– Hứ! Đi tắm đi.
Vương Đông Nhi đánh cái tay hắn, bay qua một bên tránh khỏi, mặt đỏ bừng.
Hoắc Vũ Hạo mắt sáng rực
– Tắm? Tắm sạch sẽ, sau đó ….
Vương Đông Nhi bắt cáu:
– Thì tu luyện a! Ta cảnh cáo ngươi nga, dám xằng bậy thì đừng trách ta, hừ hừ.
Nàng dứ dứ cái nắm tay hung dữ
Hoắc Vũ Hạo vẻ mặt buồn chán:
– Tu luyện thì đi tắm làm gì… chẳng có ôm nhau ngủ. Nói chứ nàng xem, từ hồi trước chia tay đi du học đến giờ, hai ta cũng không có ngủ chung, có nên thoải mái cho ta chút được không? Ôm nàng ngủ rất là thoải mái đó nha, nàng xem, có nên….
Vương Đông Nhi đổ quạu, quay người ra cửa
– Ta đi về.
– Á. . . . . . . đừng, ta sai rồi
Hoắc Vũ Hạo vội bay qua ôm chặt nàng lại cười nói:
– Thôi thôi, ta đi tắm, rồi tu luyện, tu luyện quan trọng, cố gắng tăng hồn lực, vì mục tiêu thắng lợi đại tái.
Nhìn thấy bộ dáng đột nhiện hiên ngang lẫm liệt của hắn, Vương Đông Nhi thụi một đấm vào hông hắn. Hoắc Vũ Hạo ăn một đấm ngon lành vội vàng chạy vào phòng tắm.
Nam nhi tắm rửa cực lẹ, chỉ vài phút sau, hắn đầu tóc ướt đẫm đã ngồi lên giường.
Hắn vô cùng ngoan ngoãn đối diện nàng, hai người bốn tay đối chưởng cho Hạo Đông lực tự nhiên vận chuyển.
Hồn cốt của Vương Đông cũng lóe kim quang, tăng phúc tốc độ hồi phục hồn lực.
Mới đầu tâm tình bất định hai người cũng hơi phân tâm, nhưng sau đó liền chuyên tâm tu luyện liền tiền vào trạng thái minh tưởng.
Sáng sớm, tia nắng đầu tiên chiếu rọi phương đông, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi cùng lúc mở mắt.
Hồn lực trong người mãnh liệt, cả hai vui mừng cảm nhận tinh tiến tu vi bản thân. Sau khi có hồn linh Tuyết Nữ, tốc độ tu luyện bị cực hạn băng hạn chế đã trở nên mờ nhạt, được Hạo Đông lực thúc dục, tốc độ tăng trưởng không ít.
Mỉm cười, Hoắc Vũ Hạo bước xuống giường, ra dấu … thỉnh.
Vương Đông Nhi cũng mỉm cười nhảy xuống giường, cùng hắn nắm tay bước tới cửa sổ.
Ngắm nhìn phương đông, yên lặng chờ đợi tử khí phóng tới, lắng nghe tiếng côn trùng vo ve chim hót ríu tít trên đảo Hải Thần, cả hai cảm thấy thật bình yên.
Mùi hương cây cỏ thơm ngát thoang thoảng, cảm giác như linh hồn đang thăng hoa.
Thật thoải mái a!
Mặt trời lên cao một chút, tử khí y hẹn phóng tới, cả hai mở mắt hấp thu.
Lúc này hoàn toàn nhìn rõ tu vi Tử Cực Ma Đồng của hai người. Đôi mắt Hoắc Vũ Hạo như thủy tinh tím, còn đôi mắt lam của Vương Đông chỉ có một tia tím nhàn nhạt. Võ hồn Linh Mâu quả thích hợp với Tử Cực Ma Đồng.
– Hôm nay ngươi có bận gì không?
Vương Đông Nhi hỏi.
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu, nói:
– Cũng không. Mọi chuyện giải quyết hết hôm qua rồi, bây giờ chỉ còn khổ tu chờ đại tái thôi.
Nói đến đại tái, cả hai chẳng ai áp lực. So với 5 năm trước, họ đã mạnh mẽ hơn nhiều, những người cùng lứa muốn chống lại thất quái Sử Lai Khắc rất khó khăn. 5 năm trước đã đạt quán quân, 5 năm sau dĩ nhiên không nghĩ có người nào đủ sức uy hiếp bọn họ.
Vương Đông Nhi nói:
– Vậy chúng ta đi báo danh vụ kia đi, chứ để đến lúc người ta xuất phát đi liệp sát hồn thú mà hai ta còn mải đi chơi đâu không biết.
