“Đúng, thiên kiêu cần phải có cốt cách, kiêu ngạo, tự cao nhưng cách ba người thể hiện chính là sự chà đạp người khác để đứng ở trên cao, đây không phải là thứ mà Vân gia ta hướng đến”.
“Ba ngươi ban đầu đã như thế rồi thì khi gia tộc đặt vị trí, chức trách lên cao thì các ngươi sẽ còn làm ra những chuyện gì nữa? Gia tộc đang đợi các ngươi thay đổi, đợi sau khi bí cảnh kết thúc sẽ xem xét nhưng bây giờ thì sao?”
“Toàn tộc chỉ còn mình ta sống sót? Vân gia bị hủy là do sự ích kỷ của ba người các ngươi?”
“Bây giờ muốn ta tha chết? Nực cười, ngươi có từng nghĩ đến lúc những người trong gia tộc bị Lý Mộ Viên tàn nhẫn giết chết?”
Ba tên kia nghe thấy vậy thì nhắm mắt, trên gương mặt hiện lên sự hối hận. Chúng đã gây ra tội lỗi rất lớn và không còn mặt mũi gì để cầu xin được sống. Thứ bọn họ mong muốn nhất bây giờ chính là đối mặt với những người trong gia tộc ở dưới suối vàng.
“Chết đi”.
Vân Diệp cắn răng, trong tay ngưng tụ một lượng lớn chân nguyên rồi dốc hết toàn lực tung chưởng đánh về phía ba người.
Chưởng ấn mạnh mẽ trực tiếp chấn diệt cả ba trở thành huyết vụ!
Không còn chút sức lực, Vân Diệp từ từ nhắm mắt rồi ngã người ra sau và may mắn được Dực Hoành đỡ lại.
Đặt cô nằm nghỉ ở một bên đường, Dực Hoành nhìn về phía Đế Nguyên Quân một lúc rồi tỏ ra dáng vẻ do dự. Một lúc sau, hắn gạt bỏ tất cả suy nghĩ ở trong đầu liền đi về phía Đế Nguyên Quân và lên tiếng.
“Đa tạ tiền bối đã ra tay giúp tiểu thư trừng trị phản đồ?”
Khẽ liếc mắt nhìn Dực Hoành, Đế Nguyên Quân lên tiếng.
“Không cần giấu diếm, ngươi có chuyện gì thì cứ nói đi? Chỉ cần không quá đáng thì ta có thể suy nghĩ?”
Hai chân quỳ rạp xuống đất rồi liên tục dập đầu, Dực Hoành thành khẩn cầu xin.
“Chuyện gia tộc bị diệt đã trở thành một vết thương lòng đối với tiểu thư và đó cũng là thứ sẽ giết chết cô ấy. Tiểu thư chắc chắn sẽ tìm Lý Mộ Viên để báo thù nhưng với thực lực của cô ấy hiện tại vẫn còn quá yếu”.
“Cầu xin tiền bối hãy ra tay giúp đỡ, xin tiền bối hãy giúp cho ta và tiểu thư trở nên mạnh hơn? Chỉ cần báo thù được cho gia tộc thì tiền bối muốn gì Dực Hoành đều có thể làm, cho dù đi vào dầu sôi lửa bỏng, cho dù có chết cũng không từ?”
Nhìn biểu cảm kiên định và chắc chắn trên gương mặt Dực Hoành, Đế Nguyên Quân khẽ nhíu mày, ánh mắt hắn nhìn về phía Vân Diệp đang nằm hôn mê thì thở dài một hơi rồi lên tiếng đáp lời.
“Trước mắt thì ngươi đứng dậy trước đi?”
“Ngươi đừng hiểu lầm, việc ta hai lần cứu thoát chết vì ta có chuyện cần hai ngươi làm và đây cũng chính là giao dịch giữa ta và Vân Diệp. Trong giao dịch ta đã hứa sẽ cho cô ta cơ duyên còn việc có thể đón nhận, có thể báo thù cho gia tộc? Đó là chuyện của Vân gia cá ngươi chứ không phải ta”.
“Còn ngươi muốn hy sinh bản thân để ta giúp thì rất tiếc? Dựa vào thực lực, thiên phú của ngươi không xứng?”
Từng câu từng chữ giống như xát muối vào trong tim khiến Dực Hoành giống như vừa chết đi rồi sống lại. Sắc mặt hắn dần trở nên tối sầm và hai mắt trở nên ngây ngốc. Hắn không ngờ được rằng, thực lực mà bản thân từng lấy làm tự hào nhưng ở trong mắt vị tiền bối này lạ chẳng đáng là gì.
Thậm chí hắn nguyện trở thành nô bộc, bán mạng để cầu khẩn một chuyện cũng không đáng!
Dực Hoành cắn răng, trên gương mặt hắn lộ vẻ không cam lòng nhưng hắn hiện tại không thể làm được gì khác. Hắn vẫn cứ quỳ ở đó mà không nói một lời nào, trong thâm tâm hắn vẫn nuôi hy vọng vị tiền bối trước mắt có thể ra tay giúp đỡ.
Nằm ở ngoài xa, Vân Diệp từ đầu đến cuối chỉ bị ngất đi vì hao tổn quá nhiều sức lực nên những lời nói, hành động của Dực Hoành đều bị cô nhìn và nghe thấy. Hai mắt cô nhắm chặt lại, trên gương mặt hiện lên vẻ bất lực và yếu kém, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt.
Trong đầu cô tự trách bản thân từ trước đến giờ tu luyện nhưng không đến nơi đến chốn. Thân được gia tộc toàn lực bồi dưỡng nhưng thực lực của cô vẫn yếu kém vô cùng và phải dương mắt nhìn gia tộc bị giết ở trước mắt mà không thể làm gì.
Cô tự trách bản thân và không cam lòng!
Gương mặt trở nên tối sầm, cô gồng mình đứng dậy và dùng chút sức lực còn lại lảo đảo bước từng bước về phía Đế Nguyên Quân rồi trực tiếp quỳ xuống.
Cô cúi đầu, khóe miệng cô run lên một cái rồi lên tiếng.
“Cầu xin tiền bối ra tay giúp đỡ? Chỉ cần tiền bối chịu giúp thì Vân Diệp sẵn sàng làm tất cả mọi thứ để báo đáp, cho dù có chết cũng không màng? Chỉ cần tiền bối giúp thì ta cam nguyện trở thành người của tiền bối, sinh tử nằm ở trong tay người?”
“…”.
Nhìn Vân Diệp gạt bỏ lòng tự tôn cuối cùng của thiên kiêu và quỳ xuống cầu xin, Đế Nguyên Quân biết việc này đối với cô là một điều hết sức khó khăn nhưng hắn có thể nhìn thấy được sự quyết tâm ở trong mắt cô.
Đây chính là thứ khó khăn nhất đối với một thiên kiêu và trên thế gian này có rất ít người có thể làm được!