Alvis lớn lên ở hành tinh hỗn loạn, đã từng gặp đủ loại người khác nhau. Hắn không đơn giản như Nguyên soái mà những người sùng bái nghĩ: Ngay thẳng, khó gần, sát thần trên chiến trường.
Hắn hiểu rõ tính tình của mình.
Có thể do thiên tính giống loài, Alvis ích kỷ, âm u, nghi ngờ nhiều, luôn ôm tâm trạng thà giết lầm còn hơn bỏ sót với bất kì ai tiếp cận.
Hắn không cảm thấy mình có vấn đề, nhưng hắn biết mình có vấn đề trong mắt người khác.
Vấn đề không hề nhỏ.
Nếu không phải Liên Bang hỗn loạn cần một người mạnh mẽ, trẻ trung có thể gánh vác trọng trách chiến tranh, trở thành tín ngưỡng của nhân dân thì sao đám Nghị viện có thể đồng ý cho một người có xuất thân không quyền quý như hắn trở thành Nguyên soái.
Bởi vì những thứ hắn trải qua như một câu chuyện hư cấu, không ứng cử viên nào sáng giá hơn hắn, cho nên đám người kia mới đồng ý cho hắn lên làm Nguyên soái.
Hiển nhiên, cho dù bọn họ có cố cản đường thì Alvis vẫn sẽ thẳng chân đá văng. Không ai có thể cản hắn giành được thứ hắn muốn.
Chiến tranh kết thúc, đám người kia bắt đầu có suy nghĩ dơ bẩn ngu xuẩn.
Nếu không hắn cũng sẽ không đến hành tinh Ronan. Cũng sẽ không gặp Yến Tháp.
Nghĩ đến Yến Tháp, Alvis lại bò một vòng tại chỗ. Tolle thấy hắn làm gì thì bắt chước y chang, hai con rắn như đang chơi trò rắn săn mồi. Alvis càng nghĩ càng hồi hộp.
Nhìn thấy sĩ quan phụ tá chỉ biết bò theo sau đít mình như thằng đần, hắn tức giận quật cho anh một đuôi.
“Không phải tôi bảo anh đừng đến à!”
Tolle bị hắn đập cho choáng váng chuyển hướng. Tuy nhiên, anh không hề bất ngờ với kết quả này, đây mới là bình thường, khi nãy Nguyên soái không giải quyết anh, làm Tolle thấp thỏm kinh khủng.
Bây giờ bị hắn quật cho một cái cũng không đau lắm, Tolle vội vàng giải thích: “Tôi chỉ muốn xem Nguyên soái thế nào.”
Alvis lạnh lùng nhìn anh, im lặng.
Tolle nhìn hắn đổi về nguyên hình lại không nói câu nào, như nghĩ đến gì đó, hỏi: “Nguyên soái, ngài muốn về với bọn tôi ạ?”
Alvis không lên tiếng.
Ở nơi Tolle không nhìn thấy, đôi mắt hắn có chút mờ mịt.
Hắn cũng không biết nên làm gì.
Lựa chọn chính xác nhất chính là quay về, khiến tất cả mọi thứ về đúng đường ray của nó chứ không phải ở một nơi vắng vẻ tại hành tinh Ronan, ngày nào cũng tranh giành sự chú ý với mấy đứa nhóc con.
Kẻ thù của hắn mà biết Alvis ngày nào cũng ở đây làm những mấy chuyện này, mấy tên đó sẽ cười đến khi nào rụng răng mới thôi.
Đây vốn là câu chuyện cười buồn cười nhất của thế kỷ.
Đôi mắt của Alvis tối đi, nhanh chóng bò về phía trước. Tolle nhận ra ý của hắn. Dù anh không hiểu tại sao Nguyên soái nói đi là đi như vậy. Rõ ràng trước giờ ăn tối vẫn kiên định muốn ở lại đây, bây giờ mới hỏi một chút lại nhất quyết muốn đi.
Suy nghĩ của Nguyên soái không dễ đoán, anh cũng không muốn đoán.
Tolle vội vàng nhắn tin cho mọi người.
Rắn độc Tolle: Không cần đến, Nguyên soái sắp về.
Chuột đuôi cụt ẩn anh: Gì vậy? Sao tự nhiên quyết định về? Đừng nói là cãi lộn với người yêu nhé.
Thỏ ẩn danh: Ôi chu choa, có biến.
