“Diệu Diệu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy, tại sao chị Bình lại muốn hạ độc cha, bà ta đã nói ra nguyên nhân chưa?” Trương Gia Sâm vội vàng bước về phía Ninh Thư, hắn hỏi.
Ninh Thư nhìn Trương Gia Sâm, cô rất tức giận, phẫn nộ nói: “Bà ta không chịu nói gì hết.”
Trương Gia Sâm nghe cô bảo chị Bình không chịu nói gì, khuôn mặt mới giãn ra, hắn an ủi Ninh Thư: “Cháy nhà sẽ ra mặt chuột, em không cần phải lo lắng, may mà cha không sao.”
“Đúng là không thể hiểu nổi, Gia Sâm, anh nói xem là vì sao, cha mẹ chưa từng làm hại gì đến bà ta, còn trả lương cho bà ta, em không hy vọng bà ta biết ơn mà báo đáp, nhưng bà ta cũng không thể lòng lang dạ sói như thế được, loại người này sau khi chết sẽ phải xuống địa ngục.” Ninh Thư nhìn Trương Gia Sâm, tức giận mắng.
Trương Gia Sâm nghe thấy những lời mắng nhiếc như vậy, sắc mặt hắn không chút thay đổi, hắn nhẹ giọng vỗ về Ninh Thư: “Thôi được rồi, em đừng giận nữa, tức giận sẽ làm ảnh hưởng đến sức khỏe, rồi chúng ta sẽ tìm ra manh mối thôi.”
Ninh Thư nhìn khuôn mặt không biến sắc của Trương Gia Sâm, rõ ràng cô đang chửi gà mắng chó, thế mà Trương Gia Sâm lại bình thản như vậy, hắn không chút dao động, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.
Miêu Diệu Diệu căm hận vô cùng.
“Diệu Diệu, đã lâu rồi em không về nhà, hôm nay hãy về đi.” Trương Gia Sâm nói với Ninh Thư.
Ninh Thư nghiêm mặt: “Em về làm gì chứ, mẹ anh lại mắng em, chị anh lại quỳ xuống với em, làm như em là người xấu vậy.”
Vẻ mặt của Trương Gia Sâm lộ ra vẻ bất đắc dĩ, hắn vươn tay xoa đầu Ninh Thư thở dài, dường như đã thỏa hiệp, hắn nói với cô: “Diệu Diệu, anh đã bàn bạc lại với cha mẹ rồi, anh sẽ để họ về quê sống, nhưng ngôi nhà ở quê vừa nát vữa cũ rồi, anh muốn đưa số tiền mà mình tích góp hai năm qua cho cha mẹ sửa sang lại nhà cửa để nó đàng hoàng sạch sẽ hơn, em thấy thế nào?”
Ninh Thư bồng nhiên cảm thấy Trương Gia Sâm đang muốn ôm hết tài sản, sửa nhà ư?
Có phải hắn đang định xây một tòa biệt thư ở quê không?
Sắc mặt Ninh Thư không thay đổi, cô chớp mắt hỏi: “Cha mẹ có đồng ý không?”
Trương Gia Sâm thở dài, nói: “Thực ra, cha mẹ không quen sống ở thành phố, chỉ vì bây giờ anh rể vẫn đang bị tạm giam thôi, chờ anh rể được thả, cha mẹ sẽ về quê.”
Mí mắt Ninh Thư run rẩy, những khúc mắc trong lòng cô cuối cùng cũng được giải đáp, Trương Gia Sâm chỉ làm một việc nhưng có thể đạt được rất nhiều mục đích.
Đưa cha mẹ về quê, thứ nhất là để trấn an cô, thứ hai là có thể danh chính ngôn thuận sửa nhà cho cha mẹ, nói không chừng với sự ngốc nghếch của Miêu Diệu Diệu, cô còn sẽ bỏ tiền ra hỗ trợ việc sửa nhà, thứ ba là thả anh rể của hắn ra, muốn thả Đàm Hợp Vũ ra nhất định phải dùng đến tiền, thế số tiền này ai sẽ trả?
Chắc là lúc ở nhà, cha mẹ hắn đã gây áp lực lớn cho hắn, bắt hắn tìm cách để cứu anh rể ra.
Người này thực sự là không lúc nào ngừng tính kế với cô.
Trương Gia sâm hỏi cô: “Diệu Diệu, em cảm thấy thế nào?”
Ninh Thư cười nói: “Anh vui là được rồi, hình như anh rể bị phạt tù hình sự nửa năm nhỉ, cũng không lâu lắm.”
“Cũng chỉ có nửa năm, để cha mẹ ở đây thêm nửa năm cũng không sao, dù sao thì đến lúc về quê, quanh năm suốt tháng cũng không thể gặp mặt.” Ninh Thư rất biết điều: “Gia Sâm, không cần vội đâu, anh cứ để cha mẹ sống ở đây thêm một thời gian nữa.”
Ninh Thư nâng cổ tay lên xem đồng hồ, nói với Trương Gia Sâm đang sững người: “Em phải về rồi, sức khỏe của cha không tốt, thời gian gần đây đều phải đến bệnh viện kiểm tra, việc ở công ty anh giúp cha để ý một chút, em sẽ không về nhà đâu.”
Nói xong, Ninh Thư bèn mở cửa xe ngồi vào trong, không đợi Trương Gia Sâm kịp nói gì đã lái xe đi mất.
Nhìn thấy chiếc xe cứ thế mà đi, Trương Gia Sâm phẫn nộ vung tay, hắn vươn chân đạp vào bồn hoa, sắc mặt rất khó coi.
Bộ dạng bây giờ của Miêu Diệu Diệu là thế nào.
Cuối cùng hắn vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, Trương Gia Sâm nhìn chằm chằm vào cánh cổng của cục cảnh sát, có phải là chị Bình đã nói gì rồi không, nếu như bà ta thật sự đã nói gì rồi, Miêu Diệu Diệu sẽ không phản ứng như vậy.
Với tính cách đơn thuần, thẳng thắn của Miêu Diệu Diệu, nếu như thực sự biết gì đấy, cô còn không làm loạn lên ư.
Trương Gia Sâm cảm thấy phiền não vô cùng, lúc đầu hắn định đi tìm Tiết Man Man, tuy nhiên trong thời gian nhạy cảm này, lòng hắn như bị thít chặt, tuyệt đối không thể gây ra sai lầm vào lúc này.
Trương Gia Sâm đi vào cục cảnh sát, hắn muốn gặp chị Bình, nhưng giờ thăm tù đã hết rồi.
Thất bại liên tiếp làm Trương Gia Sâm vô cùng tức giận, nhưng vẻ mặt của hắn vẫn bình tĩnh, lãnh đạm, chỉ có ánh mắt vô cùng thâm trầm, trên người tỏa ra sự lạnh lẽo.