Độc Cô Vô Địch đại tướng quân trực tiếp chạy trối chết.
Độc Cô Tiểu Nghệ vội vàng đi đến khuyên giải, nàng vừa đi đến lập tức có hiệu quả, mọi người đều e sợ mà tránh xa ra không dám chạm vào người nàng nửa điểm. Thấy vậy, Độc Cô Tiểu Nghệ lại càng đắc ý, giống như nhân viên cứu hỏa, nơi này chạy đến chỗ kia chạy lại, cứ như đang chơi trò gì thích thú lắm. Đám phụ nhân phía sau nàng thì hô to gọi nhỏ kêu nàng nhanh chóng dừng lại.
Ở Độc Cô thế gia chuyện Độc Cô Tung Hoành lão gia tử tức giân không phải là chuyện gì hiếm hoi. Độc Cô Tiểu Nghệ sớm đã cho đó là chuyện bình thường.
Nhưng Độc Cô Tiểu Nghệ tựa hồ quá đắc ý mà quên mất ở trên người mình đang buộc một cái gối dày, lại không có buộc chắc chắn. Mảnh vải quấn tuy bền chắc nhưng cũng không chịu nổi chuyển động mạnh a, có thể chống đỡ đến bây giờ đã là thành công lớn rồi, rốt cục cầm cự được một lát thì…
Độc Cô lão phu nhân từ khi đứa cháu gái tiến vào đều nhìn chằm chằm không rời mắt!
Từ lúc Độc Cô Tiểu Nghệ tiến vào, lão phu nhân đã cảm thấy có chút kỳ quái. Xem nha đầu kia không giống như đang mang thai a, mi thanh mục tú, lưng thẳng chân thon, không giống bộ dạng đã phá thân a, nhưng sao cái bụng lại phình ra như thế? Hơn nữa, mới có vài ngày, cái thai sao có thể to như thế?
Suy nghĩ trước sau lão phu nhân vẫn không tìm ra được huyền cơ trong đó, còn đang nghi hoặc bỗng thấy Độc Cô Tiểu Nghệ trong lúc chạy cái bụng bầu chậm rãi rơi xuống bụng dưới rồi tiếp tục rơi xuống hai đùi.
Lão phu nhân hai mắt trợn to!
Độc Cô Tiểu Nghệ dĩ nhiên cũng cảm thấy không ổn, hai tay vội vòng xuống đỡ cái bụng lên, cũng không dám tiếp tục chạy, lén lút thò đầu quan sát chung quanh.
– Tất cả dừng tay! Còn ra cái thể thống gì!
Độc Cô lão phu nhân dậm mạnh cây long đầu quải trượng, phẫn nộ quát.
Bên kia ông cháu chín người kẻ đánh người kêu, kẻ đánh đang đến lúc cao hứng phấn chấn, kẻ bị đánh thì hô to gọi nhỏ, rất giống cảnh chọc tiết lợn.
– Nha đầu Tiểu Nghệ! Con lại đây cho ta!
Độc Cô lão phu nhân đối với chín ông cháu hoàn toàn không có biện pháp, trợn mắt phẫn nộ gọi.
– Làm…làm gì? Người ta thân mình nặng nề, không có tiện di chuyển đâu.
Độc Cô Tiểu Nghệ chầm chậm ôm bụng vầng lời đi đến, không khỏi có chút chột dạ.
– Con vừa rồi chạy tới chạy lui đâu có chỗ nào không tiện, để ta nhìn kỹ xem nào!
Độc Cô lão phu nhân một tay cầm tay nàng, một tay hướng lên bụng sờ soạng, Độc Cô Tiểu Nghệ kinh hãi, song chưởng mở ra một trước một sau, cảnh giác hỏi:
– Nãi nãi, người định làm gì vậy? Trong này chính là ngoại tôn của người, người cẩn thận một chút a.
Còn chưa nói xong, phốc một tiếng vang nhỏ, Độc Cô Tiểu Nghệ vừa nói đến chữ “ngoại tôn” thì một vật trong váy đã rớt ra nảy trên mặt đất hai cái lăn đi không đến một trượng thì dừng lại. Chính là một cái gối, trên mặt còn thêu một con tiểu miêu hoạt bát đáng yêu.
Một cái dây lưng thật dài, một đầu buộc vào cái gối một đầu vẫn còn treo trên lưng Độc Cô Tiểu Nghệ.
