Khi Vân Tru trở lại vỏ, chỉ thấy một đầu rắn thật lớn rơi xuống, theo sau là thân rắn vẫn quấn chặt trên thân cây cũng rơi xuống.
Vô luận là linh xà hay gốc cây, chỗ bị cắt qua, sạch sẽ lưu loát, không mang theo một chút trì trệ nào, một kiếm cắt đứt đôi thân thể.
Đầu huyễn thụ linh xà này cũng chỉ là một linh thú bình thường mà thôi, đối với Vân Thiên Hà mà nói, quả thực không có một chút lực uy hiếp.
Hắn thấy trong đầu linh xà còn có một linh thú kim đan, dùng trủy thủy móc lấy linh thú kim đan trong đầu và cắt bộ phận ngon nhất trên mình con rắn lớn, sau đó trở về sơn động.
Khi đi tới gần hồ nước nhỏ, bỗng nhiên nghe được thanh âm kêu gọi của Đường Linh Toa.
– Ngươi cút ngay, không được đụng vào nàng, bằng không ta sẽ không khách khí!
– Uy, ta nói nha đầu, ngươi chiếm động phủ của lão phu, lão phu còn chưa nói cái gì, hiện tại lão phu chỉ muốn nhìn tiểu cô nương này một chút, cũng xuất phát từ ý tốt, ngươi thế nào không cảm kích?
– Bỏ cái tay bẩn của ngươi ra, còn có biểu tình vừa rồi, vừa nhìn đã biết không phải thứ gì tốt, quỷ mới tin ngươi!
– Ha ha, có ý tứ, xác thực chỉ có quỷ mới tin tưởng lão phu!
Nghe được thanh âm như vậy, trong lòng Vân Thiên Hà rùng mình, mới đi ra ngoài không phát hiện ra điều gì dị tường, chính mình chưa rời khỏi không lâu đã có một lão đầu xuất hiện, cổ quái!
Vừa nghĩ, Vân Thiên Hà cấp tốc vào động, chỉ thấy một lão đầu ăn mặc lôi thôi, tóc tai rối bù, râu ria xồm xàm, lôi thôi lếch thếch, khuôn mặt mười phần kinh khủng, đang dùng một loại nhãn thần cổ quái đánh giá hắn.
Làm cho Vân Thiên Hà cảm thấy giật mình chính là, nửa bên mặt của lão nhân này hầu như sắp thành bộ xương, máu thịt đều đã khô quắt, mà bên mặt còn lại không giống người bình thường, xác thực rất kinh khủng, duy nhất tạo cảm giác quái dị chính là, một đôi mắt tam giác của lão nhân này chung quy có cảm thụ hèn mọn, cho nên chỉ liếc mắt đã sinh ra khúc mắc đối với hắn.
Đường Linh Toa thấy Vân Thiên Hà đã trở về, liền chạy lên nói:
– Thiên Hà, lão quỷ này không đứng đắn, giả quỷ làm muội sợ!
– Uy, tiểu nha đầu, lão phu không khi dễ ngươi, lại không làm gì ngươi, nhưng ngươi lại cáo trạng ác nhân a, hơn nữa, lão phu vốn có bộ dạng này, sao lại nói là giả quỷ dọa người!
Vân Thiên Hà quan sát lão đầu mặt quỷ này, thấy con mắt tam giác của hắn quay tròn loạn chuyển, thoạt nhìn rất giảo hoạt, lại hèn mọn, xác thực tạo cảm giác chán ghét, nhưng càng là người cổ quái lại càng khác với người bình thường, hắn bình tĩnh nói:
– Chúng ta tránh mưa, trong lúc vô tình tiến vào trong sơn động sơn cốc này, nếu như tiền bối nói đây là động phủ của ngươi, có bằng chứng gì hay không?
– Bằng chứng?
Con mắt lão đầu vòng vo loạn chuyển, nhìn tạp vật bốn phía xung quanh, nói:
– Tất cả những vật phẩm nơi đây đều là thứ ta thường dùng hàng ngày, có thể làm bằng chứng!
