Đoàn Duyên Khánh vừa rồi thấy kiếm pháp Lệnh Hồ Xung nhẹ nhàng, tinh diệu có thừa, nhưng kình lực có chút còn thiếu, Đoàn Duyên Khánh rất nhanh suy đoán nội lực của Lệnh Hồ Xung có thể là còn yếu chưa đủ, dựa vào tuổi tác của hắn thì lấy đâu ra bao nhiêu năm công lực?
Huống chi hắn đã được lọt vào mắt xanh của Thánh cô ma giáo, đã sớm nghe nói Nhâm đại tiểu thư của Nhật Nguyệt Thần Giáo chính là nhân gian tuyệt sắc, Lệnh Hồ Xung lại có máu nóng dương cương tuổi trẻ, trong tình yêu nam nữ mê muội ôn nhu nhuyễn hương, đương nhiên sẽ ảnh hưởng đến nguyên khí, Đoàn Duyên Khánh kiên định phán đoán, chỉ là nếu Đoàn Duyên Khánh biết được phương thức luyện công của Tống Thanh Thư chính là gần gủi nữ sắc để bổ sung nguyên khí, có thể hay không bị tức chết?
Mấy lần binh khí tương giao, Lệnh Hồ Xung bị chấn động hổ khẩu tê dại, rất nhanh liền rõ ràng dự định của Đoàn Duyên Khánh, trong lòng hơi động, vận lên khẩu quyết Hấp Tinh Đại Pháp, vung kiếm hướng về chuôi thiết trượng của lão ngênh đón.
Vừa mới chiếm được mấy lần thượng phong không bao lâu, Đoàn Duyên Khánh sắc mặt thay đổi, bởi vì mỗi lần binh khí va chạm, lão đều phát hiện kình lực trên chuôi thiết trượng như đá chìm dưới đáy biển, biến mất không thấy hình bóng tăm hơi, lúc mới bắt đầu thì không cho là chuyện lớn, chỉ do đối phương dùng chiêu thức tinh diệu gì đó hóa giải nội lực tập trung trên vũ khí của mình.
Đến lúc lão nhận ra được bên trong đan điền của mình lực tựa như không bị khống chế, mơ hồ có xu thế vỡ đê trào ra, Đoàn Duyên Khánh hoàn toàn biến sắc:
-Hấp Tinh Đại Pháp…
Vốn là phản ứng đầu tiên là võ công Hóa Công Đại Pháp, dù sao lão cùng Đinh Xuân Thu cũng xem như là người quen, có điều chợt nghĩ đến Lệnh Hồ Xung cùng Đinh Xuân Thu không có sự liên quan can hệ nào cả, cũng chưa từng nghe nói Đinh Xuân Thu đem Hóa Công Đại Pháp truyền qua cho ai, cho nên nghĩ đến chỉ có thể là Hành tuyệt kỹ thành danh của giáo chủ Nhâm Ngã Hành là Hấp Tinh Đại Pháp.
Không ngờ lão đại ma đầu Nhâm Ngã Hành lại đem bản lĩnh sở trường truyền thụ lại cho Lệnh Hồ Xung, Đoàn Duyên Khánh liền “ xoạt ..xoạt ..xoạt ..” đánh ra ba chiêu thần tốc khiên cho Lệnh Hồ Xung phải phòng ngự, liền nhảy ra khỏi vòng chiến, xua tay nói:
-Không cần đánh nữa, lão phu chịu thua….
Đoàn Duyên Khánh tuy rằng cứng cỏi, nhưng lão không phải là người ngu, chiêu thức thì không đấu lại, dùng nội lực cũng không có hiệu quả, nếu đánh tiếp nữa, chính mình công lực nhọc nhằn khổ sở tu luyện cả đời nói không chắc cũng sẽ không còn, thì lúc đó thật là trộm gà không xong còn mất nắm gạo, nên Đoàn Duyên Khánh quyết định thật nhanh, vội vã chịu thua.
-Đa tạ..
Lấy Lệnh Hồ Xung tính tình khiêm tốn, vốn muốn nói mấy lời nói khách sáo để cho tiền bối lưu chút mặt mũi, nhưng nghĩ đến Đoàn Duyên Khánh tên tuổi đại ác nhân, trong lòng hắn không thích, liền nuốt lời xuống.
-Xung Ca, ngươi thật là lợi hại…
Khi Lệnh Hồ Xung quay trở lại chỗ ngồi, Nhậm Doanh Doanh nở nụ cười xinh đẹp khen tặng.
-Doanh Doanh, vì chúng ta, ta nhất định sẽ đoạt lấy làm Kim xà vương.
Nhìn Nhậm Doanh Doanh khóe môi cong lên, Lệnh Hồ Xung biết nàng xuất phát nội tâm cao hứng, tâm tình vô cùng suиɠ sướиɠ.
Không biết từ lúc nào, trong mắt Nhậm Doanh Doanh cất giấu một phần u buồn cay đắng, dù cho Lệnh Hồ Xung mấy lần hỏi nàng, nàng đều lắc đầu không nói, nếu cứ tiếp tục hỏi đến, thì Nhậm Doanh Doanh thậm chí cũng sẽ im lặng mà rơi lệ.
Lệnh Hồ Xung biết Nhậm Doanh Doanh tính tình ngại ngùng, không dám quá gấp, nên không có tiếp tục hỏi đến nữa, theo suy nghĩ hắn còn tưởng rằng nàng u buồn là do Nhật Nguyệt Thần Giáo bị Minh Giáo từng bước xâm chiếm.
Cho nên lâu nay hắn vẫn hướng về phương diện này mà trợ giúp phụ tử Nhậm Doanh Doanh, Nhậm Doanh Doanh nhìn ở trong mắt, biết là hắn đã hiểu lầm, nhưng nguyên nhân chân chính thì nàng cũng không cách nào đối với Lệnh Hồ Xung giải thích.
Nhậm Doanh Doanh không nói, Lệnh Hồ Xung lại có thêm trí tưởng tượng, cũng không ngờ được ma giáo Thánh cô đã từng làm cho vô số người giang hồ nghe tiếng đã sợ mất mật, ở trong khuê phòng lại bị một nam nhân bắt nạt thấy hết toàn bộ thân thể lúc tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ không có mãnh vải che thân, đã vậy còn bị hắn sờ soạng đến mức dù không muốn, nhưng bất ngờ lại đạt đến kɦoáı ƈảʍ cực độ..
………………………………………………………………………………………..
Trải qua một ngày tỷ thí, sắc trời đã dần dần tối lại, Hoàng Dung một lần nữa bước lên lôi đài, tuyên bố vòng tỷ thí thứ hai sáng mai sẽ tiến hành, tiếp theo xác nhận các đối thủ tỷ thí trong vòng thứ hai, khi nàng đọc đến tên Tống Thanh Thư kia, thì không biết tại sao trong giọng nói lại không được tự nhiên.
Từ xa xa nhìn thấy tất cả cục diện, Âu Dương Phong rất nhạy bén nhận ra được điều này, trên khuôn mặt lộ ra nụ cười quái dị…