“Ồ… Có chuyện đó à?”, Đông Phương Hạ híp mắt lại.
“Ừm, Tiểu Lâm đã nói với em như thế”, Nam Cung Diệc Phi khẳng định lại.
Hiện tại Đông Phương Hạ đang lo không biết phải nói thế nào với Hác Hiên, không ngờ Tiểu Lâm lại để lại chứng cứ. Có nằm mơ chắc Văn Quân cũng không ngờ là anh đã biết chuyện. Chẳng qua, vì sao Văn Quân và Quý Mạch lại muốn giết anh? Rốt cuộc bọn họ đang tìm thứ gì? Chuyện ở Yên Kinh vẫn chưa giải quyết xong thì lại xảy ra những chuyện khó hiểu này.
Ngửi hương thơm khiến người ta say mê trên người Diệc Phi, Đông Phương Hạ tựa vào lồng ngực ấm áp của cô. Anh chuyển mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Bek Er, trên môi hiện lên nụ cười xấu xa, nhìn Bek Er mấy lần liền, nhưng không nói câu gì cả.
Bek Er hiểu rất rõ về Đông Phương Hạ, nhìn thấy nụ cười và ánh mắt gian trá của anh, cô ấy co người lại: “Có gì thì cứ hỏi đi! Nếu muốn biết tin về ‘chị Nghiên’ của anh, em sẽ nói cho anh biết”.
Vãi… Đúng là anh muốn biết tin về chị Nghiên, nhưng em có cần phải nói ra trước mặt Diệc Phi và Lăng Vy không hả? Em đang hãm hại anh đấy!
Quả nhiên, khi nghe thấy từ “chị Nghiên”, Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy lập tức đổ dồn ánh mắt vào người Đông Phương Hạ, dường như đang nói: Anh thành thật khai ra đi, đừng để Bek Er phải nói.