Vân Thiên Hà nhìn quét qua sơn động, lại nhìn hình dạng lôi thôi của lão đầu, nói:
– Tiền bối, những thứ kia đều rất sạch sẽ, bố trí ngay ngắn rõ ràng, cỏ khô trong động còn có một mùi thơm ngát, hơn nữa cây cỏ cũng rất thư thích mềm mại, nói rõ chủ nhân động phủ này là người sạch sẽ, mà bộ dáng của tiền bối hiện tại, so với hoàn cảnh động phủ hiện tại hoàn toàn không hợp nhau. Lời nói của ngươi, sợ rằng đúng là quỷ mới có thể tin tưởng!
– Tiểu tử, động phủ này rõ ràng là của lão phu, ngươi lại chiếm lấy phần có lý a, tin hay không lão phu lập tức đuổi các ngươi ra ngoài.
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên có thanh âm một phụ nhân giận dữ truyền đến.
– Tử lão quỷ, ngươi dám tiến vào động phủ lão nương, lão nương đã nói bao nhiêu lần rồi, lập tức cút ra ngoài cho lão nương!
– Ách…
Lão quỷ vừa nghe được thanh âm này, tựa như gặp quỷ, sợ đến mức lập tức lật đật chạy ra ngoài, thế nhưng vừa mới xoay người đã bị một vô ảnh cước đá tới, cả người giống như con cóc nhảy chồm hổm, tõm một tiếng, liền rơi vào trong hồ nước nhỏ.
Trong lòng Vân Thiên Hà âm thầm giật mình, chính mình cũng không thấy rõ, lão phu đã bị đá vào trong hồ.
Lúc lấy lại tinh thần, trong nháy mắt nhìn thấy một phụ nhân quái dị niên kỷ ước chừng bốn mươi tuổi xuất hiện trong động phủ.
Chỉ thấy nàng mặc một bộ bạch sam sạch sẽ, sắc mặt có chút bệnh trạng, tái nhợt như tuyết, một bên hoành mi, một bên yên mi, đoi con mắt hơi tro nguội, mũi cao gầy, môi anh đào tím hồng, hình dạng thoạt nhìn có vẻ mười phần yêu dị, giống như một nữ quỷ.
Đường Linh Toa vừa nhìn được hình dạng phụ nhân này, có vẻ sợ hãi, ôm lấy cánh tay Vân Thiên Hà. Mà phụ nhân kia vừa thấy Đường Linh Toa, nhãn thần sáng lên, lông mày bên trái nhếch cao, đôi con mắt tro nguội cười tủm tỉm, nói:
– Tiểu cô nương thực xinh đẹp nha!
Nói xong, ánh mắt phụ nhân này lại đảo qua Tầm Nguyệt và Mộng Ly đang nằm trên đống cỏ khô, đột nhiên biến sắc, ngón tay run run chỉ các nàng, nói:
– Này, này, cộng sinh song tử!
Trong lòng Vân Thiên Hà kinh ngạc, hắn không biết phụ nhân quỷ dị này rốt cuộc là ai, thế nhưng câu đầu tiên đã nói ra được bí mật của Long nữ tỷ muội, xem ra lão đầu và phụ nhân yêu dị này không phải là người bình thường.
Vì vậy nói:
– Tiền bối, người dùng cái gì nhìn ra các nàng là cộng sinh song tử?
– Một tử bà nương, thiếu chút nữa làm lão phu chết đuối rồi!
Đúng lúc này, vị lão đầu lôi thôi từ trong hồ nước bò lên bờ, phun ra một ngụm nước lớn, oán giận trách mắng một câu, sau đó một lần nữa đi tới trước cửa sơn động, đôi con mắt tam giác thỉnh thoảng ngắm tới ngắm lui Tầm Nguyệt và Mộng Ly, tấm tắc nói:
– Lão phu đã sớm nhìn ra chỗ kỳ dị của hai tiểu cô nương này, bọn họ hình như không phải người đúng không?
– Ngươi mới không phải người!
Đường Linh Toa vừa nghe lời này liền mất hứng, trợn mắt nhìn lão đầu mắng một câu.
Mà ánh mắt của phụ nhân lúc này rốt cuộc rơi lên người Vân Thiên Hà, nhãn thần vô cùng kinh ngạc, nói:
– Các ngươi thế nào lại tới Quỷ Cốc?
– Nơi này là Quỷ Cốc?