Sở Vân mở miệng quát.
– Không sai, bản tướng quân chờ ngươi đã lâu. Tiểu Bá Vương, ngươi có thể khiến bản tướng quân bỏ mặc việc quân, để đích thân tới tiêu diệt ngươi, có thể nói ngươi
chết cũng vinh dự.
Thư sinh kia lãnh đạm nói xong lời này, lại ngửa cổ nuốt một ngụm rượu vào trong bụng. Toàn bộ hành động, tràn đầy ngạo khí, thế nhưng cũng không tương phản với trang phục thư sinh của hắn, ngược lại hòa quện với nhau lại càng tăng thêm sức mạnh.
Nguyên bản hắn chính là một tên cuồng sinh, hiện nay có khí độ của một vị thượng giả, quyết đoán sát phạt, nhưng các loại khí chất này được ngưng tụ mà thu hồi khiến hắn trở thành một người rất tao nhã.
– Bất quá, trước khi khai chiến, ta còn muốn nói với Tiểu Bá Vương ngươi vài lời.
Bỗng nhiên hắn lại thay đổi đề tài, dùng tay ra hiệu mời nói.
– Ngươi dám đến thuyền của ta, uống cùng ta một chén rượu nhỏ không?
– Hừ! Cái này có gì mà không dám? Chỉ là rượu của ngươi, ta cảm thấy rất chướng mắt. Chiến hạm của ta rộng rãi thoải mái, vả lại còn có rượu ngon hơn rượu của ngươi rất nhiều, ngươi có dám tới thuyền của ta, cùng ta uống một chén rượu nhỏ không?
Sở Vân cười lạnh một tiếng, nói lại lời hắn.
Cuồng Nho Tướng Quân, ngửa đầu lên trời cười lớn:
– Ha ha, Tiểu Bá Vương quả thực không hề đơn giản. Chỉ là thuyền của ngươi, không gian rộng rãi nhưng yếu đuối không tốt, đúng là tử thuyền. Ta bước tới ắt sẽ sụp đổ. Thuyền này của ta sinh thuyền, tuy nhỏ nhưng rất kiên cố.
Hắn lấy sống chết, nói ra chính là để uy hiếp Sở Vân. Nếu như không bước đi của hắn, hắn sẽ lập tức xuất thủ, hủy diệt hạm đội Thư gia.
– Được, ta muốn xem ngươi muốn nói gì.
Sở Vân hừ lạnh một tiếng, hướng về phía thuyền nhỏ.
– Thiếu chủ, đối phương chính là Cuồng Nho Tướng Quân, lại có chiến lực cấp Kiếp Yêu…
Ánh mắt của Thỏ Tướng Quân thực ra rất tinh tường, lo lắng mà bẩm báo.
– Có gì đáng ngại sao? Địch nhân yếu, ta cũng muốn giống như sư tử vồ thỏ. Địch nhân mạnh, tất nhiên ta sẽ dốc toàn lực chiến đấu. Địch nhân dù mạnh hay yếu, đối với ta mà nói, cũng không có gì khác nhau. Ngươi cũng hãy theo ta, đến thuyền của ta.
Chiến ý trong lòng Sở Vân sôi sùng sục, ánh mắt không có chút gì sợ hãi.
– Hả?
Nhất thời Thỏ Tướng Quân vô cùng sợ hãi, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau khổ. Thế nhưng không thể lay chuyển được Sở Vân, không thể làm gì khác hơn đành phải tiến tới
thuyền của Sở Vân.
– Có dám uống rượu?
Cuồng Nho Tướng Quân đích thân mời Sở Vân một chén.
– Không uống.
Mùi rượu thơm phức, nhưng Sở Vân chỉ nhìn thoáng qua, lập tức lại chuyển mắt nhìn chằm chằm Cuồng Nho Tướng Quân, không hề nể mặt.
– Tiêu rồi!
Bạch Miễn đứng phía sau, thân thể run lẩy bẩy. Danh tiếng của Cuồng Nho Tướng Quân, thế nhân đều biết, hắn không bao giờ điềm tĩnh được như vậy.
