Ngu Uyên lúc này cũng đã mở miệng: “Hiện tại đã đỡ hơn rồi. Sau này phải chú ý hơn nữa, thời gian này không cho em ăn kẹo Bass nữa.”
Nửa câu đầu của Ngu Uyên, Chử Thư Mặc chẳng có chút cảm giác gì cả, vẫn còn bình tĩnh hòa nhã nhìn bụng nhỏ của mình. Nửa câu sau đối với cậu chính là sấm sét giữa trời quang, trong đầu nháy mắt trống rỗng, không thể tin nhìn Ngu Uyên.
“Đừng mà!!!!!” Nghĩ tới nghĩ lui, Chử Thư Mặc sử sụng vốn từ Hồn thú vỗn đã ít ỏi của mình cầu xin.
Bởi vì tâm tình quá mức kích động, âm thanh mềm mại lại chẳng có chút khí thế nào. Cho tới khi nhìn Ngu Uyên chẳng chút lung lay, vẫn không thay đổi ý định. Hắn cúi đầu, nghiêm nghị nhìn cậu.
Lấy nhu thắng cương, lấy nhu thắng cương.
Chử Thư Mặc mặc niệm nhiều lần trong đầu, ngẩng đầu trộm nhìn Ngu Uyên một cái, vừa nói thầm trong lòng đây là người duy nhất có thể cho cậu kẹo Bass. Cậu điều chỉnh nét mặt, đầu cúi thấp, lông mi run rẩy, giọng nói mang theo ấm ức: “Không cần như vậy mà.”
Với thân phận này của Ngu Uyên, người theo đuổi hắn rất đông đảo. Bởi vì sản nghiệp liên quan đến giới giải trí rất nhiều, cho nên không thiếu diễn viên cả nam lẫn nữ với dáng người như thiên tiên ngồi cạnh hắn nũng nịu, dùng rất nhiều phương pháp hòng khơi dậy hứng thú của hắn.
Dĩ nhiên Ngu Uyên vẫn bất vi sở động. Phương diện này, hắn giữ mình trong sạch đến mức mọi người còn thầm nghi ngờ tính hướng của hắn, thậm chí còn cho rằng hắn bị lãnh cảm.
Tất nhiên Ngu Uyên không phải lãnh cảm, hắn chỉ đơn giản là không muốn.
Cũng không biết tại sao, mặc kệ bộ dạng đối phương có đẹp đến đâu, mặc kệ tính tình hoặc thanh thuần, kiều diễm, thành thục, hay cay như quả ớt nhỏ, vậy mà cũng chẳng gợi lên chút hứng thú nào trong hắn.
Ngược lại, có vài lần hắn sẽ mơ thấy cùng một giấc mơ, cũng chỉ là một bóng lưng gầy gò thấp thoáng. Nhưng buổi sáng hôm sau mở mắt ra, y như rằng sẽ có chuyện.
Tình huống ấy cũng không nhiều cho lắm.
Ngu Uyên không hề có một chút hoài nghi nào đối với chuyện này của mình, Hắn cứ sống như vậy hơn hai mươi năm, tựa như hắn vẫn luôn đang chờ một người nào đó không biết mặt, không biết tên.
Một người không dễ dàng động tâm tư như vậy, hôm nay nhìn nhóc con còn thơm mùi sữa, nũng nịu nhìn mình, không ngờ tim cũng mềm hết cả rồi.
…..Thì ra bản thân thích loại hình này à?
Hắn vừa cau mày vừa tiếp thu thẩm mỹ thần kỳ này của mình, vừa tiếp tục nhìn chằm chằm Chử Thư Mặc vẫn còn giả ngây giả dại.
Hắn đương nhiên nhận ra Chử Thư Mặc đang giả bộ. Trên thực thế, Ngu Uyên còn biết bé con này rất thông minh, chỉ là không biết lý do vì sao, từ trước đến nay vẫn cứ luôn giả bộ như vậy.
Cho dù biết nhãi con này đang giả bộ, lòng Ngu Uyên vẫn mềm đến rối tinh rối mù.
Hắn trầm mặc, lâu sau mới nói: “ Tôi sẽ thương lượng với Ficker.”
Chử Thư Mặc nghe vậy, lập tức biết mình đã thành công, đầu nhỏ nâng lên, giơ lên ngón út vừa ngắn vừa bé, đôi mắt trong suốt nhìn hắn, nhân cơ hội trả giá: “Một ngày ba viên.”
Ngu Uyên cau mày, chống lại đôi mắt to, lấp lánh như nước, lâu sau mới đàm phán: “Nửa viên.”
Hắn vừa dứt lời, cậu nặng nề lắc đầu, kích động nhảy lên hai cái, mông nhỏ bị đập trúng, gấp gáp vung vẩy tay: “Hai viên!”
“Nửa viên.” Ngu Uyên mặt lạnh như tiền nhìn hành động của Chử Thư Mặc, giọng điệu kiên quyết, không cho phép trả giá.
Chử Thư Mặc uất ức chép miệng, lén lút nhìn Ngu Uyên một cái: “Phải nhiều hơn chút chứ!”
“Không được.”
