Tiếng gầm của Áo La Tư cùng sự xuất hiện đột ngột của Phỉ Lực cùng Ai La làm trận đánh này nhanh chóng kết thúc. Đám linh cẩu không đủ tự tin quần ẩu với ba đầu sư tử đực, nhóm sư tử cũng lo lắng sự an toàn của biên giới lãnh đia, vì thế nhóm sư tử cũng ăn ý không truy đuổi đám linh cẩu.
Đợi đến lúc đàn linh cẩu rời đi hết, Nạp Tư từ miệng Phỉ Lực cùng Ai La biết được việc gặp gỡ Áo La Tư, trừ bỏ sư tử cái mang thai, số sư tử cái còn lại cũng không khẩn trương. Nếu không phải tới cướp đoạt lãnh địa, kết quả xấu nhất bất quá chỉ là đổi sư vương một lần nữa mà thôi. Nạp Tư lập tức đề cao cảnh giác, nó không tiếp tục đi theo sau đám sư tử cái mà tiếp nhận công tác tuần tra biên giới của Phỉ Lực cùng Ai La.
Đối với chuyện này, hai đầu sư tử đực trẻ tuổi không có gì dị nghị, nhóm mẫu sư thì tính quay về trung tâm lãnh địa nghỉ ngơi, thuận tiện nghĩ xem tối nay ăn gì.
Tổ Oa gọi Phỉ Lực cùng Ai La qua, tuy hai đầu sư tử đực này vẫn chưa thể giao phối, nhưng bắt giết con mồi thể hình lớn vẫn có thể giúp đỡ một tay.
Sư tử cùng linh cẩu đều rời đi, một hoa báo cùng ba liệp báo bám trên cây tựa hồ bị quên đi.
Một lát sau, Mông Đế liếm liếm La Kiều: “Tuy thực đáng tiếc nhưng ta không thích ép buộc, chuyện này vẫn là song phương tự nguyện thì thoải mái hơn.”
La Kiều quay đầu, hoài nghi nhìn đối phương.
“Không cần nhìn ta như vậy, ta sẽ không làm gì ngươi.” Mông Đế buồn cười cọ cọ đầu La Kiều: “Đương nhiên, nếu ngươi muốn tiếp tục thì ta rất vui lòng.”
Ba!
Một vuốt này chính là câu trả lời của La Kiều.
Mông Đế liếm liếm móng vuốt, lưu loát nhảy từ trên cây xuống, sau đó ngẩng đầu lên nhìn La Kiều: “Lần này tha cho ngươi, lần sau, sẽ không may mắn như vậy đâu.”
Dứt lời, nó xoay người chui vào bụi cỏ cao, chớp mắt đã không thấy tăm hơi đâu nữa.
La Kiều ôm ôm hai tiểu liệp báo, có chút không kịp phản ứng, cứ vậy đi sao?
“Con trai, cắn ba ba một chút xem có phải đang nằm mơ không?”
La Sâm cùng La Thụy đều là những đứa nhỏ nghe lời, hai bên chân trước của La Kiều đều bị cắn một phát, cậu xác định, không phải mình đang nằm mơ a!
“Thật tốt quá!”
“Ba ba…”
Tiếng kêu của La Sâm đánh gảy niềm hân hoan của La Kiều, liệp báo ba ba cúi đầu nhìn La Sâm: “Sao vậy?”
“Chúng ta làm thế nào leo xuống a?”
La Kiều chớp mắt trở về hiện thực, nhìn hai tiểu liệp báo, lại nhìn khoảng cách từ ngọn cây tới mặt đất, một lần có lẽ là ngẫu nhiên, nhưng hai lần đều như vậy… con hoa báo kia, không phải cố ý để cậu lại trên cây đi?
Mông Đế đi trong bụi cỏ, giật giật lỗ tai, ngẫm lại bộ dáng con liệp báo kia bị bỏ lai trên ngọn cây, vẫn nhịn không được bật cười thành tiếng, lúc theo đuổi bầu bạn, trên vấn đề giao phối hoa báo đực vẫn luôn được xem là rất có phong độ ‘thân sĩ’. Nếu đối phương không muốn thì bọn họ rất có kiên nhẫn chờ đợi.
Cuối cùng, chỉ cần như bọn họ mong muốn là được.
La Kiều hoàn toàn không biết chuyện này, cậu đang bận phân cao thấp với thân cây. Cơ hồ là cọ cọ bò được một nửa quãng đường, lúc thấy còn một khoảng kha khá mới quyết tâm từ độ cao vài mét nhảy xuống.
Lắc đầu, cố giảm bớt cảm giác choáng váng, La Kiều lập tức biến hóa hình thái, giang rộng hai tay, nói với hai tiểu liệp báo: “Từ từ leo xuống, ba ba đỡ các ngươi.”
La Sâm cùng La Thụy tuy rất sợ, nhưng tín nhiệm với La Kiều lại làm bọn nó có quyết tâm. Tiểu liệp báo có móng vuốt sắc bén nên thoải mái hơn La Kiều không ít, nhưng leo được một nửa đã là cực hạn của bọn nó, La Kiều chỉ có thể bảo hai đứa nhảy xuống.
Cũng may cơ thể nhẹ nhàng cùng động tác nhanh lẹ của liệp báo giúp cậu an toàn chụp được hai đứa con, ôm tiểu liệp báo lông xù trong lòng, trái tim nhảy lên cổ họng của La Kiều cuối cùng cũng trở về vị trí vốn có.
