Đang vui sướиɠ vì mình có tiến bộ, ngày hôm sau tiết tự học buổi sáng lại có chuyện lớn xảy ra.
Lưu Hữu Dung vừa đến lớp đã bị gọi đi luôn, mở hội nghị khẩn cấp giữa các chủ nhiệm lớp, tiết tự học hoàn toàn không có ai quản, trong phòng học cãi cọ ồn ào.
“Kha Kiến Thông đã xảy ra chuyện.” Một bạn nam đi sang lớp bên cạnh hỏi thăm chuyện, khi quay về mặt bị dọa trắng bệch, “Ngày hôm qua Kha Kiến Thông không về ký túc xá, mấy người trong phòng ngủ cho rằng cậu ta lại đi ra ngoài chơi, nên không để ý, kết quả buổi sáng hôm nay được phát hiện là bị nhốt ở trong phòng thiết bị.”
Lâm Kiều nghe thấy những lời này liền nhìn sang, loại phương pháp trả thù này, làm người ta sởn tóc gáy…
“Trong phòng thiết bị, vậy cậu ta chết chưa?!”
“Không có! Là bị nhốt cả đêm trong đó nên sợ hãi.”
“Ôi mẹ, cậu làm tôi sợ muốn chết!” Một nam sinh duỗi tay vỗ ngực.
Nam sinh khi quay về sắc mặt có chút khó coi, “Tôi cảm thấy cùng với việc cậu ta sắp chết cũng không khác nhau lắm, khi Kha Kiến Thông được đưa ra ngoài chân cũng đứng không vững, sắc mặt trắng xanh, hỏi tình huống của cậu ta thế nào cũng không dám nói chuyện, cứ mở miệng nói mình sợ chết gì đó, ngớ ngớ ngẩn ngẩn, cứ như đầu óc có vấn đề.”
“Bị đánh hả?”
“Không phải, không có một chút thương tích nào, toàn thân trên dưới đều hoàn hảo!”
“Vậy chắc đã bị dọa rồi, bị nhốt ở trong phòng thiết bị cả đêm đúng là rất dọa người, buổi tối xung quanh chỗ đó cũng không có người đi qua, sao tự nhiên cậu ta lại chạy tới nơi đó làm gì không biết?”
“Là bị người khác nhốt đấy, cửa phòng thiết bị đã bị khóa lại từ bên ngoài, không biết bị ai cố ý khóa lại, trên giá bóng rổ còn để một cái máy phát âm nhỏ, mở cả đêm kể chuyện ma.”
“Mẹ kiếp, trò đùa này cũng ghê quá đi, nếu là tôi chắc cũng bị hù chết.”
Lâm Kiều nghe xong luôn cảm giác thấy không đúng, lần này đã không phải đơn thuần là trò đùa, nếu lại nặng tay thêm một chút, đó chính là án mạng.
Lâm Kiều có chút thất thần, giữa trưa khi quay về phòng ngủ, mọi người cũng đang thảo luận.
“Mấy cậu nói Kha Kiến Thông thật sự là bị chuyện ma dọa sợ chết sao?”
Đường Văn Toàn có chút không tin, “Tớ cảm thấy nếu là nữ sinh bị nhốt ở trong phòng thiết bị nghe chuyện ma cả đêm thì có khả năng sẽ bị dọa sợ, nhưng nam sinh thì cũng không đến mức đó chứ, hơn nữa nếu cậu ta không muốn nghe, hoàn toàn có thể bịt kín lỗ tai lại mà?”
“Không phải, tay chân cậu ta đều bị trói lại, không nghe cũng không được.” Lục Y Y vội vàng hạ thấp giọng nói, hình như có chút sợ hãi, “Hơn nữa buổi sáng hôm nay lúc cậu ta được cứu ra sắc mặt tái nhợt, bạn lớp tớ có thấy, hình như bị dọa không nhẹ.”
Đường Văn Toàn cùng Cố Ngữ Chân nghe vậy đều có chút sợ hãi, thứ này mà cứ tưởng tượng sâu thêm, thật sự có chút đáng sợ.
Lục Y Y đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, “Các cậu có biết trước kia có người từng dùng thính giác làm một người khác phát điên hay không? Chính là mỗi ngày khi đi ngủ, bên tai lại có tiếng bi đập vào nhau, người kia đi sang hỏi hàng xóm, không ai thừa nhận, nhưng cứ đến buổi tối âm thanh đó lại xuất hiện. Người kia nghe lâu rồi sinh ra ảo giác, tự mình dọa mình điên, về sau mới phát hiện là có người cố ý vào thời gian đó chơi bi, mục đích chính là hại hắn. Tớ cảm thấy hai cách làm này khá giống nhau, Kha Kiến Thông rốt cuộc đã đắc tội với ai, Tống Phục Hành cũng đã chuyển trường, ai sẽ đi ra chỉnh cậu ta?”
“Kha Kiến Thông kiêu ngạo như vậy, cũng đắc tội nhiều người, trong trường nhiều học sinh như vậy, căn bản không tra ra là ai được, đây là tự làm bậy không thể sống rồi?”
Lâm Kiều nghĩ ra gì đó đột nhiên đứng lên, ba người dừng nói chuyện.
Cố Ngữ Chân: “Kiều Kiều, cậu sao vậy?”
Lâm Kiều có chút thất thần, “Tớ đột nhiên nhớ ra, bình nước còn để ở dưới lầu, tớ đi xuống lấy.”
“À ừ.”
Lâm Kiều mở cửa phòng ngủ, ra khỏi ký túc xá, lại nhịn không được chạy về phía sân thể dục.
