Nghê Già: …
Ừm, hình như câu này không bình thường cho lắm.
Lúc đó, Nghê Già mới bắt đầu ngờ ngợ nhận ra, nghĩ lại, câu Doãn Thiên Dã nói ở khách sạn, và lời Tần Cảnh vừa nói…
Nghê Già vô cùng 囧: “Không phải kiểu ngủ đó, gần đây em bận quá nên mệt, vừa đến nơi đã ngủ cả ngày rồi, anh ấy thì, hình như cả ngày hôm nay ngồi đọc sách đó.”
Tần Cảnh:…
“Cả ngày hôm nay chỉ có thế thôi ấy hả?? Hai đứa em đúng là một đôi!!!” Tần Cảnh hết nói nổi, cuối cùng lại bảo: “Vậy chị phải đưa em về sớm thôi, có khi, chậm thêm mấy phút, nó làm thịt chị mất.”
Nghê Già khẽ nhíu mày: “Làm gì đến mức đấy.”
“Ây, thôi kệ, đi về đi về.” Tần Cảnh thúc Nghê Già đi ra.
Nhưng mà, vừa ra khỏi cửa hàng đã gặp người quen.
Nghê Già thấy Ninh Cẩm Nguyệt đâm đầu đi tới thì, phản ứng đầu tiên lại là, chán vậy, mất công chạy đến Macao để tay nắm tay đi chơi với bạn nhỏ Việt Tiểu Trạch rồi, mà kết quả, vẫn làm đau lòng người yêu thầm của anh.
Phản ứng tiếp theo thì khá bình thường, ai ai, Ninh Cẩm Nguyệt này, thật sự dai như âm hồn ấy.
Có điều, hôm nay, Ninh Cẩm Nguyệt lại là, đi cùng Liễu Phi Phi.
Cô ta thấy Nghê Già, cũng rất kinh ngạc, còn đặc biệt ân cần tới chào hởi, nhiệt tình đến mức Nghê Già nổi hết cả da gà: “Nghê Già, thật đúng dịp quá, không ngờ cô cũng đi chơi Macao. Đúng rồi, cô ở khách sạn nào vậy, hôm nào cũng hẹn đi chơi?”
Nghê Già thẳng thắn: “Ở đây không lâu.”
Ninh Cẩm Nguyệt cũng thẳng, thấy Nghê Già lạnh nhạt không cảm xúc, còn cười hì hì nói: “Nói thế nào thì nói, hai chúng ta cũng từng có lần hợp tác rất tốt mà, tôi còn xem cô là đối tác đó.”
Nghê Già cười nhạt: “Vậy hả?”
Ninh Cẩm Nguyệt cũng không ở lại nhiều lời nữa, chào Tần Cảnh một tiếng, Liễu Phi Phi cũng ngoan ngoãn chào hỏi hai người, rồi mỗi người đi một ngả.
Xe lái đến khách sạn, Tần Cảnh đã hẹn Doãn Thiên Dã ra ngoài, nên không xuống xe.
(dip: má, hai người này đi chơi cả ngày về không mệt à?)
Nghê Già về đến phòng, Việt Trạch vừa tắm xong đi ra, mặc một áo choàng tắm màu xanh dương đậm, tóc ướt nhẹp.
Nghê Già vô cùng kinh ngạc: “Có nóng đến mức đó không?”
“Vừa này chơi bóng rổ với Thiên Dã.” Việt Trạch nói xong, ánh mắt rơi xuống một chiếc túi giấy vuông vắn xinh xắn trên tay cô, rất âm hiểm, rõ là biết rồi mà còn cố tình hỏi. “Đi nhanh thế đã về rồi, mua gì vậy?”
Nghê Già nghe mặt mới hơi đỏ lên, xoa xoa ngón tay, không lên tiếng.
Việt Trạch liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bối rối, thầm cười trong lòng, ngoài mặt thì làm bộ chẳng biết gì, rất tò mò, buổi bực hỏi: “Mua gì đó?”
Nghê Già phản xạ vung tay giấu túi ra sau lưng.
Anh đã tiến tới, đưa cánh tay ra sau lưng cô lục lọi. Cánh tay nâng đẩy cổ áo choàng tắm đi, hương xà phòng bạc hà tươi mát trộn lẫn hương vị đặc trưng của người đàn ông quanh quẩn trước mũi Nghê Già. Tim cô khẽ động, đột nhiên có cảm giác muốn nhào lên cắn anh một cái.
Cô vừa bị phân tâm, anh đã hơi nghiêng người, thò tay vào trong túi, rút ra một nhúm mềm mềm.
Trong tay anh là hai miếng vải nhỏ và vài sợi dây dài rất mảnh.
Việt Trạch cầm hai mẩu vải trong tay, cảm giác không đủ một nắm tay trơn trơn mà mềm mềm này, đúng là, làm người ta nghĩ linh tinh.
Ánh mắt anh lưu luyến liếc cô một cái, nghĩ, nếu cô mặc cái này vào, nhất định là,
Màu xanh dương, có một loại gợi cảm dịu nhẹ.
Nếu cô mặc vào, nhất định, tuyệt sắc!
