-Tống công tử, ngươi tới tham gia đại hội Kim Xà lần này, hiển nhiên cũng là vì nhắm đến được làm Kim Xà Vương, bây giờ ngươi đã tiến vào đến vòng thứ hai, lấy võ công của ngươi, rất khả năng cuối cùng sẽ đoạt lấy chiến thắng, hà tất bởi vì một lần bị ấm đầu mà phá huỷ tiền đồ của mình sao? Phải biết trên thế gian không có tường nào mà gió không lọt qua khe được, việc ngươi làm trong ngày hôm nay chung quy như thế nào thì cũng sẽ có ngày bại lộ, đến thời điểm đó ngươi ở trong chốn võ lâm giang hồ, sẽ bị người người xem là kẻ vô liêm sỉ gọi đánh, bấy lâu ngươi nhọc nhằn khổ sở để được tất cả, mà cứ như vậy tan thành mây khói, ngươi cảm thấy đáng giá sao?
Thấy Tống Thanh Thư trầm mặc không nói, Hoàng Dung tận dụng mọi thời cơ nói tiếp:
-Chỉ cần ngươi ngày hôm nay thả ta, ta bảo đảm chuyện đêm nay tuyệt không tiết lộ một câu, sau này còn có thể trở thành minh hữu tin cậy của ngươi, sẽ trợ giúp cho ngươi với tất cả trong khả năng, ngươi cũng biết phu phụ của chúng ta ở trong chốn võ lâm vẫn có chút ít tiếng tăm..
-Tiểu tử thúi kia… ngươi đừng có ngu ngốc bị mấy câu nói của nữ nhân này làm cho xao động ..
Từ xa xa ngoài cửa động truyền đến tiếng của Âu Dương Phong .
Tống Thanh Thư mắng:
– Lão cứ đứng bên ngoài nghe trộm chuyện của vãn bối là sao?
Âu Dương Phong thở dài:
-Ngươi còn trẻ tuổi quá không tin tưởng được, lão phu chỉ là lo lắng ngươi bị lừa gạt a.
Chuyển đề tài, Âu Dương Phong rất nhanh trở nên lạnh lùng:
-Hoàng nha đầu…ta cho ngươi một lựa chọn, hoặc là lựa chọn hầu hạ giao hoan với hắn, hoặc là ta sẽ đến một vùng nông thôn phụ cận tùy tiện tìm đến một thôn dân, hắn không biết đến cái gì là Quách đại hiệp Hoàng bang chủ, cứ có nữ nhân xinh đẹp như vậy là cưỡi lên trên người của ngươi ngay, lão phu không tin là hắn sẽ đầu bò như họ Tống này.
Hoàng Dung sắc mặt lại trắng thêm, nếu thật sự lão làm như vậy, còn chi bằng lực chọn Tống Thanh Thư đây, ít nhất mình còn có hi vọng thuyết phục được đối phương.
Tống Thanh Thư nghe được cười khổ, hắn cũng biết Âu Dương Phong thật vất vả mới bắt được Hoàng Dung đến đây, nếu Hoàng Dung thật sự không mất đi danh tiết thì dù như thế nào lão cũng không để cho rời đi.
-Tống công tử….
Thấy Tống Thanh Thư sắc mặt âm tình biến hóa, Hoàng Dung không nhịn được kêu lên, âm thanh nhu mị, có một loại điềm đạm đáng yêu mềm yếu như là một cô nương.
Nữ nhân này thật đúng là một yêu tinh!
Tống Thanh Thư lộ ra một vẻ mặt mất hồn:
-Phu nhân thực sự là vô cùng đẹp đẽ a…
“Dâʍ tặc vô sỉ!” Hoàng Dung trong lòng thầm mắng, bất quá nàng rõ ràng đêm nay có thể tránh được tai nạn này hay không, vấn đề then chốt vẫn là ở trên người nam nhân đang ở trước mắt này, hai lần thử câu thông đều bị thất bại, Hoàng Dung hơi đỏ mặt, nàng quyết định thay đổi một loại mưu kế từ xưa tới nay luôn luôn là hữu hiệu…
-Tống công tử, ngươi còn có nhớ hay không lần đầu tiên chúng ta gặp mặt?
Hoàng Dung ôn nhu hỏi.
Tống Thanh Thư sững sờ, gật đầu:
-Đương nhiên là nhớ tới, lúc tại phủ Giang Lăng đi, khi ấy ấy tiểu đệ lần đầu gặp gỡ Quách phu nhân, quả thực xem Hoàng phu nhân như là tiên tử vậ.y
-Nhân gia làm sao mà sánh bằng tiên tử chứ..
Hoàng Dung đôi mắt tựa hồ dần dần được che lấy một làn hơi nước mỏng, trở nên mê hoặc lên.
-Tiểu đệ không tin là Quách phu nhân không sánh bằng..
Tống Thanh Thư cười hì hì, lấy dung mạo mà nói, hắn tuy có sự tự tin là mình trẻ tuổi anh tuấn hơn Quách Tĩnh gấp rất nhiều lần, nhưng phải biết danh xưng của Hoàng Dung không phải là tự nhiên mà có, lúc trước đồng dạng có Âu Dương Khắc phong lưu phóng khoáng còn không có được nửa điểm mà nàng để vào ở trong mắt.
-Nói vậy thì công tử cũng rõ ràng là ta có khuôn mặt xinh đẹp, lại là người có thân phận nên đối với nam nhân có sức hấp dẫn,
Hoàng Dung ngữ khí bình thản, tựa như đang nói đến một chuyện không có liên quan gì đến với mình vậy,
-Nhất là thời gian sau này từ khi ta được gã cho Tĩnh ca, tất cả nam nhân khi nhìn thấy ta, trong ánh mắt đều ẩn giấu tia du͙ƈ vọиɠ, có thể nói chỉ có ngươi là một ngoại lệ, với ánh mắt trong suốt tinh thuần của ngươi, trong ký ức của ta đên tận bây giờ cũng chưa phai.