Còn chưa tới thời gian nghỉ trưa, trên sân thể dục có rất nhiều học sinh, chơi bóng rổ, nói chuyện phiếm đi dạo, đặc biệt náo nhiệt.
Lớp một ngày hôm qua có một tiết thể dục vào tiết cuối, sau khi tan học, phòng thiết bị sẽ không có ai qua lại nữa, Kha Kiến Thông vào tiết thể dục vẫn còn ở đó, nhưng khi tan học lại không thấy đâu.
Tất cả học sinh được tự do hoạt động đến tiết tự học buổi tối, nếu không ai vắng trong tiết tự học buổi tối, như vậy thời gian đó sẽ có phạm vi trong hai giờ từ sau khi tan học đến tiết tự học buổi tối.
Lâm Kiều đi tới gần phòng thiết bị, cửa phòng thiết bị đã bị khóa, không có cách nào để đi vào.
Cô hơi ước lượng bước chân, xuyên thấu qua khe hở giữa cánh cửa mà nhìn vào bên trong.
Bên trong không hề loạn như cô tưởng tượng, ngoại trừ trên đất đầy tro bụi, thì cũng không còn dấu vết dư thừa, chỉ có một chỗ tương đối sạch sẽ, hẳn là chỗ Kha Kiến Thông nằm tối qua.
Cô cẩn thận quan sát bố cục bên trong, giá dựa tường bóng rổ, cái giá rất cao, trong phòng thiết bị không có bất luận đồ gì có thể lót chân.
Với độ cao này thì nữ sinh chắc chắn không thể với tới, chắc hẳn phải là một nam sinh rất cao, duỗi tay có thể để lên, chiều cao hẳn phải từ 1m78 trở lên.
Trên mặt đất có một chai nước khoáng, được đặt ngay ngắn ở đó, bên trong trống rỗng, còn có một chồng khăn giấy được để ở trong góc.
Người này ngày thường nhất định rất chú trọng sạch sẽ, ở dưới tình huống hoảng loạn lúc nào cũng có thể có khả năng bị người khác phát hiện, mà còn có thể đặt chai nước ngay ngắn như thế kia, như vậy có thể thấy rõ tố chất tâm lý của người này mạnh đến đáng sợ.
Lâm Kiều trong lòng trầm xuống, cẩn thận đánh giá vài lần.
Tuy rằng đều là những đồ vật rất bình thường, nhưng cô lại không thể nghĩ ra chính là, vì sao khăn giấy còn gấp lại đặt đến ngăn nắp như vậy?
Người bình thường dùng khăn giấy nhiều nhất là lấy khoảng hai tờ, hơn nữa cũng chỉ tùy tiện mà rút, một chồng như vậy còn bị dính nước, dùng để lau tay hình như có chút kỳ lạ?
Chỉ một buổi chiều, toàn trường đã truyền khắp nơi, Kha Kiến Thông rất có bản lĩnh, dường như đã làm toàn trường nhớ kỹ tên của cậu ta, mỗi lần có chuyện thì sẽ là chuyển lớn.
Lưu Hữu Dung mở máy chiếu chiếu hình ảnh ổ khóa cùng ảnh chụp máy phát âm, mỗi lớp trong trường đều phải đối chiếu một lần.
Trò đùa của học sinh này rất thông minh, hoàn toàn tránh được camera, lợi dụng triệt để bố cục trong trường học.
Ở ảnh đầu tiên căn bản không chụp được ai, phạm vi này thật sự quá lớn.
Hiệu trưởng cảm thấy chuyện như vậy, tốt nhất là có thể tự giác đứng ra nhận sai, việc liên tiếp như thế này nếu mà làm lớn lên, thanh danh của trường học cũng không còn giữ được.
“Nếu các bạn học ai đã từng gặp loại khóa cùng máy phát âm như thế này ở đâu, cần phải nói cho giáo viên, về vấn đề khác, nếu trò đùa này là từ một học sinh nào của lớp chúng ta, tôi hy vọng em đó có thể tự mình chủ động thừa nhận, không nên chờ đến khi trường học điều tra ra. Bạn học Kha Kiến Thông đã nghiêm trọng đến việc phải đi trị liệu tâm lý, hành vi lần này thật sự quá nguy hiểm, nói đùa cũng phải có mức độ!”
Bầu không khí trong lớp quá áp lực, mặc dù không ai tham dự việc như vậy, cũng cảm giác được tính nghiêm trọng của chuyện lần này, cũng đã phải đi trị liệu tâm lý, quỷ mới biết Kha Kiến Thông ở trong phòng thiết bị đã xảy ra chuyện gì.
Hiện tại còn chưa biết là ai, liền tương đương với việc xung quanh bất luận ai cũng có khả năng là người khởi xướng trò đùa dai này, vậy thật đáng sợ, không hoảng sợ nhân tâm mới là kỳ quái.
Lâm Kiều nhìn ảnh trên máy chiếu, đầu óc hoàn toàn ngốc đi.
Ổ khóa này cô đã từng thấy một cái giống y như đúc, ở trong phòng Hoắc Ngập…
Cô nhìn về phía Hoắc Ngập, mặt mày nhìn rất sạch sẽ, không có một chút sợ hãi hay chột dạ nào.
Lâm Kiều nhịn không được nhíu mày, cô cảm thấy một ổ khóa không thể chứng minh được gì, chỉ là phản ứng của anh không đúng.
Anh quá bình tĩnh, không có phản ứng gì, thậm chí không có chút kinh ngạc, dẫu ổ khóa trên ảnh giống y hệt như ổ khóa trong ngăn bàn của anh.