“Tiểu tử này chính là vị hậu bối mà Ô lão đệ luôn mong ngóng sao? Lão hủ cũng rất thích những người trẻ tuổi có đảm lược. Thế nào, có hứng thú bái nhập làm môn hạ của bổn nhân không? Thanh mỗ vẫn chưa từng thu đệ tử đó!” Ánh mắt của nho sinh lão giả chuyển từ Huyết Ngọc Tri Chu sang Hàn Lập, nói một câu khiến cho sắc mặt Cực Âm phát xanh, còn Hàn Lập thì ngạc nhiên.
“Thu vãn bối làm đồ đệ?” Hàn Lập trừng mắt nhìn, không biết là nên cao hứng hay nên kêu khổ.
“Thanh đạo hữu, đây là ý gì vậy?” Vẻ mặt Cực Âm lạnh lẽo, hắc khí trên thân nhè nhẹ tuôn ra, nhìn chòng chọc lão giả nhấn mạnh từng từ từng từ.
“Ha ha! Chỉ đùa một chút thôi, Cực Âm lão đệ cần gì phải khẩn trương như thế. Nếu thực sự ta thu nhận vị tiểu huynh đệ này, chỉ sợ đạo hữu sẽ liều mạng với ta. Tuy nhiên nếu Man Hồ Tử biết ở đây có một con Huyết Ngọc Tri Chu, không biết có ý nghĩ tương tự như vậy không nữa?” Lão giả khẽ cười một tiếng, trong ánh mắt lóe lên vẻ quỷ dị, hời hời hợt hợt nói.
Sắc mặt của Cực Âm giãn ra một chút nhưng khi nghe đối phương đề cập đến Man Hồ Tử thì lại cảm thấy đau đầu.
Dựa theo ý định ban đầu của Cực Âm thì hắn muốn giấu diếm việc Huyết Ngọc Tri Chu này, sau đó xúi giục người khác cản trở tu sĩ chính đạo hoặc khiến cho cả hai bên lưỡng bại câu thương, dùng hỏa mãng giả làm bộ không lấy được bảo vật, diễn cho người khác xem, tiếp theo sẽ ngấm ngầm đưa theo Hàn Lập dùng Huyết Ngọc Tri Chu thu lấy bảo vật. Như vậy chỉ có một mình hắn chiếm được Hư Thiên đỉnh.
Về phần những điều kiện ban đầu hứa hẹn cấp cho người khác, tự nhiên hắn sẽ lờ đi, không có ý tứ muốn thực hiện.
Nhưng vạn lần không nghĩ tới chính là kế hoạch tỉ mỉ của hắn lại bị lão hồ ly trước mặt phá đám.
Giết đối phương diệt khẩu thì hắn không nắm chắc. Huống hồ cho dù có phần thành công, hắn cũng không dễ dàng ra tay.
Dù sao vẫn còn đó bọn chính đạo Vạn Thiên Minh cần phải đối phó, không thể để cho thực lực đối phương hai bên quá chênh lệch được.
Hiện tại lão giả nhắc đến Man Hồ Tử, càng khiến cho cơ mặt của Cực Âm thu lại.
Sự lợi hại của Thác Thiên ma công, năm đó hắn đã được thể nghiệm.
Cho dù hôm nay “Thiên Đô thi hỏa” đã có chút thành công, nhưng hắn cũng không tự tin có thể đối kháng được với người này. Vạn nhất đối phương cũng lấy cớ thu tiểu tử trước mắt làm đồ đệ, sau đó lại chiếm phần lớn khi thu thập bảo vật thì hắn cũng chẳng có biện pháp nào, trừ phi là…
Cực Âm tổ sư cũng rất hiểu hoàn cảnh hiện tại, khi thấy không có khả năng giữ gìn được bí mật của Huyết Ngọc Tri Chu thì lập tức nghĩ làm sao để khi lấy bảo vật không phải mất nhiều thứ.
Lúc này trong lòng hắn khẽ động, thần sắc quỷ dị nhìn lão giả, lờ mờ đoán được dụng ý trong lời nói của đối phương.