Cậu cúi đầu hít mũi, nhìn tay chân mình, Chử Thư Mặc cảm thức rất uất ức: “Vậy, vậy cũng được, nửa viên thì nửa viên!”
Lúc này cậu đã chuyển sang ngôn ngữ thông dụng của tộc Noelle, âm thanh như muỗi kêu, tràn ngập không cam lòng. Lòng đang tự an ủi bản thân, có còn hơn không, đúng không?
Mà chính cậu không thấy, Ngu Uyên vừa mới khẽ cười, vươn tay khẽ vuốt đầu nhỏ.
“Đúng rồi, sao ổ lại ở chỗ này?” Từ trong sự việc bi thương tỉnh lại, Chử Thư Mặc tựa như nhớ tới cái gì đó, cặp mắt trợn trừng lên: “Mắt Kính!”
Vừa nghĩ tới, cậu lập tức vác bụng nhỏ chạy ra ngoài. Vậy mà còn chưa chạy được hai bước chân đã bị bàn tay to của Ngu Uyên đã bắt lại.
“Việc của em bây giờ là nghỉ ngơi. Sáng mai có muốn thi nữa hay không?” Ngu Uyên nhíu mày nói.
“Nhưng Mắt Kính…..”
Lời cậu nói còn chưa hết, Ngu Uyên liếc túi đồ nhỏ ở trong góc: “Đây là đồ của một người bạn cùng phòng em đưa tới.”
Chử Thư Mặc ngẩn người: “Da Đen?”
“Ừ, hoạt huyết thạch* cảm ứng được chủ nhân rời đi, trở nên không an phận.” Nói tới chỗ này, Ngu Uyên tựa hồ như nghĩ tới điều gì đó không vui, trực tiếp chuyển đề tài: “Cậu ta đưa tới, chứng tỏ rằng….. Mắt Kính đã không có việc gì.”
*Từ bây giờ Huyết thạch sống mình sẽ chuyển thành hoạt huyết thạch nhé.
“Nhưng vết thương của cậu ấy….” Chử Thư Mặc vẫn nghĩ tới chuyện của Mắt Kính, nhớ đến hình ảnh cậu ấy tay không vơ lấy nắm kính vỡ.
“Ficker đã mang thuốc theo.” Ngu Uyên sờ đầu Chử Thư Mặc: “Đừng lo lắng.”
Chử Thư Mặc trầm mặc, quay lại bàn sách, ngồi phịch xuống.
Nói thế nào thì cậu cũng đã chẳng còn cái loại nhiệt huyết tuổi trẻ như thời thanh niên nữa rồi. Cậu cau mày không náo loạn nữa, chỉ là bắt đầu suy tính tới việc gì đó.
Ngu Uyên ngồi bên cạnh không quấy rầy cậu, chỉ lẳng lặng nhìn mà thôi.
Lâu sau, Chử Thư Mặc nhỏ giọng nói: “Kính mắt đối với tộc Noelle mà nói…..là rất đắt, đúng không?”
Ngu Uyên đáp: “Ừ.”
“Vậy, vậy ổ….” Chử Thư Mặc ấp úng, thanh âm bé đến mức không chú ý là không nghe được: “Có biện pháp nào mà chỉ dựa vào năng lực của bản thân, trong thời hạn ngắn nhất có thể tặng cho cậu ấy một chiếc kính mới?”
Lúc Chử Thư Mặc nói lời này, trong lòng có chút khó chịu. Kiếp trước của cậu, có năng lực, tay dài chân dài, có gì mà cậu không làm được? Đừng nói một chiếc kính mắt, hàng trăm hàng vạn chiếc, cậu cũng có thể tặng ra ngoài.
Nhưng bây giờ lại không giống, Mắt To đã bệnh thành cái dạng kia, nếu như không có Ngu Uyên hỗ trợ, chắc chắn chẳng qua nổi. Mà các Noelle tốt nghiệp Học viện, trừ số ít ra…..Sống một cuộc sống so với nô lệ thì có gì khác nhau?
Sinh ra với địa vị như vậy, hỏi cậu có thể làm cách nào có thể hỗ trợ Mắt Kính có kính mới?
Không suy nghĩ cũng có thể đoán được ra.
Nhưng cậu không thể dựa mãi vào Ngu Uyên, mặc dù còn nhỏ, nhưng cậu có tay có chân, cậu nghĩ có thể tự mình thử một chút. Huống chi cậu cũng không nhẫn tâm nhìn Búp Bê bọn họ…..giống với tộc Noelle ở nhà cũ Ngu gia.
Cậu còn rất nhiều chuyện phải làm.
Trong thời gian ngắn nhất, với sự kỳ thị của xã hội này dành cho tộc Noelle, cậu phải làm thế nào mà có thể mua được một chiếc kính mới?
Chử Thư Mặc đang hoang mang, Ngu Uyên đột nhiên lại trả lời: “Có.”
Chử Thư Mặc ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Ngu Uyên, ánh mắt sáng ngời.
Ngu Uyên cúi đầu nhìn cậu, ngón tay vẫn luôn đặt sau lưng che chở cho cậu. Nhân tiện còn đưa tay lên vuốt má cậu, nhẹ giọng nói.
“Đạt được quán quân trong lần tranh hạng này.”