“Vậy sao ngươi không thử làm người tốt xem sao?”
Quân Thư Ảnh trầm tư suy nghĩ một lúc lâu. Đến khi Sở Phi Dương nghĩ có lẽ y sẽ không trả lời thì liền nghe được một thanh âm yếu ớt vang lên từ phía trước: “Sở Phi Dương, ngươi đúng thực là anh hùng. Có lẽ giống như ngươi vậy cũng không tồi. Chỉ là, có lẽ ta vĩnh viễn không thể trở thành người như ngươi mong muốn…”
Sở Phi Dương không đáp lời, chỉ kéo tấm áo choàng sát vào người Quân Thư Ảnh hơn. Hắn quát một tiếng, quật ngựa chạy nhanh hơn.
Không lâu sau họ tới một trạm dịch thì đã chạng vạng tối. Sở Phi Dương nhìn sắc mặt trắng bệch cùng đôi môi khô khốc cùa Quân Thư Ảnh, quyết định nghỉ lại một đêm.
Sở Phi Dương ôm Quân Thư Ảnh nhảy xuống ngựa, đem ngựa giao cho tiểu nhị, gọi món ăn rồi mang Quân Thư Ảnh đến một góc bàn sáng sủa. Quân Thư Ảnh gắng sức thu mình vào chiếc áo choàng rộng thùng thình, ngay cả mặt cũng giấu dưới chiếc mũ rộng. Dù vậy, việc hai người xuất hiện ở một tiểu điếm ảm đạm cũng khiến cho những vị khách ít ỏi trong tiểu điếm chú ý. Vài tên đại hán râu tóc lôi thôi châu đầu ghé tai thì thầm điều gì đó, thỉnh thoảng lại cười giảo hoạt.Sở Phi Dương nhìn thấy tay áo Quân Thư Ảnh giật giật liền lấy tay đè lên bả vai y, thấp giọng nói: “Đừng gây chuyện.”
Quân Thư Ảnh hừ mũi, không để ý tới nữa.
Rượu thịt nhanh chóng được dọn lên, hai người tùy tiện ăn một chút rồi Sở Phi Dương gọi tiểu nhị tới đặt phòng. Sau khi dặn dò Quân Thư Ảnh ở yên trong phòng, Sở Phi Dương cầm thảo dược xuống phòng bếp sắc thuốc. Việc này hắn không thể yên tâm mà nhờ người khác được. Lúc trước hắn sợ Quân Thư Ảnh giận chó đánh mèo, trút giận lên những người có thể biết y dùng loại dược gì, còn hiện tại cả hai đang ngụ trong một tiểu điếm ở nơi hoang dã, hắn càng không dám tùy tiện giao phó cho người khác làm.
Cầm chén dược trên tay, Sở Phi Dương vội vàng trở về phòng. Vừa đến gần hắn đã thấy cửa phòng Quân Thư Ảnh mở rộng. Một dự cảm bất lành dấy lên, Sở Phi Dương nhanh chân chạy vượt qua hành lang đến trước cửa phòng.
Bên trong là khung cảnh chén bát đổ vỡ, bàn ghế ngã lăn lóc trên sàn. Nằm trên mặt đất là hai xác chết đầy máu, chính là hai kẻ đã chỉ trỏ họ ở khách điếm.
Sở Phi Dương nhìn xung quanh vẫn không thấy bóng dáng Quân Thư Ảnh. Hắn lo lắng hô to: “Quân Thư Ảnh!!!”
Phía sau cửa phòng vang lên một giọng nói suy yếu nhưng oán hận nói: “Đừng lớn tiếng, nội lực của ngươi quá mạnh mẽ, mọi người đều có thể biết ngươi đang ở đâu.”
Sở Phi Dương xoay người nhìn Quân Thư Ảnh đang dựa người vào tường, sắc mặt tái nhợt, thanh chủy thủ đầy máu cắm bên chân. Một bên ống tay áo bị xé rách, cổ áo mở rộng lộ ra vài vết thương đang rỉ máu.
“Sở đại hiệp, ta lại giết người.” Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương, cười lạnh nói.
“Bọn họ…” Sở Phi Dương nhìn người chết nằm dưới chân.
Quân Thư Ảnh chậm rãi đến ngồi xuống giường, lấy tay sờ sờ miệng vết thương trên cổ, khẽ rên lên vì đau đớn. “Bây giờ nam nhân có thể động dục với cả nam nhân sao?”
Sở Phi Dương nghe vậy lặng cả người, một lát sau hắn đưa chén dược cho Quân Thư Ảnh, nói: “Ngươi uống trước đi. Ta đem thi thể đi xử lý.”