Marmota ẩn danh: Thật luôn, tính luôn cả thời gian chúng ta đi tìm Nguyên soái thì mới có một tháng thôi mà, sao lại về? Không phải có người cứu Nguyên soái hả, hay người này xấu quá?
Chuột đuôi cụt ẩn danh: Bớt nhảm lại, Nguyên soái không phải hạng người đó.
Marmota ẩn danh: Cậu mới ngu đấy, Nguyên soái có phải người đâu.
Chuột đuôi cụt ẩn danh: Cậu nói cũng đúng, vậy mình làm gì đây. Đến hết rồi, tính về thật á, không ai tò mò luôn?
Thỏ ẩn danh: Tò mò… rốt cuộc ai là cứu Nguyên soái vậy. Tò mò quá đi, rắn độc Tolle miêu tả chút vị kia ra làm sao được không?
Tolle không trả lời bọn họ mà là người khác lên tiếng.
Alvis: Có phải các người không biết hai chữ “ẩn danh” kia không có tác dụng với tôi không:)
…
Không còn ai dám nói.
Alvis nhét quang não vào trong nút không gian. Hắn không hề muốn về lại thành người, chỉ dùng nguyên hình bò thật nhanh trên mặt đất.
Rất nhanh đã bò ra ngoài một khoảng.
Hắn sợ mình hối hận.
Tolle phải sử dụng hết sức bình sinh mới có thể đuổi kịp Nguyên soái của mình. Anh bò đến mức khát khô cả cổ, đầu thì bốc khói nghi ngút. Đến khi vất vả lắm mới đuổi kịp hắn, anh lại phát hiện Nguyên soái dừng lại.
“Nguyên soái, có chuyện gì vậy ạ?” Anh tận tụy hỏi.
Không biết Alvis nghĩ gì, ánh mắt của hắn thay đổi. Hắn tranh thủ lúc Tolle chưa phản ứng kịp, chui vào một chỗ để trốn. Đuôi cụt đung đưa trên kẽ hở của bức tường, không tự chủ vẽ vòng tròn trong khi đầu rắn lớn bằng ngón tay cái chui vào trong, tự chôn mình vào đó.
Đến tận khi đuôi không chịu nổi, sắp đâm lủng tường, Alvis mới rút đầu ra. Hắn tự chửi mình trong lòng: Thằng khùng!
Chui ra, Alvis nhìn thấy Tolle tìm hắn nãy giờ: “Mấy giờ rồi?”
Tolle: “Thưa Nguyên soái, sắp hai giờ sáng.”
Anh cứ nghĩ Alvis muốn hỏi khi nào tinh hạm đến. Tolle lắc lư đầu, nói: “Dựa theo tốc độ hiện tại, khoảng ba giờ thì tinh hạm sẽ đến. Sau đó chúng ta sẽ lên tinh hạm, quay về thủ đô.”
Nếu Nguyên soái tạm thời không muốn nói chuyện với mấy người kia, bọn họ có thể quay về nơi đóng quân của Quân đoàn 1.
Tolle đã tính toán xong xuôi tất cả, đáng tiếc Alvis không hề muốn đi nơi nào trong hai nơi anh sắp xếp.
Hắn nhìn phương hướng, hai mắt tối đi.
Alvis nghĩ thầm: Có lẽ hắn đã thật sự trúng độc.
Trên đường đến đây, trong đầu hắn chỉ có một thứ, chính là ánh mắt của Yến Tháp khi nhìn thấy nguyên hình của hắn. Cậu ấy đang nghĩ gì? Không tin được, không có cảm giác, hay….. ghét hắn?
Nếu không thấy rõ thái độ của Yến Tháp, Alvis cảm thấy sau này mình đừng hòng ngon giấc.
Vì giấc ngủ của mình, hắn cảm thấy mình cần quay về.
Vì vậy chưa để Tolle thở lại bình thường, Nguyên soái của anh đã biến mất.
Tolle đuổi không kịp: “…”
Anh thật sự muốn biết, Nguyên soái rốt cuộc là loài rắn nào, tại sao lại sở hữu tốc độ thần sầu thế này a a a!
Ngài là rắn! Không phải chim! Bò như bay như vậy làm gì!
Tolle âm thầm khịa, vừa hùng hổ đuổi theo hắn trên con đường cũ.
– –
Yến Tháp mở cửa bước ra vườn rau. Trước mặt cậu bây giờ là một mảng cỏ dại, ánh đèn rọi ra, nơi sáng nơi tối.
