An Phách Hòa đang ăn cơm tối, nghe thấy tiếng thì quay đầu lại, rau dưa còn đang trong miệng chưa nuốt xuống.
Bùi Nghiêm mỉm cười hỏi thăm, “Chưa về nhà à?”
Miệng An Phách Hòa toàn thức ăn, chỉ có thể vẫy tay, “Không… Không muốn về nhà, hơi chán.”
Bùi Nghiêm im lặng đi lên, bình tĩnh đứng xem tin tức sau lưng An PHách Hòa.
An Phách Hòa không hiểu ông muốn làm gì, nghe bảo viện trưởng này rất hung dữ, bây giờ ông đứng sau lưng mình làm cô ăn cơm trong lo sợ.
“Cô yên tâm, bạn tốt ở tiền tuyến của tôi bảo tình huống ở đó vẫn còn ổn lắm.” Bùi Nghiêm đột nhiên nói.
An Phách Hòa nghe xong thì cảm thấy có chút khó chịu, im lặng đâm cơm trong chén. Bạn tốt của viện trưởng có thể gửi tin cho ông ấy nhưng sao Lâm Nam không liên hệ với cô cơ chứ?
Bùi Nghiên nhìn vật liệu trên bàn An Phách Hòa, cầm lên nhìn một lát rồi chỉ vào bản vẽ nói: “Nếu như cái này đổi thành vật liệu hình T3 có tốt hơn không? Đồ chịu nhiệt càng tốt thì càng nhẹ.”
An Phách Hòa cầm chén nghĩ một lát, vật liệu hình T3 là vật liệu mới nghiên cứu ra. Hai mắt cô sáng lên, đặt bát xuống bàn, nhảy lên cầm bản vẽ một lát rồi vui vẻ vỗ vai của Bùi Nghiêm, “Ông giỏi quá! Tôi cảm thấy hệ thống này vẫn còn vấn đề! Hóa ra là vấn đề ở vật liệu này!”
Lúc trước cô toàn sử dụng vật liệu của giáp máy truyền thống nhưng lại quên sau khi giáp máy thứ thứ vận động sẽ có nhiệt lượng lớn, vật liệu trước kia không còn là sự lựa chọn tốt nhất. Cho nên dù thử nhiều lần nhưng vẫn chưa thấy hoàn mỹ, nếu đổi vật liệu rồi sửa thiết kế một chút thì sẽ có đột phá mới.
Sau khi hết hưng phấn, An Phách Hòa mới nhận ra người kia là viện trưởng! Cô lúng túng rụt tay về.
Bùi Nghiêm cười ấm áp, “Các bộ ngành phải thường xuyên liên lạc với nhau, vật liệu hình T3 là vật liệu mới nghiên cứu ra, nếu như cô cần thì gửi đơn xin cho tổ nghiên cứu vật liệu.”
An Phách Hòa cung kính gật đầu. Bùi Nghiêm muốn nói gì nhưng nghĩ lại một lát, ông lựa chọn tạm biệt, “Tôi đi trước, tổ trưởng An cũng về sớm đi. Nếu cô xảy ra chuyện gì thì tôi sẽ không làm tốt lời nhờ vả của người khác mất.”
An Phách Hòa nghe hiểu nghĩa bóng lời của ông, mặt đỏ bừng.
Việc nghiên cứu giáp máy thứ sáu rất thuận lợi, trong quá trình nghiên cứu, phòng nghiên cứu còn nghiên cứu ra một loạt vật liệu và nguồn năng lượng kiểu mới. Bởi vì sự cống hiến kiệt xuất của viện nghiên cứu, Đế Quốc căn cứ theo mức độ nghiên cứu của mỗi người mà có sự khen ngợi khác biệt.
An Phách Hòa được trao công nhị đẳng, quân hàm thăng lên thành trung sĩ.
Đây là huy hiệu thứ hai của cô nhưng tiếc là Lâm Nam không ở. Bùi Nghiêm đặc biệt cho phép An Phách Hòa nghỉ ngơi một ngày, để cô về nhà nghỉ ngơi thật tốt. An Phách Hòa có chút không tiện, bởi vì buổi tối cô hay đọc sách nên thường thiếu ngủ, bởi vậy chỉ cần không làm gì sẽ ngủ mất, cả người mệt mỏi, cả ngày cứ ngáp mãi, điều này làm giảm hiệu suất làm việc rất nhiều.