Hoắc Vũ Hạo bật cười nói:
– Nàng vẫn nhớ hoài chuyện này à. Thôi được, nghe lời nàng. Sau đó hai ta đi tìm các sư huynh sư tỷ. Chúng ta cũng nên tập luyện phối hợp tổ đội với nhau, dù sao hồn kỹ cũng đã nhiều hơn.
– Ừ!
Hai người vệ sinh răng miệng, ăn sáng ngon lành, lại nắm tay đi ra ngoại viện. Bọn họ báo danh thì phải tìm Thái Mị Nhi, chuyện này nàng ta phụ trách. Văn phòng của Thái Mị Nhi ở ngoại viện.
– Cái gì? Các ngươi cũng muốn tham gia liệp sát hồn thú?
Thái Mị Nhi kinh ngạc nhìn Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu, nói:
– Thái viện trưởng, võ hồn thứ hai của ta mặc dù có đủ 5 hồn hoàn, nhưng võ hồn chính vẫn mới có 4 thôi. Bản thân ta tu luyện chủ đạo là tinh thần khống chế nên muốn nhân dịp này thêm vào hồn hoàn thứ 5, sắp tới tham gia Đại Tái sẽ có trợ lực không nhỏ.
Thái Mị Nhi cau mày, trầm tư.
Hoắc Vũ Hạo không khỏi kinh ngạc, hắn không nghĩ bản thân yêu cầu thế này có gì quá đáng. Chỉ là thêm hai người thôi, vả lại cả hai chắc chắn không làm vướng chân đoàn đội.
Vương Đông Nhi nhịn không được nói:
– Thái viện trưởng, chẳng lẽ hành động lần này hạn chế số người tham gia?
Thái Mị Nhi lắc đầu, nói:
– Không hạn chế, nhưng hai đứa các ngươi đi thì khá phiền toái, ta không làm chủ được. Vũ Hạo, ngươi đừng quên Huyền lão đã chính thức tuyên bố ngươi là người thừa vị Hải Thần Các chủ, thân phận hiện tại đã khác xưa, bất kể làm gì có ngươi tham gia đều phải thông qua chuyện an toàn của ngươi trước.
Hoắc Vũ Hạo mới tỉnh ra, thì ra vì chuyện này mà cảm thấy khó khăn.
– Thái viện trưởng, chúng ta đông người cùng nhau hành động, mọi người đều là đệ tử nội viện, hẳn là không có nguy hiểm quá lớn.
Hoắc Vũ Hạo nói
Thái Mị Nhi nói:
– Ngươi cứ lung tung, chính vì đều là đệ tử nội viện nên càng nguy hiểm hơn. Tu vi các ngươi đều đã ngũ hoàn trở lên, phẩm chất hồn hoàn dĩ nhiên cao hơn, muốn tìm hồn thú thích hợp phải đi sâu vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm. Vào trong đó thì mấy lão sư dẫn dắt các ngươi cũng chưa chắc được an toàn, ngươi phải biết rõ chứ.
Hoắc Vũ Hạo không biết làm sao, cũng vì học viện quá quan tâm hắn, nhưng hắn cũng thật rất cần hồn hoàn, huống chi còn Vương Đông Nhi dự định theo dõi Vương Thu Nhi.
Thái Mị Nhi suy tư một chút:
– Hay thế này đi, ta quay về Hải Thần đảo hỏi ý Huyền lão, nếu lão đồng ý thì không sao, lần này đi do Nhạc Huyên dẫn đầu, có hai người các ngươi đi theo ít nhất cũng phải thêm hai lão sư nữa.
Rời khỏi văn phòng phó viện trưởng, Vương Đông Nhi cười ngất:
– Ngươi xem, hiện tại trở thành cái chén sành, học viện cất kỹ cứ sợ vỡ, ha ha.
Hoắc Vũ Hạo cười nói:
– Nàng cũng đừng khiêm tốn, kế thừa tông chủ Hạo Thiên Tông, học viện dám không nghĩ đến an toàn của nàng sao? Thái viện trưởng cũng lo lắng chuyện không may nhất mà thôi, chỉ cần không gặp phải hồn thú 10v năm trở lên, chạy trốn cũng không phải không có khả năng.
Hai người lại trở về Hải Thần đảo, tìm tới phòng Bối Bối và Từ Tam Thạch.
Vừa vào cửa, bọn họ đều nghe những tiếng cười nói vui vẻ.
– Thái Đầu, ngươi cần phải chiêu đãi a! Tiêu Tiêu xinh đẹp như thế này mà lại chọn ngươi.
