Đêm này tới đêm khác không ngủ, gò má sưng tới sáng lên, gáy mọc vô số mụn, khi y cắn răng chuẩn bị gánh lấy chuyện này thì có cơ chuyển biến.
Lão Trang chạy dọc theo vận hà rất lâu đem thư nhà tới, một chồng dầy, xem chừng Tân Nguyệt có rất nhiều lời muốn nói, mở ra xem mới biết bên trong chứa rất nhiều thư, Na Mộ Nhật cũng vẽ một bức tranh hai người hôn nhau, không nhìn ra nam nữ, chỉ thấy cái đầu to, người dẹt, tay chân nhỏ tẹo, rất có phong cách tranh hang động ở Âm Sơn, biết nữ nhân ngốc này nhớ mình lắm, đem thư của nàng vuốt phẳng đặt dưới gối, tối sẽ ngắm nhìn cho kỹ. Thư của nãi nãi đơn giản muốn y chiếu cố tốt bản thân, sớm ngày về nhà. Đại Nha, Tiểu Nha, Đông Nam Tây Bắc, Nhuận Nương, Thì Thì, Tiểu Vũ đều có thư, chứa đầy lo lắng và nhớ nhung.
Thư của Tân Nguyệt xem cuối cùng, tính ra thì thư của nàng dày nhất, tình hình mỗi người trong nhà đều nói rõ ràng, nhất là Vân bảo bảo Vân Thọ đưa nàng nổi giận xông lên Kim Loan điện, được nàng kể như thần thoại, trọng điểm miêu tả Vân bảo bảo chưa tròn một tuổi đã có phong phạm trọng thần, nương nương bế rất lâu mà không ị đùn, là em bé ngoan nhất, từ trong cung ra còn ê a ra lệnh cung nữ thái giám mở đường, không thẹn là hầu gia tương lai.
Vân Diệp đọc thư cảm động tới rơi nước mắt, lão tử cuối cùng cũng có một kẻ thù rồi, Trương Lượng ơi, ông đúng là người tốt, nếu như ông đã đứng đầu quyên ra lợi ích ở Lĩnh Nam, gánh cái tội lớn thay cho bệ hạ, vậy gánh thêm chút tội nhỏ của ta không ngại đâu nhỉ, chuyện ở Lĩnh Nam là do Trương Lượng ép, ông ta đường đường một vị quốc công, chỉ đích dan muốn ta đem gia tài của ông ta quyên ra, còn phải quyên không xót một xu, nếu không quốc pháp khó dung, ngôn ngữ đanh thép, thái độ kiên quyết, nhưng hàm ý mơ hồ, nhưng chẳng qua là muốn Vân Diệp mắt nhắm mắt mở nộp vài đồng ứng phó với bệ hạ là tốt rồi.
Lá thư như vậy vị quốc công, vương gia nào cũng có, đó cũng là nguyên nhân Vân Diệp nghĩ có thể kiếm được người làm dê thế tội, giờ có kẻ thù, thư người khác có thể đốt hết, để lại thư của Trương Lượng làm chứng là đủ.
Người đâu mà tốt thế cơ chứ, đúng là nắng hạn gặp mưa rào mà, đêm hôm đó Vân Diệp ôm thư của Na Mộ Nhật, gặp xuân mộng cả đêm.
Sáng hôm sau Vân Diệp đứng ở mũi thuyền giang rộng hai tay, làm động tác đón gió bay lên, gò má sưng lên đã lặng lẽ tan đi lúc nào, mụn mọc ở sau gáy cũng không thuôc mà mất, vừa mới tắm nước nóng xong, mặc áo nhẹ, có cảm giác lâng lâng bay bổng.
Gió xuyên qua vạt áo, xuyên qua ống quần chui vào, đúng là sự hưởng thụ lớn trên đời. Đang phê phê thì có một chiếc lâu thuyền từ bên cạnh vượt qua, một nam tử áo gấm chỉ Vân Diệp cười hô hố, bên cạnh còn có hai nữ tử lòe loẹt nép trong lòng, cười rúc rích.
Cười lại là được, chả sao, Vân Diệp biết động tác vừa rồi của mình ngu hết cỡ, vấn đề là thằng khốn này còn dùng hột quả ném, thế thì quá đáng rồi. Vân Diệp ngồi trên quân thuyền, người bình thường đều né tránh, hiện mặt sông rộng lớn, ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta, chả dính dáng gì tới nhau, thấy chuyện buồn cười, cười một cái không ảnh hưởng gì, nhìn thấy chiến hạm cố ý gây sự thì không biết sống chết rồi.
Vân Diệp nhìn kỹ, không quen, tốt quá rồi, những tên hoàn khố có hạng ở Đại Đường đều đã gặp, chưa gặp là không được xếp hạng, không cho chút giáo huấn còn gì thể diện của thủy quân.
Tên khốn ở thuyền đối diện càng cười tợn, không ngờ còn kéo toạc y phục một nữ tử, để đôi vú trắng phau phau lộ ra giữ thanh thiên bạch nhật, càng lạ hơn là nữ tử kia không biết xấu hổ cố ý ưỡn ngực lên cao, cười càng phóng túng.
Đám quân tốt thủy quân kẻ nào kẻ nấy mắt tỏe lửa, toàn bộ quay đầu nhìn Vân Diệp ứng đối ra sao, có thượng quan ở đây, chưa tới lượt bọn họ nói.
Vân Diệp kéo vải phủ nỏ tám trâu trên mũi thuyền ra, quát:
– Mấy tên tới đây giương cung cho hầu gia ta.
Lập tức có một đám tráng hán chạy tới, mau chóng kéo giây cung, khe cung đặt tám nỏ lớn mang móc, Đông Ngư cởi sạch chỉ còn mỗi cái khố, sẵn sàng vượt thuyền.
Người ở thuyền đối diện lúc này mới phát hiện tình hình không ổn, nhưng muốn chạy thì đã muộn rồi, một tên bộ dạng quản gia vội vàng kéo vương kỳ lên, Vân Diệp nhìn kỹ, té ra là Lỗ Vương Lý Nguyên Xương.
Vương kỳ vừa giương lên, đám sĩ tốt đưa mặt nhìn nhau, bọn họ không biết chứ, nhưng nhận ra con hoàng long bốn móng, đó là cờ chỉ quận vương gia mới có, mạo phạm hắn là tội chết.
Lý Nguyên Xương ở phía đối diện tưởng rằng đã dọa được đám người kia chết khiếp rồi, lộ mặt ra sau tường, chỉ quân thuyền chửi bới, hai nữ nhân kia còn cổ vũ hắn.
Vân Diệp ngoáy lỗ tai, quay đầu hỏi Vô Thiệt:
– Tôn Tần còn sống không?
Vô Thiệt mặt lạnh tanh:
– Còn sống, có điều đã năm sáu năm rồi không gặp thái thượng hoàng.
Vân Diệp gật đầu, trước tiên điều chỉnh hướng nỏ tám trâu nhắm thẳng vào Lý Nguyên Xương, rồi cầm lấy búa gỗ, chuẩn bị bắn tên.