“Người đó hỏi dì là “người trong căn hộ này đâu rồi?” khiến cho dì cực kỳ hoảng sợ luôn…… Này! Này! Dì còn chưa nói xong cơ mà……”
Bàn tay nắm lấy di động của Trì Diễm nắm có chút run rẩy, trong lòng cực kỳ đau nhói.
Thích Thủ Lân hết lần này đến lần khác tìm kiếm sự an ủi và giúp đỡ từ cậu, nhưng cậu cứ một mực trốn tránh.
Hắn đã từng cổ vũ và an ủi cậu bao nhiêu lần như vậy…… Cho dù, cho dù bọn họ không có khả năng nào khác, nhưng mà bản thân cậu cũng không nên vong ân phụ nghĩa như thế.
Tim của Trì Diễm nhói đau, gọi cho Thích Thủ Lân, đến cả lời định nói cũng chưa nghĩ ra.(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad @Escanor1201 và WordPress EUPHORIA ở https://bit.ly/3QDiEfd)
“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau……” Gọi đi gọi lại khoảng mười phút, chỉ có một giọng nói lạnh băng đáp lại cậu.
Cậu lại lục lọi nửa ngày, cuối cùng cũng tìm được số của thư ký Ngô. Gọi thì gọi được, nhưng mà lúc gọi đến thì thật lâu. Trì Diễm gọi lại lần nữa, lần này ngoài dự đoán vậy mà đối phương lại bắt máy.
“Alo, chào ngài. Thư ký Ngô là tôi…… Trì Diễm.”
“A…… Tôi biết chứ, chào cậu, ngài Trì.” Giọng của thư ký Ngô thật lạnh đạm, dường như có thêm một chút mỏi mệt.
“Ực…… ừm, tôi muốn tìm Thích Thủ…… Thích tổng. Nhưng mà di động của anh ấy khóa máy mất rồi.”
“Cậu còn biết tìm đến Thích tống à?” Thư ký Ngô cười khẽ một tiếng, Trì Diễm nghe thấy có gì đó sai sai, vội vàng giải thích: “Mười ngày trước tôi ra nước ngoài học hỏi, di động không có đăng ký cuộc gọi quốc tế. Lúc về mới nhìn thấy Thích tổng gọi cho tôi rất nhiều cuộc gọi, cho nên……”
“……” Cậu nghe thấy tiếng thư ký Ngô thở dài một cái. “Thích tổng cậu ấy gặp chuyện rồi.”
“Khi kiểm tra nguyên liệu cung cấp cho phòng triển lãm vào tuần trước…… Giàn giáo bên cạnh sập xuống…… Cậu ấy và nhà thiết kế……”
“Nhà thiết kế được Thích tổng che cho nên bị thương không quá nặng, nhưng mà Thích tổng đến giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh.”
……
Trì Diễm thất hồn lạc phách mà chạy đến bệnh viện, sao đó lại bị bảo vệ nghiêm ngặt chặn ở bên ngoài. Thích Thủ Lân xảy ra chuyện là một cú sốc đối với Minh Trì, giữ được mạng của hắn là một điều cực kỳ may mắn. An toàn của hắn là ưu tiên hàng đầu của hội đồng quản trị.(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad @Escanor1201 và WordPress EUPHORIA ở https://bit.ly/3QDiEfd)
Tuy thế, sự biến động giá cổ phiếu của Minh Trì giá cổ phiếu cùng với sự thay đổi ban lãnh đạo…… mọi sóng gió ở bên ngoài đều không tài nào ảnh hưởng đến người đàn ông này.
Thích Thủ Lân năm yên trong phòng, bốn phía đều được che kín bằng rèm. Mặc cho Trì Diễm nhìn thế nào cũng nhìn không thấy, chỉ có thể đứng ngoài hành lang, tim như bị khoét đi một mảng.
“Cho hỏi cậu là ai, vì sao lại đứng ở chỗ này……”
Trì Diễm nghe thấy bèn ngẩng đầ thì nhìn thấy đó là một đôi nam nữ.
Dáng vẻ cả hai đều độ chừng 50-60 tuổi, nhưng không hề có chút dấu vết lão hóa nào. Tuy rằng vẻ mặt ai cũng u buồn, nhưng nhan sắc lẫn khí chất đều cực kỳ xuất sắc.
Trì Diễm ngơ ngác nhìn hai người họ một chút mới hiểu ra—— Thích Thủ Lân thừa hưởng vẻ ngoài của người đàn ông này, còn đường nét trên khuôn mặt thì di truyền từ người phụ nữ kia.
Bọn họ là bố mẹ của Thích Thủ Lân.
“Cậu đến thăm Thích Thủ Lân à?” Người phụ nữ lại hỏi. Trì Diễm lập tức đứng lên, hai tay quy củ mà để ở hai bên.
Đối phương có khí chất như giáo viên chủ nhiệm thời cao trung vậy, tuy rằng không phải lạnh lùng gay gắt gì, nhưng có thể khiến cho người trẻ tuổi từng thi đại học đại học như cậu phải lo lắng.(Truyện chỉ được đăng tại Wattpad @Escanor1201 và WordPress EUPHORIA ở https://bit.ly/3QDiEfd)
Trì Diễm biện minh cho lý do mà bản thân xuất hiện ở nơi này: “Cháu là nhân viên của Thích tổng…… Cho nẹn, cho nên mới vội đến xem cháu có thể giúp gì được không. Thích tổng có cần gì đó hay không……”
Cha mẹ của Thích Thủ Lân liếc mắt nhìn nhau, như thể họ đang phỏng đoán về người thanh niên trông có vẻ trung thực này.
“Cậu tên gì?” Mẹ của Thích Thủ Lân lại hỏi.
“Cháu……” Trì Diễm nắm lấy góc áo, khoác lên lớp ngụy trang mà cậu từng quyết định vứt bỏ.
“Cứ gọi cháu là Tiểu Thạch ạ.”