Vân Thủy nụ cười trờ nên lạnh lùng, “Ngươi lại đang nói dối, vừa rồi ta rõ ràng nghe đám người kia nói. Ngươi chính là thủ hạ của Tây Lương vương. Bọn họ tuy không rò lai lịch, ngươi cũng không có gì là tốt! Nam nhân trung nguyên các ngươi, không có người nào tốt cả!”
Tiêu Bố Y cau lông mày lại, không ngờ người Miêu đối với người Trung Nguyên ấn tượng không tốt như vậy, Vân Thùy này đối với người TrungNguyên ấn tượng càng ác liệt. Mới muốn nói mình chính là Tây Lương vươn, đương nhiên không phải là thù hạ Tâv Lương vương gi, đột nhiên nhìn thấy A Tú lảo đảo. thất thanh nói: “A Tú…”
“CÓ chút váng đầu, không sao…” A Tú nhếch miệng cười cười, đột nhiên mềm nhũn té xuống, không một tiếng động.
Tiêu Bố Y trong lòng phi thường tức giận, mũi chân điểm một cái, đã chụp đơn đao noi tay, lạnh lùng nói: “Vân Thủy, A Tú chỉ là muốn bảo vệ cô. Cô vì sao phải hại hắn?”
Hắn một mực cẩn thận đề phòng cồ độc vô sắc vô vị, không ngờ cũng không thấy Vân Thủy động thủ, A Tú lại trúng độc ngã xuống, kết cuộc giống như tám người trước kia, điều này sao mà không làm cho hắn tức giận muốn phát điên.
A Tú vốn là huynh đệ sinh từ với hắn, nếu không rõ ràng mà chết ở chỗ này. hắn cho dù lấy Ba Thục cũng sẽ không an tâm. Trong lòng sát khí đã lên, Tiêu Bố Y không biết mình có trúng cổ độc hay không, nhung vẫn ngưng kình tại cánh tay. thẳm nghĩ cho đù chết cũng phải vì A Tú đòi lại một mạng.
Vân Thủy nhìn thấy hai mắt hắn lộ ra sát khí, trong mắt có vẻ bối rối, thoáng qua trấn tình nói: “Ngươi không dám giết ta”.
Tiêu Bố Y nhẹ chuyển trường đao, mang theo cười lạnh nói: “Trên đời này, chỉ có chuyện Tiêu Bố Y có nguyện ý làm hay không, chứ không có chuyện không dám làm. Vàn Thủy, cồ độc mặc dù độc, nhưng không chống lại được tâm độc, cô giết kẻ vô tội, ta nếu không giết cô, chẳng phải phụ lòng huynh đệ cùa ta sao?”
“Ngươi không biết mình cũng trúng cổ độc sao?” Vân Thủy đột nhiên nói: “Ngươi chi cần đi ra bảy bước, không thể nghi ngờ hẳn phải chết
Tiêu Bố Y không có kinh hãi, không có sợ hãi. ngược lại nở nụ cười, “Ta chi cần một đao là có thể giết cô”.
“Giết ta, không ai có thề giải độc cho ngươi”.
“Thì sao? Ngươi cho rằng chỉ dùng cổ độc là có thể bức ta dừng tay sao?”
Vân Thùy rốt cuộc lộ ra vẻ kinh ngạc. Nàng rất ít khi nhìn thấy loại hán từ ngang nhiên không sợ chết này. Người khác nếu biết đã trúng cổ độc. không phải lẽn tiếng đe doạ thi cũng cầu xin tha thứ. nhưng người như Tiêu Bố Y vẫn muốn giết mình, ngược lại là lần đầu tiên.
Tiêu Bố Y thẳm vận nội tức, phát hiện trong cơ thề cũng không khác thường, nhung trước mắt nhìn người bên cạnh đều ngã xuống, hiểu rõ Vân Thủy cũng không phải là nói lòi lừa gạt, bảy bước sẽ chết, thoạt nhìn vương đồ bá nghiệp, lại không qua được bảy bước?
Hắn tâm tư xoay chuyển. Vân Thùy cũng như thế. Nhưng Tiêu Bố Y thoáng nhìn A Tú ngà xuống đất, trong lòng chợt bi phẫn, một khắc này cũng không quản được quá nhiều, thét dài một tiếng, đã lăng không nhảy lên, một đao lôi đinh bổ ra. Trong tích tắc. phong vân biến sắc.
Vân Thủy thấy thế, rốt cuộc thay đồi sắc mặt, chỉ kịp nói một câu. “Hắn còn chưa có chết!”