– Ha ha, không phải không dám uống, mà là không muốn uống. Biết rõ ta có chiến lực cấp Kiếp Yêu, nhưng vẫn dũng mãnh không biết sợ hãi. Tiểu Bá Vương, ta rất khâm phục ngươi.
Cuồng Nho Tướng Quân tán thưởng Sở Vân.
– Ủa? Rốt cục đây có phải là Cuồng Nho Tướng Quân hay không?
Quả thực Cuồng Nho Tướng Quân rất tốt tính, khiến cho Bạch Miễn cảm thấy nghi hoặc.
– Như vậy rất đáng ngờ sao? Kỳ thực ta cũng không muốn làm kẻ cuồng ngạo, cậy tài khinh người, thật không ngờ khiến cho người ta căm ghét sao?
Cuồng Nho Tướng Quân cười rộ lên, nhãn thần như mây khói, trong đầu tràn ngập ký ức.
– Thế nhưng không có cách nào khác. Ta không cuồng ngạo như vậy, ắt sẽ không thể khiến người ta buộc tội để giảm chức tước. Những năm gần đây, dù lập không ít công lao cho Giang Hán Quốc, thế nhưng cũng chỉ là một Thiên Tướng Quân mà thôi.
Hắn nói ra, khiến cho người ta cảm thấy khó hiểu.
Nghe lời này của hắn, nguyên lai vẻ cuồng ngạo chỉ là để hắn ngụy trang, thực sự không phải là bản tính của hắn.
Bản thân Cuồng Nho Tướng Quân không có cuồng ngạo hay sao?
Hắn thở dài, lại tiếp tục nói:
– Ta muốn nói cho các ngươi một bí mật. Quả thực ta cũng là người trên Chư Tinh Quần Đảo. Ta sinh ra tại Môi Quáng đảo, đó là một đảo cấp thôn. Cũng giống như các quần đảo khác, chịu đủ sự chà đạp của chiến hỏa. Ta là người có tư chất, trong lễ thành niên đạt được vị trí thứ nhất, vốn có thể vào Thiên Ca Thư Viện học tập. Nhưng mà thôn trưởng vì tôn tử của chính mình đã ám toán ta, muốn đưa ta vào chỗ chết. Cái chết ở ngay trước mắt, bỗng nhiên có người cứu ta, hắn đưa ta vào một tổ chức bí mật, dày công đào tạo, biến ta thành một người khác.
– Ở nơi nào đó ta trở thành người nổi bật, rốt cục trong một ngày nào đó đã gặp mặt Giang Hán Quốc chủ. Nguyên lai Giang Hán Quốc đã âm thầm chuẩn bị mấy trăm năm, cho nên bí mật đào tạo ta trở thành người như vậy. Chư Tinh Quần Đảo là nơi ta sinh ra và lớn lên, nhưng lại phục vụ cho Giang Hán Quốc. Chính là sau này muốn mượn tay của chúng ta, thống nhất Chư Tinh Quần Đảo, quay về gây ảnh hưởng tới yêu vật số
mệnh của năm vị đức vương thượng cổ.
– Như vậy ta mới có thể biết toàn bộ chân tướng, ta cũng bị kẻ khác lợi dụng mà sinh thù hận. Trong thời loạn thế, bị kẻ khác lợi dụng, đã chứng minh và khẳng định được giá trị của ngươi. Trên thực tế, ta rất cảm kích Giang Hán Quốc. Có câu nói, dù xuống hoàng tuyền cũng phải báo đáp. Thế nhưng, quan trọng chính là Giang Hán Quốc chủ có thể giúp Chư Tinh Quần Đảo thu được hòa bình.
– Hòa bình! Là hòa bình a!
Nói đến đây, giọng nói của Cuồng Nho Tướng Quân không kiềm chế được liên run lên, bao hàm một loại tình cảm động lòng người. Hắn chăm chú nhìn về phía Sở Vân mà nói.
– Ngươi cũng hiểu được ý nghĩa của hòa bình sao? Mấy trăm vạn năm nay, trên Chư Tinh Quần Đảo đều là chiến tranh, phụ mẫu phải nhìn con lên chiến trường, phần lớn tình nhân hoặc là thê tử phải nghe tin báo tử. Trong ký ức của ta, Chư Tinh Quần Đảo luôn tràn ngập đau thương. Mọi người rất mong muốn hòa bình. Từ hòa bình trong mắt mọi người đã trở thành khát vọng lớn lao, giống như mộng ảo.