Đồ chơi này vốn đã không ổn định, Độc Cô Tiểu Nghệ lại giật mình bỏ hai tay đang đỡ ra, lập tức lộ tẩy chân tướng.
– Cái này…cái này…
Độc Cô Tiểu Nghệ há miệng, hai bàn tay vặn vào nhau, thần tình quẫn bách, nhăn nhăn nhó nhó không nói lên lời. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nhất thời đỏ bừng lên.
Chuyện này lập tức đem tất cả mọi người lôi lại.
Độc Cô Tung Hoành lão gia tử há hốc cái miệng, nắm đấm đang vung ra dừng lại giữa chừng, nét mặt già nua lúc xanh lúc trắng.
Độc Cô Vô Địch ngồi dưới đất mà trừng mắt, cả người bụi đất, vẻ mặt cực kỳ đặc sắc.
Độc Cô Trùng ủy khuất nhìn ông nội, miệng lầm bầm nói:
– Ta đã nói là chuyện này không thể xảy ra mà, nếu chuyện này xảy ra thật ta không thể nào không biết, ta đã nói rồi mà lại.
– Ngươi đã nói qua à, ngươi chính là đồ ngốc, ngươi chính là tên đáng ăn đòn!
Độc Cô Tung Hoành lão gia tử đột nhiên hét to một tiếng như sét đánh. Độc Cô Trùng lập tức ngậm miệng, co rụt cổ lại.
Độc Cô Tung Hoành nét mặt già nua vặn vẹo hùng hổ bước về phía Độc Cô Tiểu Nghệ. Tức giận vô cùng nhưng lại cười cười nói:
– Hảo! Hảo! Hảo nha đầu! Lớn rồi dám trêu đùa cả gia gia, giỏi lắm giỏi lắm!
Hắn hung hăng gật đầu, cũng không biết nói cái gì cho phải.
– Gia gia… con… con…
Độc Cô Tiểu Nghệ kinh hoảng lùi lại phía sau, hướng chung quanh cầu viện. Nhưng hiện tại tất cả mọi người đều cự tuyệt trợ giúp.
– Tiểu nha đầu này đúng là vô pháp vô thiên, quả thật cần phải dạy dỗ, thật không ra cái thể thống gì. Một tiểu thư khuê nữ lại làm ra sự tình bực này. Lừa gạt người nhà còn chưa nói, lại có thể giả bộ mang thai để mọi người đều nhìn thấy.
– Đánh mạnh vào!
Độc Cô Vô Địch nói ra tiếng lòng của mọi người.
– Cứu mạng với!
Độc Cô Tiểu Nghệ nhanh chân bỏ chạy, Độc Cô Tung Hoành lão gia tử bước lên phía trước một bước dùng sức dẫm lên mảnh vải dưới đất một cái, giống như câu cá đem Độc Cô Tiểu Nghệ lôi trở lại, bàn tay vừa lật, ba ba hai tiếng thanh túy vang lên.
Độc Cô Tiểu Nghệ dãy dụa, thét lên chói tai, nước mắt ào ào chảy ra.
Độc Cô lão gia tử đánh đập mấy thằng cháu thì không cảm thấy gì, lúc này mới tát cháu gái hai cái, lại cảm thấy đau lòng, thế nên không nhẫn tâm hạ thủ tiếp.
– Cha, người đem nha đầu ngỗ ngược này giao cho con.
Con hôm nay nhất định không tha cho nha đầu kia.
Độc Cô Vô Địch từ mặt đất đứng lên, xoa xao tay, vẻ mặt dữ tợn:
– Dám trêu đùa cả lão tử ta. Đúng là phải dạy dỗ cẩn thận, đáng ăn đòn mà!
– Nhượng lại nha đầu này cho ngươi á, tên vương bát đản ngươi mau cút đi cho lão tử.
Độc Cô Tung Hoành vểnh râu quát:
– Tiểu Nghệ thân hình mảnh mai há lại có thể để cho ngươi đánh? Còn không lui ra, cút qua một bên!
Vẻ mặt Độc Cô Vô Địch lập tức xám như tro. Vừa rồi chính là ngài tát con gái ta hai cái, ta không đau lòng sao; cứ tưởng thay ngài ta có thể đánh nhẹ một chút vậy mà bây giờ ngài lại bao che cho nó.
d
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành