“…”.
Từng câu từng chữ lọt vào tai, Thương Thiên đại đế không kiềm mình được mà run lên một cái. Ánh mắt cô nhìn Đế Nguyên Quân lộ rõ sự hổ thẹn.
“Đúng là hổ thẹn, ta thân chưởng khống Thiên Đạo suốt một thời gian dài và cũng đã từng đặt ra câu hỏi đó nhưng thân chính là Thiên Đạo mà không hiểu Thiên Đạo có ý nghĩa là gì?”
“Thiên Đạo sinh ra vì để quản chế chúng sinh? Không phải là như thế?”
“Vậy Thiên Đạo sinh ra dùng để làm gì? Liệu thế gian có cần đến Thiên Đạo hay không?”
“Đúng như ngươi nói, đạo chính là thế giới còn thế giới không phải là đạo? Thế giới cần đạo mới có thể tồn tại còn người tu chân có cần đạo hay sao?”
“Nói có thì không sai mà nói không cũng đúng, thế gian không một ai lý giải được?”
Nhìn Đế Nguyên Quân nở một nụ cười, Thương Thiên đại đế lên tiếng.
“Thật không ngờ, ta có một ngày lại đàm đạo với một người trẻ tuổi tại một nơi như thế này? Ta thật sự rất biết ơn khi ngươi tìm đến đây và cho ta thấy hy vọng, ta rất muốn báo đáp. Nhưng…”.
“Đáng tiếc thay, đạo thống ta đã bị hủy, ngay cả truyền thừa cả đời cũng mất. Ta bây giờ chẳng có gì để cho và cũng chẳng thể giúp, cho dù là thế nhưng ta trước sau gì cũng là đại đế chi vị, không còn đạo thống, không có truyền thừa thì ta vẫn là ta, vẫn là đại đế một trong”.
“Ta bây giờ sẽ cho ngươi biết một tin tức còn trân quý hơn cả cơ duyên. Con đường mà ngươi chọn, hướng mà ngươi đang đi, suy tính mà ngươi đang nghĩ, tất cả đều được gói gọn ở trong một chữ”.
“Đó chính là chữ ‘Thời’”.
“Thời cơ rồi sẽ đến, thời gian rồi sẽ đi, thời đại rỗi sẽ thay đổi,… Thời của ngươi rồi cũng sẽ đến, câu trả lời tưởng khó nhưng lại nằm ở trong đầu”.
“Muốn vượt khỏi sự quản chế của Thiên Đạo thì ngươi cần ‘Thời’. Mà ‘Thời’ đó sẽ đến ở trong tương lai nên ngươi không cần lo lắng, thứ mà ngươi muốn nằm ở trung vực, tại nơi sâu nhất của ma đô, nơi đó chính là thứ mà ngươi cần để đạt được”.
“Ta đã nói cho ngươi thứ cần thiết còn đạt được hay không thì tùy thuộc vào bản thân ngươi”.
“Nhưng trước đó thì ngươi đừng có chết?”
Bầu không khí nặng nề bao trùm, Đế Nguyên Quân nhìn Thương Thiên đại đế một hồi lâu. Ẩn sâu trong ánh mắt hắn hiện lên vẻ nghi hoặc vô cùng.
Bất giác, trong đầu hắn văng vẳng thanh âm cùng những lời căn dặn của lão sư cùng Thánh Hoàng đều nhắc đến chuyện này khiến hắn cảm thấy không thể không tin. Suy ngẫm một lúc, Đế Nguyên Quân lên tiếng.
“Ta không muốn tin nhưng ngoại trừ ngươi còn có Thánh Hoàng và lão sư đều nói như thế? Có lẽ đây là số kiếp mà ta khó tránh hay sao?”
“Ngươi đã gặp qua Thánh Hoàng?”
Thượng Thương đại đế nghe thấy vậy thì giật mình, ánh mắt cô nhìn Đế Nguyên Quân lộ vẻ khó tin rồi thở dài một hơi.
“Cuối cùng vẫn thất bại? Đúng là nghiệt ngã?”
