“Vâng”.
Vật Diệp gật đầu.
“Chẳng phải tiền bối bảo tinh huyết đó rất nguy hiểm hay sao? Còn nữa, ở trên Hỏa Diệm Sơn vẫn còn người của Lý Mộ Viên, bọn chúng hiện tại vẫn đang canh giữ ở trên đó”
‘Tinh huyết hỏa phục tuy mang theo hỏa lực rất mạnh và cuồng bạo nhưng để so với Thiên Ma Thần Hỏa thì vẫn còn kém xa’.
“Ta nói nó nguy hiểm thì không sai nhưng đối với ta mà nói thì đó chỉ là chuyện nhỏ mà thôi”.
Đế Nguyên Quân phất tay, trực tiếp hướng về phía Hỏa Diệm Sơn mà đi.
“Ngươi cứ việc giao ta đến đó còn người của Lý Mộ Viên thì cứ giao cho ta. Khà khà…”.
Đi theo sau, tên hộ vệ nhìn qua Vân Diệp, hỏi nhỏ.
“Tiểu thư, ngươi thấy người này có đáng tin hay không?”
Vân Diệp thở dài một hơi, ánh mắt cô nhìn bóng lưng Đế Nguyên Quân lộ vẻ ngập ngừng suy nghĩ.
“Chuyện đó thì ta không biết nhưng tiền bối là người đã ra tay giúp và hắn cũng là người đã đáp ứng yêu cầu của ta nên bây giờ chỉ còn nước đi theo mà thôi. Còn nếu sau này gặp phải chuyện gì bất trắc thì cứ xem như số của Vân gia ta đã tận”.
“Còn bây giờ thì đừng có nghĩ ngờ nữa, ta không hiểu sao nhưng có cảm giác khi đi cùng vị tiền bối này khiến ta có dự cảm tốt lành. Có lẽ người này có thể giúp ta cũng nên”.
Nhìn Vân Diệp chạy nhanh về phía trước, tên hộ vệ thở dài một hơi, hắn cảm thấy khó hiểu thốt ra.
“Tiểu thư cùng vị tiền bối này thỏa thuận yêu cầu từ bao giờ vậy? Thật là khó hiểu?”
Đặt chân lên ngọn núi, Đế Nguyên Quân ngay lập tức cảm nhận được một luồng hỏa lực cực kỳ mạnh mẽ lao xuống giống như thác đổ. Chưa dừng lại ở đó, hắn còn có cảm giác huyết khí ở trong cơ thể đang sục sôi mỗi lần hỏa lực quét qua và ngay cả Thiên Ma Thần Hỏa ở trong người cũng bị kích thích.
Dừng chân ngẩng đầu nhìn lên đỉnh, Đế Nguyên Quân khẽ nhíu mày.
“Đây là do lực lượng của tinh huyết phát ra sao? Quả không hổ là tinh huyết của hỏa phụng, nhưng mà…?”
Thở dài một hơi, Đế Nguyên Quân lộ ra vẻ tiếng nuối trên gương mặt.
“Đáng tiếc, lực lượng của tinh huyết đã hao hụt rất nhiều sau một thời gian dài làm trận nhãn nên khả năng mà nó mang lại chỉ là một phần cực kỳ nhỏ so với thời điểm đỉnh phong nhưng đối với ta đã là quá đủ rồi?”
“Ngoài việc vừa có thể dùng để luyện chế đan dược giúp Lâm Tuyết Nhi thức tỉnh huyết mạch ra thì ta cũng có thể dùng nó để đột phá nhục thân tựu đại viên mãn”.
“Tuy hơi tiếc một chút nhưng dựa vào khả năng của tinh huyết hiện tại rất khó để ta thu được nhiều lợi ích. Nếu như ta đột phá Tinh Cực cảnh trước khi đến đây thì tốt biết mấy, có thể luyện chế Địa cấp đan dược có phẩm chất cao rồi?”
Đi theo sau một đoạn, cả hai người Vân Diệp nhìn Đế Nguyên Quân bị hỏa diễm bao trùm mà không bị chút thương tổn nào cả. Thậm chí, cả hai còn có cảm giác hắn đứng ở trong biển lửa này như đang đi dạo và hỏa diễm thì cứ bay vờn xung quanh người hắn giống như đang vui đùa.
Ánh mắt nhìn Đế Nguyên Quân lộ vẻ khó tin và kinh hãi, Vân Diệp hít vào một hơi thật sâu rồi thốt ra.
“Biết tiền bối là một người rất có thực lực nhưng như thế này cũng quá khoa trương rồi? Những người khác bị hỏa diễm bao trùm thì phải dùng chân nguyên để chống đỡ nếu không sẽ bị thiêu rụi. Còn ta thân mang thiên phú nên không bị ảnh hưởng quá nhiều nhưng đi lên một cách dễ dàng như thế này quả thật khó tin?”
“Ngay cả Lý Mộ Viên cũng không thể khiến mình có cảm giác áp lực và kinh hãi như thế này? Rốt cuộc vị tiền bối này là ai chứ?”