Thảo nguyên về đêm so với ban ngày nguy hiểm hơn rất nhiều. La Kiều biết nơi này không thể ở lâu, cậu phải lập tức quay về lãnh địa của mình. Hai tiểu liệp báo muốn tự đi lại bị La Kiều cương quyết ôm trong lòng.
Cũng may trước lúc bị Mông Đế mang tới đây, bọn họ đã ăn được chút thịt linh dương gazen, La Kiều ôm hai tiểu liệp báo chạy băng băng trên thảo nguyên, trước khi mặt trời xuống núi bọn họ đã trở về ngọn núi đá ở trung tâm lãnh địa La Kiều.
Ngoài ý muốn, ở đây bọn họ gặp Gia Mã cùng Tháp tháp.
Gia Mã: “A a a a!” Đã trở lại a, thoạt nhìn không có việc gì.
La Kiều: “…”
Gia Mã: “A a a a a?” Sao không nói tiếng nào? Đau đến nói không nổi à?
La Kiều: “…”
Gia Mã: “A a a a a!” Quả nhiên, mặc kệ là hoa báo hay liệp báo, giống đực không có con nào tốt!
La Kiều rốt cuộc lên tiếng: “Ta cũng là giống đực a.”
Gia Mã: “A a a a.” Ngươi không giống a.
La Kiều ngửa mặt thở dài, hít sâu, ta không thể khi dễ người bệnh! Cậu nhịn!
“A a a a a?” Mau tới nằm xuống, cần ta xem giúp ngươi không?
Trán La Kiều nổi gân xanh, nhịn không nổi nữa! Người bệnh này này nọ đi chết hết đi!
La Kiều biến hóa hình thái, bổ nhào về phía Gia Mã, không có gì bất ngờ xảy ra, bị một vuốt đập bay.
Gia Mã: “A a a a!” Thành thật chút đi!
Lại nhào tới, lại bị đập bay.
Lại tiếp tục nhào tới, tiếp tục bị đập bay.
Gia Mã vừa liếm móng vuốt vừa lắc lắc cái đuôi, rõ ràng đang nói: còn muốn thử nữa không?
Vì thế, La Kiều thành thật.
La Sâm cùng La Thụy đã tụ lại một chỗ với Tháp Tháp, ba tiểu liệp báo chụm đầu lại, khe khẽ thì thầm, tiếp đó, Tháp Tháp từ bụi cỏ bên cạnh tha ra một con thỏ đá. Thỏ đá vẫn còn sống, chỉ bị trọng thương, đang hấp hối.
“Mụ mụ bắt đó, cho các ngươi ăn.”
La Kiều nhìn về phía Gia Mã, chỉ thấy Gia Mã quay đầu đi, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn tới cậu.
“Mụ mụ của ngươi không phải bị thương sao?”
“Mụ mụ tìm được cái này.” Tháp Tháp chỉ một bụi cỏ gai cho La Sâm cùng La Thụy: “Lần trước có một liệp báo cái hỏi đường mụ mụ, sau đó gặp lại thì nó nói cho mụ mụ biết tác dụng của bụi gai. Mụ mụ trên đường trở về thấy được, nên dùng nó bắt hai con thỏ đá, một con ăn rồi, con này chừa lại cho các ngươi cùng ba ba các ngươi a. Mụ mụ nói, ít nhiều gì ba ba các ngươi cung giúp mụ mụ trị thương, lại bắt linh dương cho chúng ta ăn, nếu không, mụ mụ căn bản không có khí lực bắt thỏ đá, có thứ này cũng vô dụng a.”
Nghe Tháp Tháp nói vậy, ánh mắt La Sâm cùng La Thụy nhìn La Kiều đều biến thành hình trái tim, La Kiều bị luân phiên đả kích rốt cuộc cũng khôi phục được chút sức sống.
Nhìn hai tiểu liệp báo bắt đầu ăn thỏ đá, La Kiều đi tới bên người Gia Mã, thử dùng móng vuốt dò xét đụng đụng Gia Mã một chút: “Cám ơn.”
Gia Mã quay đầu lại nhìn La Kiều, kêu một tiếng, gọi Tháp Tháp tới bên cạnh, không thèm để ý tới cậu.
La Kiều cùng hai tiểu liệp báo ăn xong thỏ đá, vứt mớ da lông cùng xương cốt còn sót lại ra thật ra, lại dọn sạch vết máu trên mặt đất, tìm vài cây cỏ khô phủ lên trên, loại cỏ này có mùi hương rất đặc thù, không gay mũi nhưng lại có thể khử mùi máu tươi còn sót lại.
Tháp Tháp đã ngủ, La Kiều muốn mang La Sâm cùng La Thụy tới mỏm núi bên kia, lại bị Gia Mã gọi lại. La Kiều muốn nói, dù sao đực cái thụ thụ bất thân, Gia Mã lại liếm liếm lỗ tai Tháp Tháp: “A a a a a a.” Thôi khỏi đi, đã ỡm ờ với cả hoa báo đực rồi, còn đực với cái gì nữa a.
La Kiều: “A a a a a!” Ta cùng con hoa báo đực kia căn bản chưa phát sinh gì cả!
Gia Mã: “A a a. A a a a.” Không cần giải thích, giải thích chính là che dấu, ta hiểu mà, mau ngủ đi.
La Kiều nghẹn, vô số oan oán chính vì vậy mà hình thành.