Tim anh đập có chút hỗn loạn, anh âm thầm hít một hơi, mới miễn cường áp xuống được cảm giác khô nóng vừa nhen nhóm, ngoài mặt, làm bộ bình thản hỏi: “Là mua mấy cái, này, hả?”
Nghê Già cứ cảm giác chữ “này” của anh có hàm nghĩa gì đó, cho nên nghiêm mặt, không nhìn anh, nói bừa: “Vải ít, cho tiện.”
Nhìn cô thẹn thùng hạ mắt xuống, khuôn mặt nhỏ nóng đỏ lên, Việt Trạch không nhịn được nhếch khóe môi, nhân lúc cô chưa phát hiện ra, lại thu lại nụ cười, nói như thật:
“Bạn học Nghê Già!”
“A?” Nghê Già nghe anh đột nhiên đổi giọng, có vẻ rất nghiêm túc, cô lập tức ngẩng đầu lên, mắt trong veo như nước nhìn anh.
Anh nhíu mày rất nhẹ, đây là biểu cảm nghiêm túc của anh: “Bạn không cảm thấy…”
Nghê Già trong lòng đã tự bổ não, bạn không cảm thấy quá hở hang? Quá quyến rũ? Quá chấm ba chấm?
Anh bình tĩnh như không hỏi: “Bạn không cảm thấy, mua quần áo mới, hẳn là phải mặc thử một chút cho tôi xem sao?”
“Hả?” Nghê Già suýt thì ngất, giờ mới biết anh cố tình làm trò đùa cô, hơi giận, “Không phải cho anh xem.”
Nghe cô nói, anh hơi híp mắt, nâng cằm cô lên: “Không cho anh xem, vậy em định cho ai xem?”
“Tự em xem không được à?” Nghê Già lườm anh một cái, bỏ đi.
“Đó là đương nhiên rồi,” Việt Trạch đuổi theo, ôm eo cô, dựa nửa trọng lượng lên người cô, cười, “Nhưng mà, một mình vui không bằng nhiều người cùng vui, chúng ta cùng vui đi.”
Nghê Già bĩu môi, không để ý đến anh, có điều, đột nhiên nhớ đến câu Tần Cảnh nói, chẳng hiểu sao lại đỏ mặt, đáp trả: “Vui cái đầu anh.”
Hai người đang cười đùa, thì chuông cửa vang lên.
“Chắc là Tần Cảnh.” Nghê Già giật tay anh lại, chạy tới định mở cửa.
Nhưng đi tới, vừa định kéo cửa, nhìn thoáng qua màn hình camera, chỉ thấy ngoài hành lang đang đứng là Ninh Cẩm Nguyệt?
Nghê Già:…
Việt Trạch cười nhạt: “Đúng là âm hồn không tan, đi, diệt bọn họ.” Nói xong, đi tới cửa.
Nghê Già nhanh chóng cản lại, thấp giọng: “Không được ra. Không được để ai biết.”
Việt Trạch nhìn cô một lát, có chút bất lực: “Cho nên là, anh lại phải làm tình nhân bí mật của em à?”
Nghê Già rất không biết xấu hổ gật đầu: “Khổ thân anh quá, không có lệnh của em, cấm anh đi ra.” Nói xong đẩy Việt Trạch vào trong.
Việt Tiểu Trạch rất kiên quyết: “Không đi!”
Nghê Già Già thật là nản: “Ai da, xin anh đó, chỉ trốn một lúc thôi!”
Việt Tiểu Trạch rất phiền muộn: “Hừ, không lẽ anh tệ đến mức không thể để ai nhìn à?”
Nghê Già Già thật vội vã: “Anh biết rõ em không có ý đó, anh cố ý chọc giận em!”
Việt Tiểu Trạch rất kiên định: “Mặc kệ, anh rất tủi thân đó.”
Nghê Già Già rất muốn khóc: “Là em có lỗi với anh được chưa, là em làm anh tủi thân, anh nhịn một lần được không, rồi em bồi thường cho anh, xin anh đó, đi trốn đi!”
Việt Tiểu Trạch rất bình tĩnh: “Vậy em phải mặc bikini cho anh xem đó.”
Nghê Già Già muốn phát khùng: “Anh bắt nạt người!”
Việt Tiểu Trạch rất cố chấp: “Là em bắt nạt người ta trước.”
Nghê Già Già rất bất đắc dĩ: “Được rồi, anh nói thế nào thì là như thế, được chưa, QAQ.”
Việt Tiểu Trạch rất hài lòng: “Ha!”
Sau đó đi vào.
Dám bẫy em hả? Không sợ em cho anh một trận?
Nghê Già hít sâu mấy hơi, mới đi mở cửa.
Mở xong, cô cũng không có ý để Ninh Cẩm Nguyệt đi vào, vì cô biết, không lẽ đúng lúc như thế, nhất định Ninh Cẩm Nguyệt muốn tra xét gì đó mới đến.
Nhưng Ninh Cẩm Nguyệt cũng không để ý bị cô ngăn ở cửa, mà xồng xộc đi vào, liếc mặt nhìn một vòng bên trong, hỏi: “Cô ở cùng Tần Cảnh một phòng hả, đúng là quan hệ thân thiết quá.”