Tiếng gió rền vang, ánh đao lóe lên. một đao lôi đình hóa thành như một sợi chỉ hạ xuống trên cổ cùa Vân Thùy, Tiêu Bố Y trầm giọng nói: “Cứu sống hắn, ta tha cho cô khỏi chết!”
Hắn đi về phía A Tú trên mặt đất, trông thấy hắn nhám chặt hai mắt. ngực hồi lâu mới phập phồng, nếu không lưu ý, ngược lại rất khó phát hiện, một khắc hiều rằng A Tú không chết, Tiêu Bố Y mừng rỡ như điên.
Không ngõ Vân Thủy hơi ngừa đầu, quật cường nói: “Ta không cần ngươi tha cho. Tiêu Bố Y, ngươi có năng lực thì cứ giết ta!”
Tiêu Bố Y ngóng nhìn Vân Thủy thật lâu, lúc này mới chậm rãi thu đao nói: “Vân Thủy quận chủ, thật ra hôm nay ta vốn không nghĩ tới bước giương cung bạt kiếm. Tại hạ đi tới chợ xác thực gặp được quận chủ, nhưng trước khi tới chợ, lại không phải vì quận chù”.
“Đó là vi cái gì?” Vân Thủy cười khanh khách nói, nàng dưới đon đao bức hiếp, không có nừa phần kinh hãi, Tiêu Bố Y nhìn thấy, cũng không khòi âm thẳm bội phục.
“Tại hạ thật ra là muốn cứu Tiêu Thượng Thư” Tiêu Bố Y cũng không giấu điếm. Trên thực tế đó cũng là mục đích căn bản nhất mà hắn tim đến Vân Thủy.
“Là Lại bộ Thượng Thưthù hạ cùa Tây Lương vương kia sao?” Vân Thủy đột nhiên hòi.
Tiêu Bố Y gật đầu, “Tiêu Thượng Thư là người ổn trọng, tại hạ thực không thể tin hắn vào thời khắc này lại đi làm… loại chuyện đó. Nhưng tại hạ cằu kiến Đại Miêu Vương, lại mấy lần đóng cùa không tiếp, tại chợ nhìn thấy Vân Thủy quặn chù thông tinh đạt lý”
“Hiện tại rốt cuộc lại nhìn thấy ta không nói đạo lý sao?” Vân Thủy mim cười hòi.
Tiêu Bố Y khẽ giật mình, không biết nàng nói có ý gì, rốt cuộc vẫn lắc đầu nói: “Nghĩ tới chúng ta có nhiều hiểu lầm. vừa rồi quận chủ vi bảo vệ tính mạng giết người, ta vì huynh đệ động thủ, đều là tinh thế bất đắc dĩ. Ta thấy quận chủ, lúc này mới ờ đây chờ. Nhưng không ngờ những người kia thoáng qua đã tới đây, bọn họ dùng cách phá hoại tên tuổi Tây Lương vương để phá hỏng quan hệ giữa người Miêu cùng chúng ta. tâm địa đáng giết, tại hạ lúc này mới ra tay trừ khử. không nghĩ khiến cho quận chủ hiểu lầm. hiện tại mọi thứ đã nói rõ ràng, kính xin quận chù minh xét”.
Hắn sau khi nói xong, chậm rãi thu đơn đao, ánh mắt nhìn về phía A Tú, chậm rãi ngồi xồm xuống. Vân Thủy nhin hắn thật lâu mới nói: “Tiêu Vũ là gì của ngươi, người này là gì cùa ngưai?”
“Tiêu Vũ thúc phụ của ta, A Tú là huynh đệ kết nghĩa của ta”.
“Ngươi vì bọn họ, ngay cả chết cũng không sợ sao?” Vân Thùy nhẹ giọng hỗi.
“Ta sợ chết, nhung mà không thể không cứu” Tiêu Bố Y trầm giọng nói.
Vân Thủy than nhẹ một tiếng, “Hay cho một câu không thể không cứu, nếu..Nàng trong tiếng than nhẹ, chân mày cau lại.
Tiêu Bố Y ngẩng đầu lên nói: “Quận chủ, ta nghĩ hiểu lằm đã hóa giải, quận chủ cấp cho hắn cũng không phải là độc trí mạng..
“Ta căn bản không có hạ độc đối với hắn” Vân Thủy sắc mặt trở nên lạnh lùng.
Tiêu Bố Y khẽ giật mình, muốn bác bò, hồi lâu lại nói: “Vậy hắn tại sao lại té xiu?”
Vân Thủy lạnh nhạt nói: “Mới vừa rồi có người muốn giết ta, trong không khí sớm đã bị ta hạ kim tằm phấn, chính là muốn bọn chúng chết, nhưng mà A Tú này… người trung nguyên các ngươi có một câu, đó chính là cá chung một chậu!”