An Phách Hòa về nhà, không thèm tắm mà chui vào trong chăn. Không biết ngủ bao lâu thì nghe thấy tiếng bộ đám vang lên, cô nhắm mắt mở bộ đàm trực tiếp lên, ngái ngủ nói, “Alo…”
“Bạc Hà.”
Bên kia rất ồn ào nhưng An Phách Hòa vẫn nghe được giọng nói quen thuộc từ bên kia, cô thấy hình chiếu 3D của Lâm Nam.
Lâm Nam cứ như đang nằm cạnh cô, sờ gương mặt cô qua hư không, “Gần đây vẫn khỏe chứ?”
An Phách Hòa không trả lời mà đưa tay đụng vào anh, ai ngờ không chạm được, lúc này mới nhớ đến đây là hình chiếu, cô nở nụ cười tự giễu, “Anh không cạo râu mấy ngày rồi?”
Lâm Nam nắm chặt tay cô, dù không có xúc giác thực thể nhưng thị giác vẫn thấy mười ngón tay đan nhau, như thế đã đủ thỏa mãn rồi.
An Phách Hòa vội lấy huy hiệu dưới gối ra, “Anh xem! Em lại có thêm một huy hiệu, bây giờ em đã làm trung sĩ rồi đó!”
“Thế ư?” Lâm Nam cười, nói bên tai cô, “Trung sĩ An thân mến, đáng tiếc, em vẫn phải gọi anh là trưởng quan.”
An Phách Hòa liếm môi, ngọt ngào hô, “Trưởng quan~”
Lâm Nam cứng người, cô học theo ai thế? Càng ngày càng nghịch. Mặc dù chỉ là hình chiếu nhưng Lâm Nam cứ như ngửi thấy mùi tin tức tố của cô, anh hận không thể bay về cạnh cô, nhưng bọn họ đang cách nhau tận mấy trăm ngàn năm ánh sáng.
Anh cúi đầu hôn lên mu bàn tay của An Phách Hòa, “Mấy hôm nữa anh sẽ về một chuyến.”
“Thật sao?” An Phách Hòa kích động, “Xảy ra chuyện gì à?”
“Đúng là có chút chuyện….”
Tín hiệu thông tin bên kia không tốt, bóng người của Lâm Nam bị lag mấy lần, suýt nữa biến mất, “Tình huống bên này không tốt lắm, quân bộ điều anh về Hỏa Lam cầu đợi lệnh. Hơn nữa Bùi Nghiêm cũng báo cho anh biết, nghiên cứu giáp máy đời thứ sáu đã đi vào kết thúc, cần anh về phối hợp thí nghiệm.”
Cho dù thế nào thì về được là tốt rồi!
Lâm Nam không nói với cô nhiều, tình huống bên kia không ổn, tín hiệu bị lag rất nhiều. Sau khi tiếng nổ vang lên, Lâm Nam mang mũ lên rồi vội cắt đứt truyền tin.
An Phách Hòa bên này biết tin thì cũng như sống lại, mệt mỏi trước kia đều biến mất, vui vẻ ngồi dậy dọn dẹp nhà. Cô lên mạng kiếm thưc đơn muốn làm đồ ăn cho Lâm Nam, chào đón anh về nhà.
Hôm Lâm Nam về, An Phách Hòa xin Bùi Nghiêm nghỉ một hôm, Bùi Nghiêm không làm khó mà chấp nhận ngay.
An Phách Hòa đi chợ mua đồ ăn rồi bắt đầu phấn đấu trong nhà bếp. May mà kiếp trước cô làm nội trợ, bận rộn mấy tiếng đã làm xong.
Cô bày đồ ăn lên bàn, gồi một bên chờ đợi Lâm Nam trở về.
Trước mặt là cá hầm ớt mà Lâm Nam thích nhất, cô làm lâu lắm đấy! An Phách Hòa cầm muỗng định nếm thử mùi vị trước, ai dè lúc thìa để tới gần thì mùi cá chui vào mũi cô.
Trước kia không ngửi thấy gì, bây giờ ngửi thấy thì cảm thấy khó chịu vô cùng. An Phách Hòa cau mày, để muống xuống rồi vội chạy vào phòng tắm, ói ra.