừng cô mọi lúc mọi nơi vậy.
Từ nhỏ đến lớn, Từ Thanh Đào chưa từng cảm đến mức phải “hưng sư động chúng” [*] thế này.
[*] Hưng sư động chúng (兴师动众): đại ý là triệu tập lực lượng, phát động nhiều người làm một việc gì đó, thường thì thành ngữ này được hiểu theo ý nghĩa tiêu cực, đây chỉ là việc nhỏ nên không cần phải kêu gọi hết mọi người làm gì.Đồng thời cũng sinh ra cảm giác “được yêu thương mà đâm ra lo sợ”, rồi lại hơi thấp thỏm, sợ rằng khoảng thời gian hạnh phúc này chỉ là ảo giác của cô.
Người ta thường nói, con người cảm thấy hạnh phúc khi đang trên đường kiếm tìm hạnh phúc.
Nhưng khi thật sự tận hưởng hạnh phúc, tâm trạng lại lo lắng không thôi.
Từ Thanh Đào cảm thấy mình là kiểu người này.
Hơn nữa, vì sự chăm sóc khác thường mà Trần Thời Dữ dành cho mình mà những suy nghĩ bị đè nén trước đây dần bị khơi dậy.
Khiến cô bắt đầu không nhịn được mà lại “tự mình đa tình”.
Cô luôn cảm thấy, hình như Trần Thời Dữ đã thích mình hơn trước một chút.
Haiz.
Không phải đây lại là ảo giác của cô đấy chứ!
Từ Thanh Đào biết, vì thích anh nên cho dù anh làm gì thì cô cũng sẽ yêu thích hết, từ đó sẽ sinh ra ảo tưởng anh cũng thích mình.
Nhưng sau này nghĩ lại, thật ra, chưa bàn tới chuyện thích hay không thích, với trạng thái sau khi kết hôn của cô và Trần Thời Dữ, chỉ cần họ không ly hôn thì quãng đời còn lại có thể mắt nhắm mắt mở mà chỉ giáo nhau rồi:)
Chỉ là, cô vẫn chưa thấy thỏa mãn.
Không muốn anh chỉ thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, mà cô còn muốn nghe thấy chữ “thích” từ chính miệng anh.
Sau khi dưỡng bệnh mấy ngày, cuối cùng thì sức khỏe của cô cũng đã hồi phục hoàn toàn.
Ngày đầu tiên sau khi Từ Thanh Đào đi làm trở lại, cô đăng một bức ảnh lên tường nhà, đó là ảnh chụp ánh mặt trời ngoài cửa sổ.
Nguyên khí Tiểu Đào: Dồi dào sức sống trở lại rồi đây, mọi người ơi!!! Tinh thần làm việc hừng hực trở lại! (Nắm đấm)
Vừa đăng lên đã có bốn, năm lượt thích.
Từ Thanh Đào mở ra xem, quả nhiên là mấy cái tài khoản WeChat quen thuộc.
Nói ra thì cũng kỳ lạ thật, hình như mấy tài khoản WeChat này kết bạn với cô cùng một lúc. Cũng không biết ID WeChat này có từ đâu nữa, như thể là từ trước đến nay họ thân quen với cô lắm vậy, thoải mái gọi cô là chị dâu ở phần bình luận dưới bài đăng của cô.
Bản thân Từ Thanh Đào cũng theo đuổi thần tượng, thế nên cô cũng từng nghe những cô gái theo đuổi thần tượng gọi thần tượng mình là “con trai”, “con gái”, “bố”, “mẹ”,…
Thật kỳ lạ.
Không chỉ vậy, mấy ngày nay, cho dù Từ Thanh Đào đăng gì lên vòng bạn bè thì mấy người này đều ấn like rất đúng giờ.
Chưa bao giờ vượt quá một phút.
Đặc biệt là khi đăng bài liên quan đến Trần Thời Dữ, họ càng like nhiệt tình hơn.
Thậm chí còn kèm theo bình luận rất là khoa trương.
Ví dụ như thế này này:
“Chị dâu và đại ca yêu thương nhau thật đấy!”
“Cặp đôi thần tiên, ngưỡng mộ quá đi!”
“Người chồng xuất sắc, gặp được người đàn ông như vậy đúng là gả cho tình yêu mà! (Like)!”
“Tôi cảm thấy mình đã nhìn thấy tình yêu rồi.”
Không nói những thứ khác ngoài những lời nịnh hót.
Còn không hay ho bằng Từ Thanh Đào lên Tiểu hồng thư sao chép về:)
Vừa buồn nôn lại vừa xấu hổ.
Hơn nữa, không biết có phải là ảo giác của cô hay không.
Cô cứ cảm thấy, bản gốc của những lời này có thể là “Thật ngưỡng mộ tình yêu của hai người (tiểu thuyết năm xu)”, cứ thấy như vậy mới hoàn chỉnh.
Giống thủy quân mà các ngôi sao thuê vậy.
