“Hoá ra là anh biết làm chuyện này sao, lợi hại thật đấy!”
Nghĩ lại cũng đúng, cậu ở một mình, mấy chuyện này đương nhiên phải biết làm.
Thời Ôn: “Vậy anh cũng biết nấu cơm ạ?”
Trần Trì đang đắm chìm trong cảm giác hạnh phúc khi được cô ngưỡng mộ, nghe cô hỏi vậy cả người liền cứng đờ:
“Anh không biết!”
Thời Ôn bĩu môi.
Cũng đúng, cậu không thích ăn cơm, đương nhiên sẽ không biết nấu ăn.
Thời Ôn: “Được rồi, anh mau ngủ đi.”
Trần Trì nằm lên giường, Thơif Ôn giúp cậu đắp tốt chăn.
“Anh mau ngủ đi, chờ anh ngủ rồi em mới về!”
Trần Trì rút tay từ trong chăn ra chìa trước mặt cô, không cần nói cũng biết cậu muốn gì.
Thời Ôn đem tay đặt vào tay cậu, nhẹ nhàng cầm.
Thiếu niên hô hấp dần bằng phẳng, Thời Ôn lẳng lặng nhìn cậu, mỉm cười nói khẽ:
“Trần Trì của em, ngủ ngon!”
Cô đứng lên muốn rời đi, điện thoại của cậu bỗng nhiên kêu lên, ở trong bầu không khí phá lệ chói tai.
Thời Ôn sợ Trần Trì bị đánh thức, vội vàng cầm lấy điện thoại của cậu tắt đi.
Cô nhìn tới dãy số kia, mấy số đầu giống y đúc của mình.
Cô biết đây chính là cuộc gọi quấy rầy ở Cổ Trấn, chân tay bỗng trở lên lạnh lẽo.
Thời Ôn nắm chặt điện thoại, sắc mặt trắng bệch, cuối cùng cô vẫn không làm gì cả, để điện thoại vào chỗ cũ.
Cô khom lưng chăm chú nhìn thiếu niên ngoan ngoãn ngủ, giúp cậu dịch tốt góc chăn liền rời đi.
Đêm khuya tĩnh lặng.
Thân thể Thời Ôn đã mệt mỏi cả ngày, nhưng đầu óc lại vô cùng tỉnh táo.
Cô phát hiện mình lại nhớ rõ số điện thoại kia, tim đột nhiên gia tốc.
Thời Ôn ngồi dậy, chậm rãi cầm lấy điện thoại.
Sau đó nhập số.
Tay Thời Ôn đặt ở trên nút gọi, chậm chạp không cử động.
Cô nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, đầu ngoan tay vô tình xẹt qua, gọi đi.
Cả người Thời Ôn căng thẳng.
Chuông kêu lên từng hồi.
Hơn 10 giây sau, có người nghe máy:
“Alo, ai vậy?”
Đồng tử Thời Ôn co rút, tay mất lực, điện thoại rơi xuống giường, sau đó trượt xuống đất.
Sel: có tuesday mọi người ơiiiii:)))