“Bỏ những chuyện này sang một bên đi. Khi tin tức được truyền ra, thì đợi chúng từ từ lên men. Hiện tại, Huyền Y’ Phái không đủ nhân lực. Anh thông báo cho Cung Hoan Vân cử người tới giữ trật tự và giúp đỡ một số việc vặt.
Đây là cơ hội tết để Huyền Y Phái của chúng ta thiết lập hình tượng. Quyết không để xuất hiện bắt kỳ sai sót nào.”
Lâm Dương nói.
“Vâng … nhưng mà Lâm Đồng, tất cả các phương pháp điều trị của chúng ta đều miễn phí, chỉ phí cho việc này là vô cùng lớn. Chỉ phí này … không hề nhỏ …” Mã Hải do dự rồi nói.
“Hiện tại đã tiêu tốn bao nhiêu?” Lâm Dương vừa nhìn tài liệu vừa thản nhiên hỏi.
“Tám trăm tỷ.” Mã Hải nói.
“Cái gì? Tám trăm tỷ?” Lâm Dương kích động, hồ sơ trong tay cũng trượt khỏi ngón tay rơi xuống: “Sao lại có thể nhiều như vậy?”
Tám trăm triệu mới là giai đoạn đầu, toàn bộ chỉ phí nhất định phải hơn thế rất nhiều!
“Lâm Đổng, anh không phải không biết, việc sản xuất thuốc đó của anh cũng đòi hỏi chỉ phí cực kỳ đắt đỏ. Ngoài ra, việc mở các điểm cứu hộ ở nhiều nơi khác nhau cũng rất tốn kém. Mặc dù có một số lượng đáng kể tình nguyện viên đến giúp đỡ miễn phí, nhưng hầu hết các nơi đều vẫn đang thiếu nhân lực trầm trọng, lại còn phải giao thuốc đi khắp nơi, vì gấp nên đều vận chuyển bằng đường hàng không, máy thứ hỗn tạp tính thành một cục, chỉ phí đương nhiên sẽ đội lên. . “
Lâm Dương khẽ cau mày, suy nghĩ một chút, thấp giọng nói: “Vậy ý của anh là?”
“Thu một chút tượng trưng đi, ít nhất cũng có thể đỡ tổn thất…” Mã Hải thì thầm nói.
Mã Hải sửng sốt trong chốc lát, nhất thời không thuận khí, nhìn Lâm Dương không thể giải thích được.
“Chủ tịch Lâm, anh …anh rốt cuộc là có ý gì?”
Mã Hải đã hoàn toàn không hiểu được Lâm Dương.
“Không có ý khác, cứ bắt đầu tính tiền theo ý của anh.”
Lâm Dương bình tĩnh nói.
“Vậy thì… giá nào là thích hợp?” Mã Hải cẩn thận dè dặt hỏi.
“Một nghìn.” Lâm Dương nói.
“Ò … hả? Cái gì? Bao … bao nhiêu?” Mã Hải há to mồm, còn cho rằng mình đã nghe nhằm rồi.
“Cái tai này của anh nên đi khám thử. Tôi nói một nghìn.