Từ Tam Thạch cười khằng khặc.
Hòa Thái Đầu cũng chẳng chịu kém
– Nhưng mà hoa khôi Nam Nam lại cắm trên cái mai rùa đen nhà ngươi thật là tiếc, Nam Nam hôm đó quả thật đừng có thèm đi với hắn, xem kìa bây giờ hắn đắc ý tới cái mũi cao hơn cái đầu rồi.
Torng phòng, Từ Tam Thạch nửa nằm nửa ngồi trên giường, Hòa Thái Đầu ngồi trên ghế, cả hai đấu khẩu. Giang Nam Nam và Tiêu Tiêu đang dọn dẹp phòng, chẳng thèm để ý hai tên dở hơi.
– Các vị sư huynh sư tỷ
Hoắc Vũ Hạo vừa vào cửa liền reo lên.
Bốn người nhất thời nhìn qua, bất quá chỉ tập trung vào Vương Đông Nhi.
Vương Đông Nhi lắc mình trốn sau lưng Hoắc Vũ Hạo, la lớn:
– Các ngươi nhìn cái gì, bộ chưa gặp à?
Từ Tam Thạch cười lớn:
– Gặp rồi gặp rồi, bất quá chỉ là gặp Vương Đông, chưa có gặp Vương Đông Nhi. Mỹ nữ không nên e thẹn, mau ra đây cho đại gia đùa giỡn một chút. Ai ui.
– Bộ da heo nhà ngươi
Giang Nam Nam ngắt một cái rõ đau lên lưng Từ Tam Thạch.
Từ Tam Thạch vội vàng quay lại cười hiền lành:
– Vương Đông lừa chúng ta lâu như vậy cũng nên bị ghẹo một chút a! Ta không có ý khác, thế giới này chỉ yêu mỗi nàng thôi.
– Cút, lăn xa một chút
Giang Nam Nam tức giận đá hắn một cước, rồi ra sau Hoắc Vũ Hạo kéo Vương Đông Nhi ra.
– Đông Nhi, ngươi đẹp như vậy, ta thấy còn yêu, mắc cỡ cái gì a!
Giang Nam Nam thấp giọng cười nói.
Vương Đông Nhi cúi đầu, nói:
– Tứ sư tỷ, ngươi cũng nhạo ta.
Giang Nam Nam nói:
– Bây giờ rõ rồi, hai người các ngươi tình nhân thân thiết, kết quả tốt đẹp. Vũ Hạo, sau này chăm sóc Đông Nhi cho tốt, lỡ mà để nàng chạy mất, ngươi hối hận không kịp đó.
Hoắc Vũ Hạo nhe răng cười, không nói gì, may cái miệng lại là khôn ngoan nhất
Đúng lúc đó, trên lầu có tiếng Bối Bối
– Vũ Hạo và Đông Nhi à, đến đúng lúc lắm.
Bối Bối đi xuống, gương mặt xưa nay không khác, nhưng mọi người cũng rõ trong lòng hắn có biến hóa, rõ ràng rất nhạy cảm với ba cặp nhân tình trước mặt.
Tiểu Nhã đến nay bặt vô âm tín, không ai muốn đả kích hắn.
Bối Bối đi xuống, đứng giữa mọi người, nói:
– Hơn hai năm, chúng ta lại tề tựu, thật không dễ dàng. Còn vài tháng nữa đại tái lại diễn ra, dù ta biết mọi người tự tin, nhưng chúng ta không được sơ xuất. Về chiến lược không được đề cao địch nhân, nhưng chiến thuật phải cẩn thận. Đi thôi, chúng ta tìm chỗ hoạt động một chút, để xem mấy năm nay mọi người tiến bộ ra sao.
Từ Tam Thạch nhảy lên, nói:
– Ta và Vũ Hạo một phe, Nam Nam nũa. Người khác ngươi cứ chọn.
Hầu như lần nào đối kháng, hắn và Bối Bối đều là đội trưởng, Từ Tam Thạch gian xảo dĩ nhiên tiên hạ thủ vi cường, bắt trước Hoắc Vũ Hạo.
Bối Bối nổi cáu:
– Thông minh nhỉ? Đi, tới đó rồi nói.
Đệ tử nội viện có khu vực chuyên biệt luyện tập thực chiến, không cần ra trường đấu ngoại viện. Đó là một sườn núi cao chừng trăm mét phía đông Hải Thần đảo.
Đỉnh núi san phẳng, là nơi có địa thế cao nhất trên đảo, diện tích khoảng đường kính 100m, nền phủ đá hoa cương, dày đến kinh ngạc.