Vốn muốn chụp lại màn hình gửi cho Trần Thời Dữ để phàn nàn với anh về mấy người kỳ lạ này.
Nhưng không biết vì sao, trước khi gửi đi, giác quan thứ sáu của phụ nữ đột nhiên báo động không ngừng.
Mơ hồ nghĩ đến sự việc lần trước, sau khi cô phàn nàn với Trần Thời Dữ về người đàn ông kỳ lạ gọi điện cho anh em mình lúc nửa đêm.
Hai người đã chiến tranh lạnh một thời gian dài.
Từ Thanh Đào liếc nhìn khung trò chuyện trên WeChat, lặng lẽ xóa bỏ lời phàn nàn của mình.
Sau khi trở lại vòng bạn bè, phát hiện mấy người kỳ lạ này đã để lại bình luận dưới trạng thái mới nhất của cô.
Chỉ là, lần này hơi kỳ lạ:
“Chị dâu!! Cuối cùng chị cũng đi làm rồi! (đậu nành khóc lớn)(đậu nành khóc lớn)(đậu nành khóc lớn)!!”
“Tốt quá rồi, chúc mừng chị đã quay trở lại làm việc.”
“Mẹ nó chứ, cuối cùng cũng không cần nhấn like lúc nửa đêm nữa rồi.”
Sau khi bình luận cuối cùng đăng lên thì đột nhiên bị xóa đi ngay trong tích tắc.
Đợi đến khi Từ Thanh Đào xem lại, bèn biến thành một câu khác:
“Chị dâu, đi làm rất tốt, con người nên đi làm nhiều hơn, người đi làm chính là người trên người (ngón cái like)!”
… Cô chỉ đi làm thôi mà, không cần vui vẻ khua chiêng gõ trống như vậy đâu.
Giọng điệu của họ nghe cứ như là đã bị người ta ép phải chứng kiến cảnh “rắc cơm chó” suốt mười mấy ngày nay vậy.
…
Được rồi!
Từ Thanh Đào cũng thừa nhận rằng, gần đây số lần cô đăng ảnh Trần Thời Dữ lên tường nhà cũng cao hơn một chút!
Nhưng cô không hề ép người khác phải xem mà!
Hơn nữa, với những bài đăng thể hiện tình cảm, lượt yêu thích cũng nhiều hơn.
Từ Thanh Đào không nhịn được mà thấy hơi vui vẻ.
Cô cũng chụp lại ảnh màn hình rồi gửi cho Trần Thời Dữ.
[Ảnh chụp màn hình] [Hi hi, trên tường nhà em đăng ảnh của anh có mười mấy lượt yêu thích luôn đấy nhé!] [Xoay vòng vòng ~] [Tung hoa ~]Vì lần trước đăng ảnh Thời Tiểu Dữ chỉ có một người ấn like, nên bây giờ đành an ủi trái tim mỏng manh của anh một chút vậy.
Trần Thời Dữ lập tức trả lời lại: [Ừ.]
Anh: [Bình thường thôi] [Dù sao thì, có người chồng xuất sắc như anh] [Người khác ngưỡng mộ em cũng là chuyện rất bình thường mà.]
Dừng.
Tại đây!
Cô oán thầm một câu trong lòng, đúng là cái đồ ảo tưởng sức mạnh! Nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên.
Nhưng mà, khi nhìn lại, cô cứ cảm thấy cách nói chuyện thế này của Trần Thời Dữ trông hơi quen mắt.
Người không biết còn tưởng rằng mấy người đàn ông kỳ lạ điên cuồng để lại bình luận dưới bài đăng của cô là Trần Thời Dữ tự biên tự diễn đấy:)
Cứ ngỡ cuộc trò chuyện đến đây là kết thúc.
Kết quả là, một giây sau, Trần Thời Dữ đột nhiên gửi mấy tin nhắn đến:
[Sao hôm nay chỉ mới có mười sáu lượt like?] [Bảo anh cậu cũng vào like đi, bây giờ, ngay lúc này, hiểu chưa?] [(Câu bình luận) lại là một ngày rơi nước mắt vì tình yêu tuyệt vời của chị dâu.] [Nhớ xóa phần trong dấu ngoặc đi.]Hồi lâu sau vẫn chưa thấy ai trả lời, dường như bấy giờ ý thức được mình đã gửi nhầm khung trò chuyện.
Một giây sau, màn hình thay đổi.
“Thời Tiểu Dữ” đã thu hồi một tin nhắn.
“Thời Tiểu Dữ” đã thu hồi một tin nhắn.
“Thời Tiểu Dữ” đã thu hồi một tin nhắn.
“Thời Tiểu Dữ” đã thu hồi một tin nhắn.
Từ Thanh Đào chưa kịp nhìn thấy.
Mà mấy tin nhắn này đã bị thu hồi mất rồi.
Từ Thanh Đào: [?]
Anh đã thu hồi cái gì thế?