Đại Vu Ma Yết nghe thấy con trai nói đến chính sự thì cũng thu lại cảm xúc, nghiêm túc hỏi: “Hợp tác như thế nào?”
Ma Cam mặt không cảm xúc mà thuật lại lời của Nghiêm Mặc: “Thứ nhất, dừng giết chóc Vô Giác Nhân và đuổi bọn chúng đi. Thứ hai, cung cấp những thảo dược mà bọn chúng cần, bọn chúng sẽ phụ trách luyện chế vu dược trị bệnh. Thứ ba, thừa nhận địa vị bình đẳng của Vô Giác Nhân, chấp nhận tín ngưỡng của Vô Giác Nhân, về sau không bắt Vô Giác Nhân dâng cung phụng nữa. Thứ tư, xong việc thì không được trái với ước định, càng không được giết hại và đuổi Vô Giác Nhân đi. Thứ năm, đưa vùng đất phía đông thành Ô Càn từ tuyến đường phong tỏa thứ nhất kéo dài đến bờ biển cho Vô Giác Nhân thành lập tòa thành của mình.”
Tuy Đại Vu Ma Yết có kiến thức rộng rãi những cũng phải ngây người ra, một lát sau nhịn không được hỏi: “Con nói cái gì? Lặp lại lần nữa.”
Ma Cam đã sớm qua giai đoạn kinh ngạc rồi, hắn bình tĩnh lặp lại một lần nữa.
Đại Vu Ma Yết thất thanh: “Hoang đường! Những yêu cầu đó căn bản không có khả năng! Bọn Vô Giác Nhân cứ nằm mơ đi!”
Ma Cam rất bình tĩnh: “Con cảm thấy có thể đồng ý trước. Vừa rồi con thấy tình hình trong thành có vẻ như rất tệ? Rất nhiều người sinh bệnh?”
Đại Vu Ma Yết không thể tin được mà nhìn về phía chính con mình: “Con trai, con bị ác ma tới từ vực sâu mê hoặc rồi sao?”
“Con không có. Con nói có thể đồng ý trước, chờ khi dịch bệnh được tiêu trừ, lấy được phương thuốc trong tay thì nghĩ cách giải quyết những Vô Giác Nhân đó.”
Đại Vu Ma Yết yên tâm, cũng may con trai ông vẫn được quang huy của Bàn A Thần chiếu rọi: “Con nói đúng, ít nhất thì chúng ta phải nghĩ biện pháp để thành chủ khỏi bệnh.”
Đại Vu Ma Yết gọi một người hầu tới: “Đi mời Y Phàm đại sư, nói là ta có chuyện quan trọng muốn thương lượng với ông ta.”
Ma Cam dùng ánh mắt hỏi: Vì sao lại gọi Y Phàm đại sư?
Ma Yết Đại Vu mỉm cười trả lời: “Con trai, Vô Giác Nhân kia muốn chúng ta đồng ý điều kiện của hắn, vậy ít nhất cũng phải cho chúng ta nhìn thấy thành ý của hắn chứ. Chẳng phải hắn có vu dược sao? Vậy để Y Phàm đại sư đi lấy một ít về, đương nhiên, chúng ta có thể dùng thảo dược mà hắn cần để trao đổi.”
Ma Cam hiểu ý cha mình: “Có phải chúng ta có thảo dược mà chúng muốn nhưng chúng lại không có không?”
Ma Yết Đại Vu cười chứ không đáp.
Sáng ngày thứ mười bốn sau khi dịch bệnh bùng nổ.
Trong một căn nhà đơn sơ thấp tè lè, hai thằng nhóc cởi truồng ngồi xổm trên mặt đất nhìn Nghiêm Mặc xem bệnh cho cha mình.
“Bệnh trạng của anh rất nhẹ, chỉ cần uống thuốc hai lần rồi chú ý một chút, trên cơ bản sẽ không sao cả.” Nghiêm Mặc ôn tồn nói.
Người thanh niên trông như đã hơn ba mươi nhưng trên thực tế lại chỉ mới đầu hai mươi thở phào một hơi, buổi sáng anh ta đột nhiên nôn mửa và đi tả, làm anh ta sợ muốn chết, may mà có thần sứ đại nhân ở cạnh.
“Nhưng hai ngày này anh tốt nhất là ở khu cách ly đi, điều này cũng tốt cho con anh. Sức đề kháng của con nít yếu, nhặt được cái gì trên mặt đất cũng có thể ăn, rất dễ bị lây bệnh.”