Phòng do Doãn Thiên Dã và Tần Cảnh đặt, mà phòng này lại dưới tên Tần Cảnh, cho nên Ninh Cẩm Nguyệt hiểu lầm.
Thế cũng tốt, Nghê Già không cần giải thích, càng đỡ lo.
Ninh Cẩm Nguyệt tự rót nước, chậm rãi uống.
Nghê Già ngồi một bên, kệ cô ta, cũng không nói gì với cô ta, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn bầu trời dần buông.
“Nghê Già”, Ninh Cẩm Nguyệt buông cốc nước, đi thẳng vào vấn đề, “Nếu không, cô hợp tác với Ninh gia chúng tôi đi, cả hai đều ở cùng lĩnh vực năng lượng, mạnh với mạnh kết hợp mới có thể khống chế thị trường; tranh đấu với nhau chỉ khiến hai bên cùng thiệt hại mà thôi.”
Nghê Già dịch chuyển cái cốc trong tay: “Ý cô là, cùng tấn công nhà họ Tống với nhà các cô sao?”
Ninh Cẩm Nguyệt cười rạng rỡ.
Nghê Già cũng cười: “Cô nghĩ có thể à?”
Nói vậy, lòng cô có chút không thoải mái. Nhưng Ninh Cẩm Nguyệt vì theo dõi cô nên mới tới được đây, tưởng cô ở cùng Tần Cảnh, mà lại thấy Tần Cảnh đi ra ngoài lúc ở dưới tầng nên mới lên đây nói riêng với cô, thật là, có cảm giác gì đó rất quái dị.
“Sao lại không thể?” Ninh Cẩm Nguyệt truy hỏi, “Không lẽ, cô còn coi người nhà họ Tống là thân thích với cô sao?”
“Cái này không liên quan, “ Nghê Già chậm rãi uống nước, “Mà là, bây giờ, tôi ghét việc phải đấu qua đấu lại đó. Lo việc của bản thân mình là đủ rồi.”
“Cô thật đúng là,” Ninh Cẩm Nguyệt thấy cô có vẻ không hứng thú, lập tức đổi sắc mặt, thở phì phì, “Cô, thật là nhạt nhẽo!”
Dứt lời, cô ta đứng dậy, ngạo mạn đi ra ngoài: “Gặp lại sau!”
Nghê Già nhìn theo cô ta đột nhiên rời đi, nghĩ mà không thể giải thích được.
Nghê Già kéo Việt Trạch ra, nhíu mày hỏi anh: “Em thấy Ninh Cẩm Nguyệt rất lạ, sao lại hỏi em những chuyện này, thật không hiểu nổi cô ta nghĩ cái gì nữa?”
Việt Trạch ngồi trên tay dựa ghế sofa, ngón tay nghịch tóc cô, như đang suy nghĩ chuyện gì đó.
Một lát sau, anh khẽ động khóe môi, như đang cười, có điều đôi mắt lại lạnh: “Cô ta đến tìm em, nhưng vấn đề quan trọng không nằm ở đây. Chỉ là thủ thuật để che mắt thôi.”
“Nghĩa là sao?” Nghê Già nghi hoặc nhìn anh.
Việt Trạch vừa định nói, điện thoại của Nghê Già lại vang lên.
Nghe Ninh Cẩm Nguyệt ở đầu bên kia nói xong, Nghê Già đặt điện thoại xuống, cũng hiểu ra có điểm gì đó không ổn, nhưng lại không thể nói rõ lý do.
Nghê Già thoáng nhìn qua chiếc túi xách xa lạ trên ghế: “Ninh Cẩm Nguyệt nói cô ta quên túi ở đây, bảo em đưa đến phòng 1824 cho cô ta.”
Việt Trạch hơi cong môi, đôi mắt càng thêm tối.
Nghê Già tò mò, ngẩng đầu hỏi: “Vấn đề quan trọng anh vừa nói là gì vậy?”
Việt Trạch giơ ngón trỏ lên, gõ vào ly thủy tinh của cô: “Ở đây.”
Nghê Già ngơ ngác một lúc rồi lập tức hiểu ra: “Anh thấy cô ta cho gì đó vào đây?”
“Ừ,” Việt Trạch thản nhiên trả lời, cuối cùng nhìn cô, vẻ mặt có chút kì quái. “Anh xem phản ứng lúc thuốc rơi vào nước, chắc là, cùng loại với, thuốc kích thích ham muốn đó.”
Nghê Già:..
Việt Trạch thấy cô choáng váng, xoa xoa mặt cô, cười rất dịu dàng: “Ngoan, đừng sợ, có anh ở đây!”
Nghê Già:…
Anh bình tĩnh cái lông ấy!
_______________________________
Thật sự. Cái đồ biết là bỏ thuốc mà không ngăn lại gì cả. Lại còn đòi cười dịu dàng à! Đồ gian xảo!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Em nhìn nhầm anh rồi!!!!!!!
Hụt H rồi, đọc đến đây là các bạn biết tuần sau phải ngóng trông cái gì rồi đó