Mặc Y nhẹ kẹp bụng ngựa, đi đến bên người Tần Tiêu:
– Đại tướng quân, đánh xong trận chiến nên trở lại trướng nghỉ ngơi một chút đi.
Tần Tiêu quay đầu nhìn Mặc Y một cái, suýt chút nữa bị hù. Mặc Y thanh tú ở nơi này, vốn là lãnh diễm trước mặt bang thượng, tất cả đều là vết máu khô cạn, toàn thân cả người lẫn ngựa đều giống như đẫm máu. Nhất là nhìn nghiêng bên trái, lúc Tần Tiêu cứu nàng, chém người Đột Quyết kia thành hai nửa khiến máu phun ra toàn thân nàng, lúc này lại giống như đã trải qua lễ rửa tội máu tươi bình thường. Ngân giáp sáng trắng, cũng lộ ra vài phần nhan sắc, chiến bào sau lưng cũng trở thành ban hồng, tựa như dạ xoa địa phủ.
Tần Tiêu mỉm cười đứng dậy:
– Mặc y, muội nhìn dáng vẻ của muội đi, có còn là một cô nương nữa không
Mặc Y cười yếu ớt:
– Đại tướng quân cũng không phải như thế sao? Chỉ là chính mình không cảm giác được thôi. Nếu như bây giờ huynh đột nhiên xuất hiện tại phố xá sầm uất thì nhất định sẽ hù chết mấy người đó.
– Có bị thương không?
– Không có.
– Tốt.
Chỉ là lời nói đơn giản nhưng lại hơn hẳn hàng vạn lời nhu tình. Tim Mặc Y đập nhanh nhảy dựng lên, trong đầu không ngừng hiện lên từng trận gắn bó sinh tử trên chiến trường, tựa như khắc cốt ghi tâm.
Tần Tiêu quơ quơ cái cổ có chút cứng, trông về phương Bắc nói rằng:
– Bọn quân tiên phong của Đột Quyết bị làm thịt, chủ soái của bọn họ chắc sẽ không từ bỏ ý đồ. Nói không chừng thì không dừng được bao lâu sẽ có một trận đại chiến trường kỳ nữa. Mặc Y, từ nay về sau nếu có chiến sự thì muội cũng đừng đi theo, huynh….
Vừa nói ra những lời này thì Tần Tiêu lại có chút hối hận, hơi hơi dừng lại. Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn
Mặc Y nhẹ cắn môi nói:
– Đại tướng quân, huynh đã từng nói qua Mặc Y ở trong quân, lên chiến trường sẽ là nam nhân, là chiến sĩ. Chẳng lẽ Đại tướng quân muốn Mặc Y giống như đào binh, vừa lâm trận đã lùi bước sao? Nếu như vậy thì hiện tại dùng một đao chém muội đi, dứt khoát cho xong.
Tần Tiêu cười cười:
– Được rồi, huynh không thể lay chuyển được muội. Nhưng có một điều là muội nhất định phải hoàn hảo ở bên cạnh huynh, nếu như muội có mệnh hệ gì thì huynh sẽ hối hận suốt cả đời.
Tầm thần Mặc Y sợ hãi rung động, khí huyết dâng trào, trong mắt cũng cảm thấy đau đớn, cố nén xúc động, nhẹ gật đầu:
– Ừ!
– Trở về thôi, nghỉ ngơi một chút, chuẩn bị ứng phó trận huyết chiến thứ hai Tần Tiêu vỗ ngựa quay trở về quân trại.
Khóe mắt Mặc Y rốt cuộc chảy xuống hai giọt lệ, loại cảm tình nảy sinh trong sinh tử thế này tuy rằng mịt mờ nhưng an tĩnh, làm cho nàng xuất hiện ra một ý nghĩ yêu thương mãnh liệt, giống như ma thủ vô hình kéo nàng vào một cái vực sâu….
Chỉ có người lên chiến trường mới biết được tính mạng mỏng manh như thế nào, mới biết được tình cảm cùng nhau sinh tử, mới biết được thế nào là tin tưởng lẫn nhau, không hề giấu diếm.
Bất tri bất giác, Mặc Y lại phát hiện ra mình thế mà lại yêu nam nhân phách đạo, cuồng vọng nhưng lại vô cùng thâm trầm.
Tần Tiêu trở về quân trại, nhìn thấy trên mặt mỗi người đều tràn đầy hưng phấn cùng huyết mạch sôi sục, ngay cả những chiến sĩ bị thương trên chiến trường kia cũng cười to ha ha. Ánh mắt mỗi người nhìn Tần Tiêu đều là một loại cảm kích, kính sợ cùng sùng bái.
Sĩ khí quân Đường tăng vọt chưa từng có!
Trở lại bên cạnh soái trướng, nhìn thấy soái kỳ chữ Tần Hoàng Long bị nhuốm máu, người chưởng kỳ cũng đã thay đổi, Tần Tiêu nhíu nhíu mày hỏi:
– La Vũ Phong đâu?
Tiểu tốt chưởng kỳ nói:
– Hồi bẩm Đại tướng quân, trong khi La Vũ Phong trở về quân trại liền ngã xuống ngựa té xỉu, nhưng vẫn gắt gao che chở cho soái kỳ, không để soái kỳ bị rớt xuống.