Lúc này tại công ty, sau cuộc họp, Cảnh Sâm thấy khó chịu trong người nên chả muốn gặp ai.
“Cốc…Cốc..Cốc.” Ngoài cửa truyền âm thanh gõ cửa. Mà người gõ cửa không ai khác là, ả ta Tô Dung Ân.
“Cút” Vì tâm trạng không vui nên không muốn gặp mặt ai.
Tô Dung Ân ả ta mặc kệ lời nói của Cảnh Sâm. Ả ta ngang nhiên bước vào, ả tự tin nói:”Anh chắc không muốn em vào?”
Cảnh Sâm đang xoa xoa hai bên thái dương, nghe được câu nói của ả. Anh dừng động tác của mình lại.
Nhìn thẳng vào ả, anh nhướng một lông mày lên.
Ả hiểu ý của anh, đến gần anh. Bước lại, ngồi lên người anh, lấy ta xoắn xoắn chiếc cavat của anh. Ả lên giọng, nói:”Anh có biết lúc nãy em thấy điều gì không?”
Cảnh Sâm dường như khó chịu, và mất kiên nhẫn, anh gõ tay liên tục lên bàn.
Ả ta cũng hiểu, dường lại động tác của mình, nói:” Nhưng cái gì cũng có điều kiện để trao đổi chứ!”
“Chưa có ai dám ra điều kiện với tôi” Anh không thích ai ra điều kiện với mình.
“Vậy sao! Có lẽ em sẽ là người vinh dự được làm người đầu tiên.” Ả ta cười ma mị nói.
Cảnh Sâm khó chịu đẩy ả ta ra, nói:”Cút! Không rảnh để chơi với cô.”
“Anh có chắc là không muốn biết được lúc nãy em đã thấy, Mỹ Lam à không vợ của anh. Em đã thấy cô ta nói tươi cười thắm thiết với tên nào đó!”
Nhớ like và bình luận nha!!!!!
Home » Story » đừng coi em là kẻ xen vào cuộc tình của anh và cô ấy » Chương 45:Anh có chắc?!!!