Nói hết câu này, ngay cả Hoàng Dung cũng không biết chính mình là đang nói dối hắn hay là thật nghĩ về hắn như vậy.
Tống Thanh Thư kinh ngạc, hoàn toàn không nghĩ tới Hoàng Dung lại nhắc lại chuyện này, lúc trước mình đang bị kinh mạch đứt đoạn, ăn bữa nay lo bữa mai không biết sống chết lúc này, trong lòng lúc nào cũng như tro tàn nguội lạnh, làm sao lúc gặp nàng mà sản sinh ra được cài gì tà niệm, không nghĩ tới nàng lại nhớ tới, làm hắn cũng rất cảm khái.
-Nhưng lần này khi nhìn thấy ánh mắt ngươi, rõ ràng đã không giống như lúc trước,
Hoàng Dung lộ vẻ do dự, nhẹ nhàng cắn môi,
-Lúc ngươi nhìn thấy ta, cũng giống như những nam nhân khác, tràn ngập du͙ƈ vọиɠ, đã vậy ánh mắt của ngươi còn trắng trợn không kiêng dè gì cả…
Tống Thanh Thư vừa muốn nói, thì Hoàng Dung lại chuyển đề tài:
-Nhưng ta… đột nhiên phát hiện ra, là ta lại không có chút nào chán ghét trước ánh mắt tà dâʍ của ngươi…
Nhìn Hoàng Dung đưa tình ẩn ý, vẻ mặt ngượng ngùng, Tống Thanh Thư cực kỳ kinh ngạc: “Hoàng Dung diễn trò quá mức giống như thật, nếu không hiểu quá rõ tính tình của nàng, lần này nói không chắc là hắn cũng tin vào câu chuyện hoang đường của nàng…”
-Thật sự là như vậy sao?
Tống Thanh Thư một mặt ra vẻ kích động nắm chặt bàn tay của Hoàng Dung, ở phía trên nhẹ nhàng trượt qua trợt lại, vừa cảm thụ làn da trắng mịn dị thường, vừa cảm khái nói,
-Thật ra thì tiểu đệ đối với Quách phu nhân đã yêu mến trong lòng từ lâu rồi.
Da thịt bị bàn tay bẩn của Tống Thanh Thư đụng chạm, thân thể Hoàng Dung thoáng cái run rẩy hoảng sợ, cố nén trong lòng căm ghét, ôn nhu nói:
-Nhân gia cũng rất yêu thích công tử lý, chỉ tiếc là “ ngã sinh quân vị sinh, quân sinh ngã dĩ lão.” Khi ta đã trở thành một cô nương thì công tử chưa sinh sa, khi công tử sinh ra thành một nam tử hán, thì ta đã gìa lão rồi ..
-Quách phu nhân thiên tư quốc sắc, so với những cô nương trẻ tuổi kia nhìn thấy còn trẻ hơn, làm gì mà già lão được chứ…
Tống Thanh Thư âm thầm cười, xem ra sâu trong nội tâm Hoàng Dung đối với vấn đề tuổi tác chênh lệch cũng nhạy cảm như vậy.
-Ta thật sự già lão rồi.
Hoàng Dung biểu lộ cảm xúc.
-Lão sao? Vậy để tiểu đệ kiểm tra thử nơi nào lão, nơi này.. nơi này hay là nơi đây…
Tống Thanh Thư vừa nói vừa vươn ngón tay ở trên ngực, bụng, cặp đùi của Hoàng Dung khắp các nơi ấn xuống.
Hoàng Dung kinh sợ, đang muốn trở mặt, thì phát hiện ngón tay của Tống Thanh Thư nhìn như là tùy tiện ấn ở trên thân người người, nhưng đều là dựa theo thứ tự trước, chính lại là một câu viết hoàn chỉnh:
-Phối hợp với tiểu đệ diễn trò.
Tâm tư thông minh Hoàng Dung lập tức phản ứng lại, biết dựa vào công lực của Âu Dương Phong , hai người bất luận dù nói nhỏ đến đầu, cũng sẽ bị lão nghe được, nếu như dùng truyền âm nhập mật để trao đổi, lúc đó Âu Dương Phong không nghe được tiếng nói vọng ra, cũng sẽ lập tức nhận ra được có chuyện không thích hợp mà xông vào, vì lẽ đó Tống Thanh Thư chỉ có cách thông qua loại phương thức bí mật này để truyền tin tức, chỉ có điều… tại sao hắn không thể viết chữ trên lòng bàn tay của mình, mà cứ phải nhất định phải ở trên ngực, bụng, đùi của mình mà ấn xuống?
Ngón tay cảm thụ được thân thể thành thục của thiếu phụ đặc biệt mềm mại đẫy đà, Tống Thanh Thư mỉm cười, chính mình đương nhiên có thể viết chữ ở trong lòng bàn tay của nàng, chỉ có điều cho dù mình là Liễu Hạ Huệ, nhưng như thế nào thì cũng phải thu lại chút ít lợi tức, thì mới có thể xứng đáng với bản tính của mình a, do đó một đôi tay của hắn, uyển chuyển nhảy múa như hồ điệp ở trên thân thể của Hoàng Dung, nhưng hắn cũng có chừng mực, giờ thì không có hướng về trên bộ ngực hoặc bắp đùi của Hoàng Dung nữa, hoặc tránh né cái bộ vị nhạy cảm riêng tư kia của nàng, chỉ là lựa chọn một nơi không yếu hại lắm, như vậy thì Hoàng Dung cũng không đến nỗi trở mặt.