Lúc nãy thanh niên còn đang liên tục cảm ơn, vừa nghe nói mình phải ở trong khu cách ly thì lại do dự: “Đại nhân, tôi biết tôi phải tới khu cách ly, nhưng con tôi còn nhỏ, tôi sợ mình đi rồi tụi nó không có ai chăm sóc.”
“Anh không cần lo, rất nhiều người có tình huống giống anh, những đứa trẻ đó đều có người chuyên chăm sóc, đảm bảo khi anh trở về bọn nó vẫn khỏe mạnh. Nhưng anh phải nói rõ cho bọn nó biết, đừng để bọn nó chạy tới khu cách ly tìm anh, bệnh tình của anh rất nhẹ, chờ khi xác định không còn dấu hiệu của bệnh nữa thì chỉ chừng năm sáu ngày là có thể trở về.”
Người thanh niên nhìn con mình, cắn răng gật đầu: “Được, tôi sẽ nói rõ với bọn nó, chút nữa sẽ qua khu cách ly.”
Hai đứa nhỏ chớp chớp mắt, đứa con gái lớn sợ hãi mở miệng: “Cha muốn đi đâu? Con với em trai cũng đi.”
“Cha hai đứa phải đi chữa bệnh, rất nhanh sẽ trở về, mấy ngày nay cha sẽ để mấy anh lớn chị lớn chăm cho hai đứa, ngoan.” Nghiêm Mặc lấy ra hai cục đường đỏ —— sản phẩm từ Cửu Nguyên, đưa cho hai đứa mỗi đứa một cục, tụi nó giơ cái tay đen thui của mình ra nhận.
Hai đứa nó không biết đây là gì, bọn nó ngay cả đường cũng chưa từng thấy qua, thẳng đến khi Nghiêm Mặc làm mẫu, chỉ tụi nó liếm một miếng rồi lại liếm một miếng, hai đứa nó liền không dừng lại được.
Nghiêm Mặc chỉ ở thành Ô Càn một thời gian ngắn nên không rõ tộc Hữu Giác bây giờ có gia vị đường và quà ăn vặt hay chưa, có điều nghĩ đến việc bọn họ đã phát triển ở đây mấy ngàn năm, trình độ văn minh cũng khá cao, đồ ngọt hẳn là đã xuất hiện. Nhưng hắn lại không thấy đồ ngọt xuất hiện trong các thôn xóm Vô Giác Nhân, không biết có phải vì đường cực kỳ quý và hiếm hay không.
Người thanh niên làm cha thay con mình cảm ơn.
Nghiêm Mặc lắc lắc tay, thu dọn đồ rồi rời đi, vừa xốc mành lên bước ra thì nghe thấy hai đứa nhỏ bên trong hỏi cha mình: “Cha, mẹ đâu rồi? Con muốn để cái thứ ăn ngon này lại cho mẹ ăn.”
“Con ngoan, con cứ ăn đi.”
Một giọng nói non nớt khác vang lên: “Cha, khi nào chúng ta mới có thể về nhà? Con nhớ mẹ quá.”
Thanh niên đột nhiên phát ra tiếng nghẹn ngào, qua một hồi lâu mới an ủi hai đứa nhỏ: “Rất nhanh, rất nhanh thôi chúng ta sẽ được về thành, trở về là có thể gặp mẹ con.”
“Vậy rốt cuộc khi nào mới có thể trở về?”
“Rất nhanh, rất nhanh, các con nghe lời, chúng ta sẽ được về sớm một chút… gặp mẹ các con.”
Nghiêm Mặc bước nhanh hơn, trong khoảng thời gian này, những cuộc đối thoại giống vậy hắn đã nghe rất nhiều, tuy hắn đã sớm chết lặng nhưng chết lặng không có nghĩa là hắn hoàn toàn vô cảm, nhất là những khi đối mặt với trẻ con, hắn luôn có một loại cảm giác áy náy không nói nên lời.
Từ phía chân trời có tiếng sấm ầm ầm truyền đến.
Nghiêm Mặc ngẩng đầu, thời tiết nơi này thật đáng ghét, buổi sáng vẫn còn nắng mà chưa được bao lâu đã đổi sắc trời. Hắn nhìn mây đen cuồn cuộn ở chân trời, lại nhìn những căn nhà được xây tạm, xoa xoa trán.
Tịch Dương thấy hắn thì vừa cười vừa đi tới: “Đại nhân, mùa hè chỗ chúng tôi chính là như vậy, mưa nhiều, có khi mặt trời còn đang sáng lạn mà đảo mắt một cái đã mưa to tầm tã.”