Nho sinh lão giả thấy vậy liền mỉm cười, tiếp theo môi khẽ động, truyền âm nói với Cực Âm.
Thần sắc Cực Âm trở nên bất định.
“Đề nghị đó thế nào?” Lão giả chỉ truyền âm trông chốc lát rồi nhanh chóng nói chuyện như thường.
“Hừ, ta đáp ứng!” Cực Âm tổ sư cơ hồ không thèm suy nghĩ, nghiêm mặt, mở miệng đồng ý.
“Tốt, vậy là được rồi, Tiếp theo xem trong hai người chúng ta, ai thích hợp thu tiểu tử kia làm môn hạ!” Lão giả lộ ra vẻ hài lòng, sau khi nhìn Hàn Lập một cái liền chậm rãi nói.
“Hắn nguyện ý bái ai làm sư phó, vậy thì để hắn tự lựa chọn đi! Ít ra như thế mới công bằng.” Cực Âm sư tổ trầm ngâm một chút rồi nói.
Lão giả nghe xong ngẩn ra, lộ xuất một tia kỳ quái, nhưng sau khi suy nghĩ, liền gật đầu đáp ứng.
Cực Âm tổ sư thấy vậy, sắc mặt có chút vui vẻ, sau đó cúi đầu nhìn Hàn Lập nhàn nhạt nói:
“Ngươi chắc cũng đã nghe rõ cuộc đối thoại của chúng ta, Huyết Ngọc Tri Chu kia là vật rất trọng yếu đối với việc lấy bảo vật lần này, vô luận như thế nào cũng sẽ không bỏ qua.”
“Về phần ngươi nghĩ bởi vì ngươi là chủ nhân của linh thú, ta sẽ không dám giết ngươi nhưng ngươi thực sự đã quá sai lầm rồi. Cần phải biết bổn tổ sự có một phương pháp luyện chế linh thi. Cùng lắm đến khi đó ta đem Huyết Ngọc Tri Chu giết chết rồi đem nó biến thành yêu thi là được. Chỉ là phương pháp này sẽ khiến tu vi của nó giảm mạnh, không đến khi bất đắc dĩ thì ta sẽ không làm như vậy. Ngươi nếu sợ sau khi sự việc thành công ta sẽ gây bất lợi thì hai người chúng ta đều có thể thu ngươi làm môn hạ, khi đã trở thành người một nhà và lấy được bảo vật, chúng ta sẽ chia người một phần. Nhìn ngươi cũng biết là người thông minh, hẳn phải biết lựa chọn như thế nào.”
Cực Âm tổ sư nhàn nhạt nói, nửa uy hiếp, nửa dụ hoặc khiến cho Hàn Lập tâm thần vẫn không yên từ khi lão giả xuất hiện, sắc mặt khẽ thay đổi, bộ dáng giống như có chút động tâm.
Nhưng trên thực tế thì hắn đang âm thầm kêu khổ không ngừng.
Sau khi lão giả áo xanh hiện thân, hắn liền biết tình hình càng không ổn.
Nguyên lúc đầu còn có một tia hy vọng, muốn hai lão ma vì mình xảy ra xung đột, khi đó hắn có thể thừa nước đục thả câu, nhưng không tưởng được hai lão này quá gian xảo, chỉ trong vài câu ngắn ngủi đã đạt thành hiệp nghị gì đó.
Hiện tại cho dù Huyền Cốt xuất hiện trợ giúp, phỏng chừng một điểm tác dụng cũng chẳng có.
Mà dùng Huyết Ngọc Tri Chu uy hiếp đối phương xem ra cũng chẳng hơn gì. Nếu ra lệnh cho linh thú tự bạo, phỏng chứng cũng bị đối phương chế trụ trước. Ngoài ra hắn chỉ có một mạng, không dám khiến cho tu sĩ Nguyên Anh kỳ nổi giận rồi rước lấy đường chết.
Không đáp ứng xem ra thực sự không được rồi.