Cậu đứng đây mười phút mà rắn nhỏ không xuất hiện, trong bụi cỏ cũng không có tiếng động gì. Yến Tháp rũ mắt, có chút mất mát.
Không biết có phải cậu dọa thằng bé rồi hay không.
Lúc rắn nhỏ là cún con, thằng bé là một thằng nhóc cực thích ở nhà. Yến Tháp không ra khỏi cửa nó sẽ không đi, chỉ thích ở bên cạnh Yến Tháp, không hiếu động hoạt bát như nhóc trắng đen, thích chạy vòng vòng trong sân, còn có thể leo cây.
Bé báo tuyết cũng thích quậy cùng với nhóc trắng đen, bé chưa đến một ngày mà đã lộ rõ bản chất.
Một đứa nhỏ không thích ra khỏi nhà bị cậu nhìn thấy bí mật, sợ đến mức chạy trốn cả đêm, bóng cũng không để Yến Tháp thấy.
Yến Tháp không biết làm sao. Cậu thở dài, thật ra cậu thấy nguyên hình của rắn nhỏ tuy xấu nhưng lại là xấu đáng yêu, không biết tại sao đối phương lại giả làm cún con lâu như vậy.
Bây giờ ngẫm lại, những hành vi ban đầu của “cún con” căn bản không phải thứ một con cún con có thể làm được.
Thích dùng đuôi chọt người, thích nơi ẩm ướt, thích nước, thích ngủ,….
Ngày xưa chỉ cảm thấy nó không thích hoạt động, không ngờ cún con thật ra không phải cún con mà lại là rắn con.
Một bé rắn chỉ lớn bằng bàn tay, thích cuộn mình lại như trái bóng.
Yến Tháp cúi đầu, xuất thần.
Có lẽ rắn nhỏ bị cậu dọa chạy, không biết sau này có còn gặp lại nhau không. Yến Tháp mất mát nghĩ thầm, vừa nhấc chân muốn rời khỏi, đột nhiên có tiếng lá cây xào xạc.
Cậu ngẩng đầu nhìn cái cây xiêu vẹo trong sân theo bản năng. Thật ra nó khá xum xuê, chỉ là hình dạng hơi kì quặc nên bị Yến Tháp gọi là cây xiêu vẹo.
Cậu nhìn một chút, không thấy gì, cảm thấy mình nghĩ nhiều.
Một con rắn chỉ to có bằng đấy có thể leo cao được như vậy à.
Có lẽ gió đêm nay lớn.
Yến Tháp xoay người chuẩn bị rời đi, trên đầu lại có tiếng xào xạc vang lên như có người cố gắng thu hút sự chú ý của cậu.
Cậu dừng bước, ngẩng đầu, im lặng hồi lâu.
“… Alvis?”
Tiếng xào xạc ngưng bặt, cây yên tĩnh đến khó tin.
Yến Tháp nhếch môi, cố tình thở dài rồi bảo: “Mình nghe lầm mất rồi.” Nói xong, cậu giả vờ đi.
Tiếng lá cây xào xạc lại vang lên, cậu đi càng xa, tiếng xào xạc càng lớn, cuối cùng ở lúc Yến Tháp xoay người, một bóng đen vọt ra, lao thẳng vào lòng Yến Tháp.
Chiếc đuôi nhỏ dài màu đen quấn chặt lấy cổ tay mảnh khảnh trắng nõn của Yến Tháp như sợ cậu bỏ đi thật nên không dám ngẩng đầu nhìn Yến Tháp mà chỉ vùi đầu vào lòng bàn tay ấm áp của cậu như nó hay làm mỗi đêm.
Yến Tháp cũng không tùy tiện quan sát rắn nhỏ trên tay mình. Cậu cẩn thận dùng ngón tay vuốt ve nó, mang nó vào phòng.
Lúc bọn họ đi vào, Tolle mệt mỏi lắm mới đuổi đến trợn tròn mắt.
Ý của Nguyên soái là gì? Thế là có đi hay không? Anh có cần nhắn tin cho mọi người hay không?
“Gửi tin nhắn cho bọn họ, bảo bọn họ đến đây.” Trong lúc xoắn xít, giọng nói lạnh lùng của Nguyên soái vang lên bên tai anh. Tolle thở phào nhẹ nhõm, sau khi đồng ý thì lập tức nhắn tin vào trong nhóm.
Lúc trước bị Alvis cảnh cáo một lần, bây giờ mọi người đều chỉ trả lời chứ không bàn tán gì thêm.
Tuy nhiên, vẫn có người tò mò.