Nghiêm Mặc nhìn những người khỏe mạnh đại đa số đều ăn không ngồi rồi đó, làm như thuận miệng nói: “Người bệnh cần ở nơi sạch sẽ và khô ráo, những căn nhà tạm bợ đó không thể cứ dùng mãi.”
Tịch Dương nhìn theo mắt hắn: “Ngài muốn xây nhà ở đây sao? Nhân thủ có sẵn rồi.” Người này quả nhiên rất thông mình, chỉ nói một câu liền hiểu.
Nghiêm Mặc nghe ra ý trong lời anh ta, hỏi: “Có vấn đề gì?”
“Vấn đề là nơi này thuộc lãnh địa thành Ô Càn, Vô Giác Nhân chúng ta muốn khai khẩn đất đai cần có được sự đồng ý của bọn họ.”
“Nếu là ở trong thôn thì sao?”
“Phụ cận không có thôn xóm nào có thể để nhiều người như vậy ở lại. Các thôn xóm ở gần thành Ô Càn đều có địa bàn xác định, bất cứ thôn xóm nào vượt quá phạm vi đều phải được thành Ô Càn cho phép, nhưng cái giá rất lớn, cho nên những thôn xóm đó muốn có được nhiều địa bàn hơn thì cũng chỉ có thể cướp đoạt lẫn nhau.”
Lời này giống như Hậu Nữ từng nói, Nghiêm Mặc gật gật đầu: “Để tôi suy nghĩ.”
Giữa trưa, Nguyên Chiến săn thú về, Nghiêm Mặc vừa bôi gia vị lên thịt nướng vừa nói suy nghĩ của mình cho hắn nghe.
Nguyên Chiến ngừng cắt thịt: “Hiện giờ thành Ô Càn vẫn chưa khôi phục lại như ban đầu, em định xây nhà?”
“Chúng ta cần nhà cửa vững chắc hơn.”
Nguyên Chiến bỗng nhiên cười tà: “Tôi biết em nghĩ cái gì, em muốn dùng nhà cửa để kích thích Hữu Giác Nhân, khiến bọn chúng chủ động tấn công chúng ta, như vậy các Vô Giác Nhân đó sẽ càng hận hơn, mới càng nghe theo lời em nói, đúng không? Cũng bởi vì vậy, cho nên em mới có thể để Ma Cam chuyển những điều kiện đó về thành.”
Nghiêm Mặc mặt không đổi sắc: “Anh nói sai rồi, tôi chỉ sợ Hữu Giác Nhân sau khi khôi phục thì quay đầu trả thù Vô Giác Nhân, tôi đưa ra những điều kiện đó cũng là phòng bị trước mà thôi. Dù sao thì từ tin tức truyền ra, hình như bọn họ cho rằng dịch bệnh lần này là âm mưu của Vô Giác Nhân. Mà tình huống hiện giờ của chúng ta quả thật cần nhà cửa tốt hơn, rộng hơn, vững chắc hơn.”
Nguyên Chiến vỗ vỗ hắn, cười quái dị: “Yên tâm, trước nay tôi không cho rằng em là người phúc hậu. Như vậy càng tốt, mỗi lần tôi nhìn thấy đám Vô Giác Nhân bị đuổi đi đó còn muốn trở về thành Ô Càn là khó chịu trong người!”
“Là do bọn họ bị nô dịch quá lâu.”
“Vậy cũng phải xem chủ nhân bọn chúng có chịu tha cho bọn chúng hay không, vừa lúc chúng ta có thể lọc bớt những tên lòng còn hướng về Hữu Giác Nhân.”
“Trước khi quân của Hữu Giác Nhân tới, trước tiên chuyển mấy đứa nhỏ đi.”
“Được.”
“Mặt khác, bảo đám người Hậu Nữ chuẩn bị tốt để di cư.”
“Được.”
“Anh giúp tôi để ý xem Tịch Dương có dùng được hay không.”
“Được.”
Nghiêm Mặc không có ác cảm quá sâu đối với Hữu Giác Nhân, nhưng hắn muốn đẩy nhanh tốc độ, muốn giảm một số điểm cặn bã lớn, vậy chỉ có đẩy nhanh tiến trình mâu thuẫn của Hữu Giác Nhân và Vô Giác Nhân, có lẽ cuộc chiến giữa hai chủng tộc phải mấy trăm năm sau mới xảy ra sẽ xảy ra sớm hơn.
Buồn cười là mới đầu hắn chỉ muốn giải quyết dịch bệnh của Hữu Giác Nhân và Vô Giác Nhân, nhưng chờ khi hắn phát hiện mình có được thứ sức mạnh cường đại thâm sâu khó lường, thì tâm tư cũng càng lớn.