Cô ta đã chuẩn bị sẵn xăng, ở đây đều là các thùng các-tông, chỉ còn một bước thôi.
Cô ta muốn họ chết trong biển lửa.
Vụ nổ tàu du lịch năm năm trước không giết chết Cổ Thành Trung, vậy thì bây giờ làm lại lần nữa.
Tốt nhất là phải đốt sạch sẽ không để lại gì.
Hứa Trúc Linh ngửi thấy mùi xăng cay nồng, muốn vùng vẫy chống cự, nhưng không thể làm gì được. Mi mắt như dính đầy chi, càng ngày càng nặng, nhưng cô không dám để mình hôn mê.
Lần đầu tiên, cô không muốn Cổ Thành Trung đến đây như vậy.
Cô thà chết một mình còn hơn liên lụy đến anh.
Cổ Thành Trung, đừng đến …
Làm ơn, đừng đến.
Trong lòng cô đã hét lên hàng nghìn lần, nhưng khoảnh khắc anh xuất hiện, cô đã rất đau.
Cô ấy dùng hết sức lực và hết lên: “Mau đi đi xin anh đó…” Làm ơn, nhanh chóng rời đi đừng để ý đến em. Cô không còn sức để nói những lời sau cùng.
Thấy anh ta tới, Hứa Đan Thu đổ chút xăng cuối cùng lên người Hứa Trúc Linh.
Sau đó, cô ta lùi lại mấy bước để cho Cổ Thành
Trung tiến vào.
Anh không chần chừ một chút, trực tiếp chạy tới trên giường mồ, cởi bỏ khí cụ trói tay chân cô, nhanh chóng bế cô lên.
Lúc này, Hứa Đan Thu bật lửa và ném nó xuống dát.
Ngay khi bật lửa chạm vào xăng trên mặt đất, ngọn lửa lập tức bùng phát.
Cô ta không có chạy trốn, chỉ đứng ở chỗ sâu trong đống lửa mà cười lớn.
Cô không định sống nữa nên mới quay lại tìm họ.
Cô muốn để họ chết cùng nhau!
Cô ta đang ở điểm sâu nhất, và ngọn lửa đã lan đến người cô ta trước. khi lưỡi lửa đốt cháy quần áo của cô ta, cô cảm thấy đau đớn và bắt đầu là hết.
Bất cứ ai dù muốn chết đến thế nào đi chăng nữa thì giờ phút cái chết ập đến, tận đáy lòng vẫn còn đó su so hai.
Đặc biệt là cách chết đau đớn này.
Cổ Thành Trung thậm chí không nhìn Hứa Đan Thu, anh ôm chặt Hứa Trúc Linh ở dưới thân mình.
Nếu sống cùng nhau sống, nếu phải chết thi củng nhau chết, đây là điều duy nhất anh có thể hứa với cô trong cuộc đời này.
Thời điểm anh quyết định muốn cưới cô, anh đã gánh vác mọi trách nhiệm.
Dù nhanh đến đâu, anh cũng không thể sánh được với tốc độ lưỡi lửa càn quét.
Đám cháy lan rộng.
Anh bọc quần áo của mình quanh Hứa Trúc Linh, sợ rằng cô sẽ bị bỏng nếu chạm vào một chút tia lửa.
Khương Anh Tùng cũng vội vàng chạy tới, thời gian ngắn ngủi không gọi được nhân viên cứu hòa, nhưng người của bệnh viện đã mang bình cứu hỏa đến, bắt đầu phun vào bên trong. “ông chủ ”
Khương Anh Tùng lo lắng hết vào cửa, bên trong bốc khỏi dày đặc, nhìn không thấy gì.
Cổ Thành Trung đã ôm người chạy đến được chỗ cánh cửa, chính vào lúc này, chiếc kệ bên cạnh anh ấy đột nhiên đổ nghiêng.
Có những hộp đựng đầy thuốc ở trên đó, và mỗi hộp đều rất nặng.
Phản ứng đầu tiên của anh ấy là bảo vệ Hứa Trúc Linh từ đầu đến chân, thắng người lên, dùng lưng của chính mình để chắn lại tất cả sức nặng ập đến. “Hu…”
Anh khẽ rên rỉ, kệ hàng nặng trĩu và tất cả các hộp đều đập vào người anh.
Anh thậm chí cảm thấy gan và phổi của mình bị lệch vị trí, cổ họng và mắt anh đều mờ đi.
Anh cố gắng hết sức chịu đựng, không thể cử động được một phần nào.
Khương Anh Tùng vội vàng chạy vào nhìn thấy cảnh này. “Đưa Hứa Trúc Linh đi trước “
“Nhưng.……..
Khương Anh Tùng cau chắt mày nhưng đành phải nghe theo, nhanh chóng cứu Hứa Trúc Linh đang bắt tỉnh.
Khi anh quay lại để giải cứu Cổ Thành Trung mới thấy được rằng lưới lửa đã cắn nuốt toàn bộ lưng của anh ấy.
Thời gian cứ thế trôi qua, khi Hừa Trúc Linh tinh dạy thì đã là sáng hôm sau.
Toàn thân đau kinh khủng, không còn sức lực, nhất là chân, chì nhúc nhích thôi là đầu đến chảy nước mắt.
Những ký ức ngày hôm qua hiện về một cách điện cuồng, khiến trái tim cô nhói lên.
Phản ứng đầu tiên của cô là tìm kiếm Cổ Thành Trung.
Khu phòng rộng lớn, trang bị đầy đủ, nhưng chỉ có một chiếc giường, điều này chứng tỏ cô và Cổ Thành Trung không nằm cùng một phòng bệnh.
Cô hôn mê đau đớn và không biết chuyện gì xảy ra sau đó. Cổ Thành Trung đâu rồi?