Hoa ăn thịt người Zachley: Có chuyện gì vậy? Làm hòa với ân nhân rồi (nhỏ giọng.JPG)
Tiếc là không ai để ý đến Zachley.
Nhóm chat im lặng lại.
Tiểu Thất vẫn đứng ở đó. Nó thấy cổ tay cậu có con rắn cũng không nghi ngờ gì, chỉ đi theo Yến Tháp đến phòng ngủ. Sau khi đến phòng ngủ rồi, nó mới lên tiến: “Chúc cậu chủ nhỏ ngủ ngon.”
Yến Tháp cúi người sờ đầu nó: “Ngủ ngon. Mai bọn tôi sẽ dậy trễ, cậu cũng nghỉ ngơi nhiều chút nhé.”
Tiểu Thất khéo léo đồng ý, chờ Yến Tháp vào phòng rồi, nó cũng về lại căn phòng nhỏ của mình.
Vào phòng ngủ, Yến Tháp cũng không ngủ ngay. Cậu đặt bàn tay đang nắm lại của mình lên giường, con rắn đang trốn bên trong nằm im một hồi mới cẩn thận thò đầu ra.
Được Yến Tháp dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve.
Rắn nhỏ đột nhiên thấy hơi choáng váng.
Cảm giác này không giống với ngày xưa. Ngày xưa nó dùng hình dạng cún con để tiếp cận Yến Tháp, bây giờ lại ở nguyên hình, nó nhạy cảm hơn rất nhiều. Rắn nhỏ như bị đầu độc, nó gác đầu lên ngón cái của Yến Tháp, mơ màng đối mặt với cậu, thỉnh thoảng chột dạ thè lưỡi.
Yến Tháp không hỏi quá nhiều, dù sao cậu mới vừa dọa nó chạy. Rắn con nhát như vậy, hỏi nó nữa không chừng nó chạy luôn không tìm được.
Yến Tháp chưa vuốt ve rắn bao giờ, cậu không biết phải làm sao nó mới thoải mái. Tuy vậy nhưng Yến Tháp có kinh nghiệm vuốt ve mấy loài khác đầy mình, trực giác chính xác, kỹ thuật tuyệt vời.
Rắn nhỏ bị cậu vuốt từ đầu đến đuôi, từ vết sẹo thảm thiết trên đỉnh đầu đến chóp đuôi gãy mất.
Yến Tháp không có chút chê bai nào, vẫn vuốt ve nó như không nhìn thấy tất cả. Rắn nhỏ rất thoải mái, lưỡi rắn vô tình đụng trúng mu bản tay của cậu, để lại vết nước sang sáng.
Nó càng ngày càng thích Yến Tháp.
Yến Tháp thấy nó không bài xích bèn cẩn thật đặt nó bên cạnh gối của mình, sau đó cậu cũng nằm xuống, vừa nói vừa ngáp.
“Ngủ cẩn thận nhé, coi chừng bị mọi người đè.” Dù sao rắn nhỏ rất nhỏ, bị đè là toi.
Rắn nhỏ chủ động bò xuống cổ tay cậu, chọt nhẹ đuôi tỏ ý mình nằm ở đây sẽ không có cún hay báo nào có thể làm phiền nó.
Nhận ra ý của nó, Yến Tháp cũng không ý kiến, nhưng đây là lần đầu tiên cậu ngủ khi có con rắn quấn quanh cổ tay mình. Yến Tháp cảm thấy rất mới lạ, bèn hỏi: “Có phải ngày xưa em lặng lẽ biến về hay không?”
Rắn nhỏ cứng đờ, đuôi vẽ vòng tròn trên cổ tay Yến Tháp.
Yến Tháp hiểu ngay, cậu chọt nhẹ đầu nó: “Rồi rồi, ngủ đi, sau này không được chạy lung tung nữa, biết không.”
Hiển nhiên là không. Chỉ cần cậu không ngại, nó cũng sẽ không.
Rắn nhỏ ngoan ngoãn ngủ cả đêm, không lộn xộn đánh thức cậu.
Nhưng sáng hôm sau mém nữa nó bị con chó ngu hù chết.
Nhóc trắng đen hoàn toàn không nhớ chuyện tối hôm qua, chỉ cảm thấy cả người tràn đầy năng lượng, vừa chuẩn bị cho Yến Tháp một cái ôm ấm áp đầy tình yêu đã nhìn thấy một con rắn quen thuộc thò đầu khỏi chăn của Yến Tháp.