– Mỏ tinh tệ!
Miêu Nghị khiếp sợ kêu thất thanh, chợt tỏ vẻ mừng rỡ không thôi, lập tức đứng dậy cung kính cảm tạ:
– Đại ca phí tâm huyết như vậy, đối xử với đệ giống như thân huynh trưởng, đệ không biết lấy gì báo đáp, chỉ có thể cảm tạ trước, ngày sau nhất định hậu báo!
Trong lòng hắn cũng đang thầm rủa, ngươi thật sự rất biết bán nhân tình, lão tử liều mạng ở Tinh Tú Hải mới được, hiện tại lại trở thành ân của ngươi. Lão tử muốn tìm địa phương béo bở, còn cần ngươi bán nhân tình giúp cho mới có sao?! Chưa biết phúc đáp với Ô Mộng Lan thế nào, hiện tại Hoắc Lăng Tiêu lại đưa ra đề nghị, có để cho người ta sống hay không!?
Hoắc Lăng Tiêu vừa cười đưa tay kéo hắn ngồi xuống:
– Trước đây ngàn lỗi vạn lỗi đều là lỗi của ta, chỉ vì ta không muốn để cho người biết quan hệ giữa hai ta, làm cho người ta lầm tưởng ta thân là điện chủ ưu ái cho người nhà. Hôm nay nghĩ lại thiếu chút nữa gây ra sai lầm lớn, sau Đại ca ta cũng không băn khoăn làm gì nữa, người khác có biết thân phận của chúng ta thì đã sao…
– Hiền đệ cứ việc yên tâm sống ở cảnh nội Nguyệt hành cung, bất kể có phải là ở Trấn Ất điện hay không, ta vẫn có thể nói vài câu trước mặt cung chủ. Ta cũng quen biết những điện chủ khác, ít nhiều gì bọn họ cũng nể mặt vài phần, nhất định sẽ lo lắng chu toàn cho hiền đệ.
– Tiểu đệ cảm kích rơi nước mắt!
Miêu Nghị chắp tay liên tiếp, thật sự là không biết nên cảm tạ như thế nào cho phải:
– Sau này kính xin Đại ca chiếu cố nhiều hơn.
Dễ dàng giải quyết! Trong lòng Hoắc Lăng Tiêu thở phào nhẹ nhõm, khoát tay nói:
– Người một nhà không nói hai lời, hiền đệ còn nói như vậy thật là xa lạ, sau này giữa huynh đệ chúng ta không cần khách sáo.
– Nếu Đại ca nói như vậy, tiểu đệ cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Trước là tới bái kiến điện chủ, có chuyện này không biết nên mở miệng như thế nào, hôm nay mới biết Trấn Ất điện là Đại ca làm chủ, nói không chừng phải phiền Đại ca rửa sạch nhục trước giùm tiểu đệ!
Miêu Nghị căm phẫn nói.
Rửa sạch nhục trước??? Hoắc Lăng Tiêu sửng sốt.
Miêu Nghị không nói hai lời, triệu ra một đống ngọc điệp đặt lên bàn trà:
– Đại ca xem xong sẽ biết, tiểu đệ thật sự là bị người ta ức hiếp tận cửa!
Hoắc Lăng Tiêu làm ra vẻ cầm một miếng ngọc điệp lên tra xét.
Y xem hết ngọc điệp này tới ngọc điệp khác, sắc mặt dần dần trầm xuống, sau khi xem xong vỗ lên bàn trà đánh rầm, đùng đùng nổi giận:
– Quả thật là vô pháp vô thiên, ba đại phái không khỏi hiếp người quá đáng!
Chớ tránh nặng tìm nhẹ nói lời vô dụng, lão tử là đến tìm Trầm Phong Hoa tính sổ! Miêu Nghị khẽ lẩm bẩm trong lòng, đứng dậy theo nói:
– Đại ca chớ gấp, ba đại phái không đáng nhắc tới, toàn bộ nhân mã của ba đại phái ở Trấn Hải sơn đã bị tiểu đệ giết sạch, không cần so đo với một đám người chết!
Hoắc Lăng Tiêu ngạc nhiên nhìn Miêu Nghị, lộ vẻ ngơ ngác. Không biết tên Phàn Tử Trường kia làm ăn kiểu gì, vì sao không báo cáo chuyện này cho mình, bèn kinh ngạc hỏi:
– Đệ đã giết sạch toàn bộ nhân mã của ba đại phái dưới quyền rồi sao, giết bao nhiêu người?
Miêu Nghị đáp:
– Cũng không nhiều, chỉ chín mươi người.
Bên cạnh Thiên Vũ trợn mắt há mồm, còn không nhiều ư!?
Sắc mặt của Hoắc Lăng Tiêu cũng trầm xuống mấy phần:
– Hiền đệ, ngươi đang nói đùa ư!? Đại ca ta cũng là từ sơn chủ bò lên, nhân mã một sơn là bao nhiêu?! Đệ giết một hơi hơn chín mươi tên thủ hạ của mình hoàn toàn không còn ai, còn hiềm giết không nhiều nữa sao?! Đệ đắc tội với ba đại phái, có biết hậu quả của chuyện này không?
Miêu Nghị kinh ngạc nói:
– Đại ca, chẳng lẽ kẻ phạm thượng làm loạn, mưu đồ bất chính, chống lệnh không tuân không thể giết sao, chẳng lẽ đệ giết lầm rồi hay sao?
Hoắc Lăng Tiêu than thở:
– Không phải nói đệ giết lầm, mà là bảo đệ mọi việc hãy nghĩ kỹ rồi mới làm. Thế lực ba đại phái cơ hồ trải rộng khắp Thìn lộ, chưởng môn ba nhà là khách quý thường xuyên của Quân Sứ Đại nhân, đệ làm như vậy sẽ cực kỳ bất lợi cho tiền đồ của mình.
Lúc này Hoắc Lăng Tiêu vô cùng hối hận, sớm biết ngươi làm chuyện này, ta cũng không để cho ngươi biết thân phận của ta. Nếu sau này truyền ra ngoài ta và ngươi là huynh đệ kết nghĩa, chắc chắn ba đại phái sẽ cho rằng ta ở sau lưng làm chỗ dựa cho ngươi. Nếu không người bình thường lấy đâu ra lá gan làm chuyện này…
—————