“Nhưng mà cũng may mắn, theo ngữ điệu của ngươi thì Thánh Hoàng chắc đã tìm được truyền nhân? Ta không cảm nhận được kim quang ở trên người ngươi, duy chỉ có một sợi nhân quả có khí tức”.
“Ngươi không phải truyền nhân của Thánh Hoàng vậy thì chắc là Tiên Diễn lão đạo? Lão già kia vẫn giống như trước, Thánh Hoàng có thể chọn người phù hợp nhất còn Tiên Diễn chỉ chọn người tốt trong tốt nhất?”
“Lão ta đúng là có phúc mới có đệ tử tốt như ngươi?”
Bất giác, ánh mắt Thương Thiên đại đế lộ vẻ cổ lão và cùng với một nụ cười nhẹ.
“Cũng đúng mà thôi, những gì mà Tiên Diễn lão đạo vì Tiên giới mà làm không ít việc khó. Ngay cả ta cũng phải kính trọng lão mấy phần, một người như lão xứng đáng thu được một để tử tốt”.
“Nếu như đạo thống và công pháp của ta vẫn còn thì ta chắc chắn sẽ truyền lại cho ngươi tất cả. Đáng tiếc thay, ta không có phúc phận đó?”
“Ngươi nói bi quan như vậy làm gì?”
Đáp lại, Đế Nguyên Quân bất giác nở một nụ cười nhẹ, nói.
“Đạo thống, công pháp mất đi thì đã làm sao? Chẳng phải sợ học của ngươi còn sâu rộng hơn nhiều, đâu nhất thiết phải truyền lại bất cứ thứ gì?”
“Ngươi cam tâm bị phong bế ở đây vĩnh viễn hay sao? Ngươi chưa từng nghĩ cánh cổng lên chư thiên sẽ có một ngày mở ra và ngươi có thể thoát khỏi những trói buộc nơi này để nhập luân hồi chuyển thế?”
“Thân là đại đế mà ngươi chết tâm dễ dàng như vậy sao?”
“Nếu đúng là như thế thì ngươi sao xứng với hai chứ đại đế?”
“…”.
Thương Thiên cúi đầu, ánh mắt cô đượm buồn nhìn xuống.
“Sao ta không nghĩ đến chuyện này chứ? Ta trái lại còn muốn ngày đó đến nhanh nữa là? Nhưng tất cả chỉ là mong muốn xa vời mà thôi, ta cùng các đại đế khác hợp lực mà chẳng thể làm được?”
“Nếu mà cánh cổng đó thực sự mở ra thì đó phải là chư thiên cường giả hoặc Tiên giới tìm ra được một con đường khác?”
“Chỉ là một cánh cổng thôi mà?”
Đế Nguyên Quân vẻ mặt đầy ý cười, đáp.
“Các ngươi không thể làm được nhưng biến số ở trên thế gian này nhiều vô kể. Ai mà có thể nói trước được điều gì?”
“Nếu một ngày ta đăng đỉnh Tiên giới và cánh cổng đó chính là vật cản ngăn không cho ta tiến lên thì chỉ cần nhất niệm là có thể. Đâu có gì khó khăn?”
Nhìn dáng vẻ Đế Nguyên Quân đầy sự cao ngạo, Thương Thiên phá lên cười lớn một tiếng.
“Chúng đại đế dùng hết sức lực mà không thể lay chuyển còn ngươi thì chỉ cần một ý niệm? Đúng là ngông cuồng đến mức ngu ngốc nhưng ta không chán ghét điều đó?”
“Cũng có thể, biến số đó chính là ngươi cũng nên. Nhưng trước lúc đó thì ngươi cần phải sống sót trước đã?”
Đế Nguyên Quân cười, ánh mắt tràn đầy sự tự tin, đáp.
“Đối với người khác thì cái chết chính là thứ gì đó rất đáng sợ nhưng đối với ta thì cái chết chính là thứ nhẹ tựa lông hồng? Sống cũng được mà chết cũng chẳng sao, thế gian tất cả đều là định số mà thôi?”
“Chết không phải là hết mà đó chính là một con đường mới được mở ra”