Đi ở bên cạnh, tên hộ vệ nhìn biểu cảm trên gương mặt cô cũng đoán ra được một phần nào đó. Hắn cảm thấy rất tò mò khi nhìn Đế Nguyên Quân tay không leo lên mà chẳng mảy may bảo vệ cơ thể và cho rằng đây chỉ là một sự ngu ngốc nên khinh thường ở trong đầu,
Nhưng khi nhìn Vân Diệp không được mấy thoải mái mặc dù bản thân có thiên phú liên quan đến hỏa thuộc tính. Còn người mà trong miệng cô gọi là tiền bối lại xem như không có gì.
Đế Nguyên Quân cứ thế mà tiến lên như đang đi trên mặt đất bằng phẳng không có chút do dự hay lo lắng nào cả.
Càng đi lên cao thì uy lực của hỏa diễm ngày một mạnh và nhiệt lượng tỏa ra xung quanh khiến cả hai người phải dốc sức, đánh ra chân nguyên để bảo vệ. Nhưng Đế Nguyên Quân vẫn cứ nhàn nhã giống như không có chuyện gì, điều này càng khiến cả hai người cảm thấy không thể tin được.
Đến hiện tại thì họ mới nhận biết được khoảng cách chênh lệch giữa Đế Nguyên Quân và cả hai người lớn đến mức nào?
Trong lòng Vân Diệp lúc này mới hiểu, người có thể dễ dàng giết chết những cường giả cùng cảnh giới một cách dễ dàng thì chứng tỏ người đó rất mạnh. Nhưng mạnh đến mức biến thái như thế này thì cô không thể tin được.
Càng tiến lên, Vân Diệp cố gắng tăng tốc để bắt kịp bước chân Đế Nguyên Quân nhưng cô càng gắng bao nhiêu thì hắn lại càng đi xa bấy nhiêu. Cảm giác này giống như cả hai người đang bị một bức tường vô hình ngăn lại.
Thở dốc một hơi, Vân Diệp sắc mặt trắng bệch trông xấu đến cực điểm, khóe miệng cô run nhẹ một cái rồi cắn răng thốt ra.
“Tiền bối, có thể dừng lại một chút được không?”
“Nếu cứ đi lên như thế này thì ta không chịu được nữa mất?”
Bước chân dừng lại, Đế Nguyên Quân quay người nhìn cả hai với một ánh mắt không mấy thoải mái. Trong mắt hắn thì Vân Diệp đứng trên phương diện thiên phú hỏa diễm nên việc di chuyển ở nơi này là điều không mấy khó khăn nhưng khi nhìn thấy tình hình của cả hai khiến hắn không khỏi thở dài một hơi.
“Thôi được rồi? Hai ngươi tranh thủ tỉnh dưỡng hồi phục lại đi, một canh giờ sau ta tiếp tục tiến lên”.
Ngay khi cả hai người đang ngồi tĩnh dưỡng thì đột nhiên có bốn cổ khí tức từ trên cao đang lao xuống với một tốc độ cực kỳ nhanh và trong mắt chúng cũng không giấu diếm sát ý của mình khi nhìn thấy hai người.
“Vân Diệp? Ngươi còn dám đặt chân lên Hỏa Diệm Sơn? Ngươi đến đây để nguyện ý đầu hàng sao?”
Nghe thấy thanh âm vừa quen thuộc và vừa chán ghét, Vân Diệp trừng mắt nhìn chằm chằm bốn tên kia rồi quát lớn một tiếng.
“Bốn tên khốn các ngươi còn dám nói những lời này với ta? Uổng công cha mẹ ta lúc trước đối xử với bốn người các ngươi rất tốt, vậy mà dám lựa lọc và phản bội lại lòng tin của cha mẹ?”
“Chính các ngươi đã đẩy Vân gia ta đến bờ vực diệt vong?”
“Ta đây có chết cũng không bao giờ đầu hàng?”
Đáp lại, bốn tên kia đạp không nhìn xuống và nở một nụ cười lạnh.
“Haha… Ngươi không thấy buồn cười khi nói bọn ta như vậy sao?”
“Bọn ta chỉ đơn giản là có ánh mắt nhìn xa trông rộng hơn các ngươi? Biết chọn người để dựa lưng chứ không giống như Vân gia, cứ một mực tự lực để vùng dậy? Chính các ngươi đã bắt ép bọn ta, không cho ta tìm kiếm cơ duyên thuộc về bản thân?”
“Những kẻ ích kỷ như Vân gia sớm muộn gì cũng bại vọng nên bọn ta chỉ góp sức thúc đẩy chuyện đó đến sớm hơn mà thôi?”
“Các ngươi…”.
Quá tức giận và căm phẫn, ánh mắt Vân Diệp trừng lớn nhìn bốn tên kia tràn đầy sát ý, cô nghiến răng nghiến lợi rồi quát lớn một tiếng.
“Khốn nạn, ta giết các ngươi?”