Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Hủ Hủ trong nháy mắt trở nên trắng bệch, ánh mắt nhìn hắn ngay lập tức nổi lên một màn nước trong suốt đầy vẻ sợ hãi
Hoắc Tư Tước: “…”
Cô khóc cái gì? Không phải hắn chỉ cho cô uống một ngụm nước, lo lắng cô bị nhồi máu chết vì tắt động mạch, mà cô còn khóc?
Hoắc Tư Tước có hơi tức giận, cuối cùng chửi một câu: “Cô khóc cái gì? Cho cô uống một ngụm nước giống như cho cô uống thuốc độc vậy, đầu óc thật sự bị ngớ ngẩn rồi?”
Ôn Hủ Hủ sửng sốt.
Hắn chỉ để cho cô uống nước thôi sao? Không phải… Để làm gì khác?
Cô lại kinh ngạc nhìn hắn một lúc lâu, sau khi xác định người này thật sự không có ý đó, lúc này mới rũ hai mắt xuống, từ từ há miệng uống ly nước trong tay hắn.
Đúng là nước, ngòn ngọt.
Ôn Hủ Hủ có chút xấu hổ.
“Được rồi, cô tự mình nghỉ ngơi thật tốt đi, tan làm tôi lại tới.”
Hoắc Tư Tước không để ý những điều bất thường của cô bây giờ, tất cả đều là bình thường trong mắt hắn, ai bảo đầu óc cô bây giờ có chút vấn đề chứ?
Hoắc Tư Tước cầm áo khoác chuẩn bị trở về công ty.
Ôn Hủ Hủ không lên tiếng.
Mãi cho đến khi người đàn ông này đã đi đến cửa, lúc này cô mới giống như nhận được tin tức gì đó, lập tức sốt ruột gọi hắn lại: “Anh không cần tới, tôi không sao, tôi có thể tự chăm sóc bản thân.”
“Cô nói gì?”
Hoắc Tư Tước dừng lại, đại khái vì phản ứng của người phụ nữ này quá chạm, hắn nhất thời vẫn chưa thích ứng được.
Ôn Hủ Hủ lặp lại một lần nữa: “Tôi cảm thấy vết thương của tôi không có gì đáng ngại, có thể xuất viện, anh có thể đưa Mặc Bảo và Nhược Nhược đến căn hộ bên kia của tôi không? Chiều nay tôi sẽ về.”
Cô muốn xuất viện và nhờ hắn đưa hai đứa trẻ đến căn hộ.