Nội viện có quy định, nếu ai phá hủy võ trường sẽ phải mang đá hoa cương về sửa chữa, thành ra đệ tử luận bàn ở đây cũng không quá quyết liệt, chủ yếu chỉ để nghiên cứu hồn kỹ mới.
Bảy người cùng tiến ra võ trường, thì thấy ngoài đó đã có sẵn vài người.
Tổng cộng là bốn người, đều quen thuộc.
Trong sân là hai người đang luận bàn, chính xác là một rượt một chạy.
– Ê, ngươi là không phải nam nhi a! Chỉ biết chạy, quay lại đánh với ta.
Ngũ Trà la lên, trong tay là một luồng Kim Ô Chân Hỏa, hỏa trụ quét ngang, điện quang lóe ra xảo diệu tránh được.
Sở Khuynh Thiên cũng la ầm lên
– Trà nhi, nàng đừng có vô lý, cường công đánh mẫn công, lại còn Kim Ô Chân Hỏa nóng như cực hạn, bảo ta chính diện chống cự thì khác nào tự sát a, không phải nàng muốn mưu sát phu quân đó chứ?
– Ngươi là chồng của ai? Ta gả cho ngươi khi nào?
Cặp oan gia đang quần thảo giữa sân chẳng ai xa lạ, ngày đó đại hội kết thúc, ải thứ năm chẳng có ai ngu dại dám ra tay cướp dâu cặp này cả. Có Ngũ Trà tọa trấn, ai muốn ăn đòn chứ?
Còn hai người đứng ngoài sân quan sát, chính là Vương Ngôn và Hàn Nhược Nhược. Cả hai đang cười tươi, thỉnh thoảng liếc nhau vui vẻ.
– Vương lão sư. Hàn học tỷ.
Bối Bối đi đến chào hỏi hai người.
Vương Ngôn và Hàn Nhược Nhược cũng nhìn thấy họ, cùng nhau đứng lên.
Hàn Nhược Nhược không phản ứng gì, nhưng Vương Ngôn đỏ mặt.
– Các ngươi sao lại qua đây?
Vương Ngôn hơi thẹn thùng một chút, liền cười hỏi.
Bối Bối nói:
– Đại tái sắp diễn ra, mấy người chúng ta muốn luyện tập một chút, phối hợp với nhau.
Vương Ngôn giật mình:
– Ờ há! Thời gian mau quá, mới đó mà 5 năm rồi, các ngươi đều đã lớn. Ta còn nhớ rõ tràng cảnh năm xưa. Thật không ngờ tên nhóc Vương Đông lại là mỹ nữ xinh đẹp như vậy. Vũ Hạo, không phải ngươi biết lâu rồi chứ? Còn gạt chúng ta, yêu sớm là không được đâu nha.
Hoắc Vũ Hạo đỏ mặt:
– Ta cũng là người bị hại.
Vương Đông Nhi trừng mắt:
– Sao ngươi lại bị hại?
– Được rồi, nàng mới bị hại
Hoắc Vũ Hạo nhanh chóng sửa lời
Nhìn hai người thân thiết quyến luyến, Hàn Nhược Nhược cũng cười
– Hoắc Vũ Hạo, đừng quên chuyện hồn linh vẫn chưa nói cho chúng ta nghe.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Học tỷ yên tâm, hồn linh ta đã báo cáo cho Hải Thần các, không lâu nữa tin chắc sẽ đem ra thí nghiệm cho đệ tử nội viện, nhưng cụ thể ra sao thì ta không quyết được, chuyện đó do Ngôn viện trưởng phụ trách.
Vương Ngôn mắt lóe sáng
– Đây là một đề hoàn toàn mới, Ngôn viện trưởng bảo ta tối nay sang gặp hắn, có lẽ là bàn bạc chuyện này. Vũ Hạo, ngươi có sáng kiến rất tuyệt a!
Hoắc Vũ Hạo cười, nói:
– Chuyện này cũng không riêng ta, học viện sẽ nghiên cứu, ta chỉ là con chuột bạch đầu tiên mà thôi.
Hắn đã sớm nghĩ thông, mọi công lao nên quy về học viện là tốt nhất.
Vương Ngôn sâu sắc nhìn hắn. Là phó chủ nhiệm phòng nghiên cứu võ hồn của học viện Sử Lai Khắc, lão thừa biết phương hướng nghiên cứu của học viện là gì, nhưng cũng không cần vạch rõ trắng đen với Hoắc Vũ Hạo.
Bên kia, Ngũ Trà và Sở Khuynh Thiên cũng dừng tay, cùng nhau đi lại đây.