– Thế nhưng cũng không phải là không thể. Yêu vật số mệnh của năm vương giả giao cho một người có thành tựu cường giả Vương Cấp có thể sẽ đạt được thành tựu khai thiên lập địa, xây dựng sự nghiệp vĩ đại của một quốc gia. Các ngự yêu sư sở hữu yêu vật số mệnh nhiều năm như vậy, bọn chúng đều là thân gia hoàng tộc, rồng trong loài người. Không ai phục ai. Căn bản tất cả mọi chuyện rất chớ trêu hay sao? Năm đầu yêu vật bảo vệ Chư Tinh Quần Đảo không cho ngoại nhân xâm phạm, được nhân dân trên Chư Tinh Quần Đảo cảm tạ cũng chính là nguyên nhân chính dẫn tới nỗi thống khổ và đau thương!
Ngừng lại một chút, Cuồng Nho Tướng Quân dùng ngữ khí rất chân thành nói với Sở Vân:
– Ta cảm thấy thống nhất Chư Tinh Quần Đảo, khiến cho nhân dân quá nhiều khổ cực, mấy trăm vạn năm nay cũng không có được hòa bình! Hòa bình sẽ mang đến hạnh phúc, sẽ không còn đau thương do chiến tranh gây lên, người người an cư lạc nghiệp, người thân
đoàn tụ, mọi người trở nên thân thiết. Bất luận là kẻ nào cũng đều không muốn vì chiến tranh mà phải xa gia đình. Mọi người cũng sẽ có ruộng đồng, có cuộc sống yên ổn. Đây chính là khát vọng ẩn chứa trong lòng mỗi người dân trên Chư Tinh Quần Đảo!
– Tiểu Bá Vương, ngươi cảm thụ được loại khát vọng này sao? Chỉ cần ngươi thu tay lại, hòa bình sẽ hiện ra trước mắt.
Nói đến đây, dĩ nhiên Cuồng Nho Tướng Quân khom lưng cúi đầu trước Sở Vân.
– Ta khẩn cầu ngươi thu tay, không để nên vì ân oán riêng tư, nhiệt huyết sôi trào mà bỏ mặc nỗi thống khổ của dân chúng.
– Cuồng Nho Tướng Quân…
Bạch Miễn lộ rõ vẻ xúc động, hắn hoàn toàn không ngờ rằng, Cuồng Nho Tướng Quân sẽ nói ra những lời như vậy. Xúc động như vậy, xót thương như vậy, hòa bình, liên mình, những điều này đều dẫn phát mãnh liệt trong lòng hắn.
Chán ghét chiến tranh, chán ghét chiến đấu, chét thấu xương thấu thịt.
Thế nhưng trong tình thế bắt buộc, bản thân Thỏ Tướng Quân cũng không ngờ chính mình trở thành võ tướng trên sa trường.
Bỗng nhiên Bạch Miễn cảm thấy, dường như chính lần đầu tiên nhận thực được bản chất thực sự của Cuồng Nho Tướng Quân. Trong mắt nam tử này, không chỉ bội phục có chiến lực của hắn, mà còn đồng cảm với ước vọng truy cầu hòa bình, thương xót dân chúng của
hắn.
“Cuồng Nho Tướng Quân, thực sự rất lợi hại!”
Sắc mặt Sở Vân không hề thay đổi, nhưng thực tế cũng không nói thành lời, giật mình không ngớt.
“Cuồng Nho Tướng Quân, Cuồng Nho… Cuồng ngạo chỉ là lớp ngụy trang, thật không ngờ tài ăn nói của hắn rất rất lợi hại, giống như một nho sinh. Đúng là trắng đen lẫn lộn, chỉ hươu nói ngựa. Rõ ràng là Giang Hán Quốc xâm lược, nhưng lời hắn nói rất có đạo lý, khiến hắn trở thành người cứu vớt sinh linh trong lúc dầu sôi lửa bỏng! Nếu như ta ở kiếp trước, e là lúc này trong lòng sớm đã dao động, không còn ý chí chiến đấu?”