“Anh ấy…cũng coi như biết “Cái gì mà gọi là cũng coi như? Con chắc chắn muốn ở bên cạnh nó chứ?”
“Thím ạ, chuyện này hơi phức tạp, con cũng không biết nên nói với thím thể nào, Trước mắt, quà thực là ở bên nhau a, sau này nếu có cơ hội con sẽ nói với thím ạ. Cô ấy không muốn quá nhiều biết Thiện Ngôn là nhân cách thứ hai của Ôn Mạc Ngôn, sợ bọn họ sẽ mang ánh mắt đánh giá anh ấy, sẽ làm ra chuyện hai tới anh ấy. Cô ấy né tránh vấn đề này, không muốn nói nhiều,
Me Bạch cũng không ép hỏi, đương nhiên hy vọng cô ấy sẽ sống tốt.
Bà ấy không có con gái, lại thêm việc bố mẹ Bạch Minh Châu mất sớm, trong lòng bà ấy từ lâu đã coi Bạch Minh Châu không khác gì con gái ruột của mình rói.
Con trai có cái gì, cô ấy và Nguyên Doanh cũng sẽ có cái đó, không hề có chuyện bên nặng bên nhẹ. Bà ấy nói: “Minh Châu, chúng ta đều lớn tuổi rồi, không hiểu được suy nghĩ của các con, nhưng chuyện tình cảm không thể qua loa, phải có trách nhiệm với cuộc đời của mình. Thím đương nhiên luôn hy vọng các con sống tốt, thím và chủ con cũng có ấn tượng tốt với đứa trẻ này.
Con cưới chồng xa cũng không sao, bây giờ giao thông thuận tiện như vậy, tùy lúc đều có thể về thăm chúng ta. Chúng ta nuôi con trai, nhưng nó thường hay ở ngoài, chúng ta đã quen rồi. Cho nên con không cần phải có bất kỳ suy nghĩ phụ trách nào, con và Nguyễn Doanh hạnh phúc, chúng ta liền vui rồi.”
“Cũng không biết anh trai cả của con bây giờ the nào, từ lúc thằng bé đi tới giờ, thỉm lo lắng vô cùng, ăn không ngon ngủ không yên, ngày nào cũng thấp hương cầu Phát, chỉ hy vọng tháng bé có thể trở về thành đối với Ngọc Vy “Con đừng làm chủ thỉm lo lắng nhé, có biết không?”
“Thím ơi, Minh Châu đã biết rồi, cảm ơn thim.”
Cô ôm chặt mẹ Bạch, nghĩ rằng nếu bố mẹ ruột còn trên đời này cũng đối với cô như thế này.
Những năm nay ở nhà chủ, chưa từng cảm thấy bản thân là người ngoài.
Vợ Bạch Hoàng Nham đối với cô và Nguyễn Doanh tốt không có chỗ chê.
Mẹ Bạch nghĩ tới Nguyên Doanh đáng thương, nước mắt trực trào, vỗ vỗ tấm lưng Bạch Minh Châu, căn dặn cô ấy cho thật tốt.
Trên thế giới này có nhiều người như vậy, ở giữa biển người mà gặp được người hợp ý hợp tình với mình quả là không dễ dàng.
Tương nhu dĩ mạt, bốn chữ này tưởng chừng rất đơn giản, nhưng có thể làm được thì rất khó Nếu có thể gặp người khiến mình yêu cả đời này, vậy đừng buông tay, hãy nắm chặt lấy tay người đó. Vào bữa tối, Thiên Ngôn không ngừng hạ gục cha con nhà họ Bạch.
Mà anh chỉ là nhẹ nhàng cử động, mặt mày đó bừng.
Bạch Minh Châu vô lực đỡ trán, đỡ anh ta rời đi. “Cô ơi, thực xin lỗi, lại thêm phiền toái cho cô rồi. Anh cùng chủ xin giao cho cô ạ.”
“Hai đứa về đi, trên đường chú ý an toàn, xem hôm nay ta không dạy hai cha con nhà này là không được!”
Họ đi ra ngoài và vào thang máy.
Bạch Minh Châu bất lực nói: “Anh cũng biết tính chủ em là thế nào, bọn họ luôn muốn hơn cả tỉnh mạng, anh còn thi uống với họ, bây giờ thì tốt rồi, bọn họ say khướt còn anh thì cũng tí bì đây.”
“Anh có thể uống thì uống, nhưng nếu không thể thì đừng uống nhiều vậy, rất hại dạ dày!”
“Anh…anh làm cho chủ ấy uống say rồi, để chú ấy gả em cho anh, chú ấy đồng ý rồi. Chủ ấy là quân nhẫn, một lời đã hứa nhất định phải giữ, đợi chú ấy tỉnh lại, anh phải đi tìm chú ấy để xác nhận. Lệnh của bố mẹ, lời của bà mối, Bạch Minh Châu, em là của anh . Giọng nói của anh ta rất trầm, toàn thân đẩy mùi rudu.
Đôi mắt anh ta dần dần mê mang mất tập trung, nhưng anh ta vẫn cố chấp nhìn chằm chằm vào chính mình.
Anh ta củi sát, như muốn nhìn kỹ hơn,
Cô ấy giật mình lùi lại, nhưng va vào tường thang máy.
Cô sững sờ nhìn khuôn mặt tuấn tú trước mặt, tim đập càng nhanh. “Anh … anh uống nhiều quá rồi.”
Cô ấy rõ ràng không uống rượu, nhưng khi ngửi thấy mùi rượu trên người anh ta, cô ấy còn cảm thấy hoi say.
Hai má cô bắt đầu nóng bừng, đầu óc cũng dần trở nên trống rỗng.
Đúng lúc này, thang máy mở ra. Cô nhanh chóng đỡ anh ta ra ngoài.
Một làn gió lạnh ùa vào khỏi không gian chật hẹp khiến cô tỉnh táo thêm mấy phần. “Chúng ta về nhà nào.”
“Đêm nay anh ngủ cũng em được không?”
“không được, nghĩ cũng đừng nghĩ. Anh thực sự say hay là đang giả vờ với em đấy?”
“Say một nửa, anh vẫn uống tiếp được. “Rồi rồi rồi, trước tiên cử về đã.”
Cô ấy đỡ anh ta tới ghế phụ trên xe, anh ta trên xe ngủ thiếp đi.
Cô ấy cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, lái xe đi thẳng một đường về tới chung cư.
Cô ấy muốn đánh thức anh ta dậy, nhưng thấy rằng có điều gì đó không ổn với anh ta, dường như người anh ta rất nóng.
Trên trán anh ta xuất hiện những giọt mồ hôi mỏng, có vẻ như phát sốt, nhưng lại giống như uống rượu.